Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ
Chương 88: Tìm chàng xa vạn dặm (Hết)
Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bóng đêm phủ kín, mặt trăng treo cao, con ngựa đen phi nước đại trên thảo nguyên. Người đàn ông mặc áo tang, áo bay phất phơ trong gió đêm, trông như tiên tử. Tóc đen bay trong gió trăng, dung mạo tiêu sái phiêu dật. Lúc này, đôi mày anh hơi nhíu lại, trong mắt ngập tràn nỗi buồn, thúc giục ngựa chạy nhanh hơn, hận không thể gặp ngay người thương đêm nào nhớ đêm nào.
Bên trong đại trướng, vài ngọn đuốc bập bùng soi sáng. Trục Phong đứng vững ngoài trướng, nghe tiếng vó ngựa liền biết có khách. Một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi chạy ra, vội vàng chào đón.
Diệp Phong nhảy xuống ngựa, trao Trục Phong cho Ha Tu U La: “Toa nhi thế nào?”
Tiểu Ha vội nói: “Vừa rồi ho ra máu, nhưng vẫn ổn.”
Diệp Phong vén áo, bước nhanh vào.
Trong trướng, Cát Nhã đang dọn cơm chiều. Toa Y Na nằm im trên giường, khuôn mặt hồng hào khoẻ mạnh trước đây giờ đã tái nhợt, đôi mắt mất đi thần sắc, chỉ còn lại vẻ u ám. Bệnh tật đáng ghét đã cướp đi những tháng ngày hạnh phúc của nàng…
“Toa nhi!”
Tiếng gọi quen thuộc khiến nàng thoáng có chút vui mừng, cố gắng ngồi dậy: “A Phong, anh về rồi?”
Diệp Phong bước nhanh, ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng trách: “Thân thể em không khỏe, nên nằm nghỉ đi.”
Toa Y Na dựa vào vai anh, lắc đầu: “Em không sao. A Phong, tình hình dịch bệnh thế nào?”
Lòng Diệp Phong chùng xuống. Liên tục năm ngày không mưa, hạn hán ngày càng nghiêm trọng. Từ nửa tháng trước, dịch bệnh đã bùng phát trên thảo nguyên. Đặc biệt tại Ha Xích tộc, gần như năm phần gia súc chết, tình hình lan rộng không kiểm soát. Ngạch Căn tộc và tộc Cây Mun cũng đã xuất hiện bệnh nhân, nhưng chưa đến mức không thể cứu chữa. Vu y chỉ tạm thời ngăn chặn, không thể trị dứt điểm. Nếu không tìm được phương pháp hữu hiệu, toàn bộ thảo nguyên sẽ phải đối mặt với đại họa.
Làm sao có thể nói với người đang bệnh đây? Diệp Phong bèn tỏ ra thoải mái: “Đừng lo, tình hình dịch bệnh đã được khống chế, vu y đã tìm được thuốc, chẳng bao lâu sẽ ổn thôi. Em cứ an tâm dưỡng bệnh, mọi chuyện bên ngoài có anh lo.”
“Hiện tại em không thể lo cho bản thân, càng không thể giúp anh, thật vô dụng.”
Diệp Phong nắm tay nàng, hôn lên tay: “Em mau khỏe lại chính là giúp anh! Nửa tháng trước đại ca đã gửi thư, chắc chắn Vân di sẽ đến rất nhanh, bệnh của em cũng sẽ khỏi. Khi em khỏe, anh sẽ dẫn em về Trung Nguyên ngắm phong cảnh nơi đó có đẹp bằng thảo nguyên không?”
Toa Y Na gật đầu cười: “Lúc đó anh dẫn em đi gặp Sương nhi tỷ và Yên nhi tỷ nhé?”
Diệp Phong đứng im, không biết trả lời sao. Ba năm qua, anh cố gắng quên đi, nhưng ký ức càng lúc càng rõ ràng. Dường như nỗi đau không còn tồn tại, chỉ còn lại những ký ức khắc cốt ghi tâm. Từ lời của đại ca, anh biết không ít chuyện. Nếu là hữu tình, sao lại gây ra muôn vàn trắc trở? Nếu là vô tình, cần gì phải im lặng nhớ thương? Phải chăng như lời đại ca nói, họ đã nhận ra tình cảm của mình? Diệp Phong thở dài, không thể tránh khỏi. Gặp mặt là chuyện tất nhiên, trốn tránh không phải là giải pháp.
Thấy Diệp Phong im lặng lâu, lòng Toa Y Na đau nhói. Hiện tại nàng không cần rượu để ngủ, nhưng giấc ngủ chẳng bao giờ yên. Thường nghe nàng gọi tên Lãnh Vô Sương và Sở Yên trong mơ, sau đó nước mắt lại tuôn rơi, chất chứa bao niềm tưởng niệm và tình sâu nghĩa nặng, cùng vô vàn đau xót không thể nói thành lời. Nếu khúc mắc không thể hóa giải, làm sao có được hạnh phúc chân chính?
Toa Y Na nắm tay anh, dịu dàng nói: “A Phong, dù thế nào, em vẫn ở bên anh.”
Lòng Diệp Phong ấm áp, ôm cả thiên hạ vào lòng, gật đầu: “Đúng, cũng nên kết thúc thôi.”
Toa Y Na thở phào nhẹ nhõm, rồi hỏi kín: “A Phong, anh sẽ yêu em như yêu họ chứ?”
Diệp Phong chấn động. Phụ nữ nào không mong muốn có được tình yêu trọn vẹn? Ai lại muốn chia sẻ người yêu? Rõ ràng nàng có thể yêu cầu anh chỉ yêu mình, nhưng nàng không làm thế. Ngược lại, nàng cầu xin anh yêu nàng như yêu người khác. Nếu không phải yêu sâu đậm, sao có thể? Vì tình cảm của mình chia làm ba nhưng nàng lựa chọn bao dung, người tốt như vậy, nếu không biết quý trọng thì uổng công làm người!
Diệp Phong giơ tay lên trời, trịnh trọng nói: “Hoàng Thiên chứng giám, Diệp Phong xin thề, suốt đời này sẽ cùng Toa nhi sinh tử cùng nhau, vĩnh viễn không rời xa! Nếu thất lời thề, trời…”
“Đừng nói nữa!” Toa Y Na nâng tay che miệng anh, cười nhẹ: “Những lời này đã đủ, chỉ cần những lời này là đủ!”
Thấy nàng hạnh phúc, lòng Diệp Phong tràn ngập hạnh phúc: “Toa nhi, em mệt không? Nghỉ ngơi sớm đi.”
“Không cần!” Toa Y Na bĩu môi: “Lâu lắm anh không hát cho em nghe! Em muốn nghe!”
Diệp Phong nghi ngờ: “Lâu sao? Tối hôm qua không phải vừa hát sao?”
“Ai nói! Chính là lâu lắm, rốt cuộc anh hát hay không?”
Thấy nàng làm nũng, Diệp Phong cười ha ha, âu yếm nói: “Hát hát hát, nếu nương tử muốn nghe, tiểu sinh cung kính tuân lệnh, nhưng sợ sẽ làm xấu hổ.”
Mặt Toa Y Na ửng đỏ, sẳng giọng: “Ai là nương tử của anh? Anh mới là nương tử của em!”
“Ách… Thế được rồi.” Diệp Phong thanh thanh cổ họng, dụi đầu vào cổ Toa Y Na, trêu tức: “Nếu tiểu nữ tử hát hay, không biết tướng công có thưởng không?”
Hơi thở nóng ấm quanh quẩn cổ, cảm giác tê dại lan khắp người, lời nói dịu dàng khiến thân thể Toa Y Na run rẩy, vùi đầu càng thấp: “Em muốn thưởng gì?”
“Ân…” Diệp Phong nghĩ nghĩ, chỉ vào mặt mình: “Vậy hôn anh một cái.”
Mặt Toa Y Na đỏ tới tai, đẩy anh ra, giận dữ nói: “Nghĩ thật xấu!”
Diệp Phong bĩu môi, ủy khuất: “Toa nhi thật nhẫn tâm a.” Lập tức cười xấu: “Vậy để anh tự mình hành động.”
Không đợi Toa Y Na phản ứng, nhanh chóng hôn khóe môi nàng một cái. Tuy Toa Y Na xấu hổ nhưng không hề né tránh.
Thân thể yếu đuối không có anh chống đỡ, nàng phải nằm xuống giường.
“Trang” tiếng đàn vang lên, âm thanh du dương nhẹ nhàng như dòng suối chảy qua đầu ngón tay, nhẹ nhàng lướt trên đàn, như tinh linh chạm vào tâm hồn người nghe.
“Ngươi là Phong nhi ta là sa triền triền miên miên nhiễu thiên nhai
Ngươi là Phong nhi ta là sa triền triền miên miên nhiễu thiên nhai
Trân trọng tái kiến đêm nay có rượu đêm nay túi
Đối rượu làm ca dài ức con bướm chân thành phi
Đừng tái lưu luyến vinh hoa phú quý đều là giả
Triền triền miên miên người là Phong nhi ta là sa
Ngươi là Phong nhi ta là sa triền triền miên miên nhiễu thiên nhai
Ngươi là Phong nhi ta là sa triền triền miên miên nhiễu thiên nhai
Dặn dò dặn thiên ngôn vạn ngữ lưu không được
Biển người mờ mịt sơn dài thủy rộng rãi biết nơi nào
Lưu lạc thiên nhau từ nay về sau sóng vai xem ráng màu
Triền triền miên miên ngươi là Phong nhi ta là sa
Nhiều điểm giọt giọt ngày xưa mây khói ngày xưa hoa
Thiên địa từ từ hữu tình gần nhau mới là gia
Hướng sớm tối mộ không ngại đạp biến hồng trần lộ
Triền triền miên miên ngươi là Phong nhi ta là sa
Ngươi là Phong nhi ta là sa triền triền miên miên nhiễu thiên nhai
Ngươi là Phong nhi ta là sa triền triền miên miên nhiễu thiên nhai”
Gió đêm nhè nhẹ không chịu nổi mà bị tiếng hát dụ hoặc, lặng lẽ chui vào đại trướng, ngọn nến lay động. Khoảng khắc bốn mắt gặp gỡ, thời gian như ngừng trôi, ánh mắt xuyên qua thời gian ngàn năm, quấn quýt si mê.
Toa Y Na dần dần chìm vào giấc ngủ, khóe miệng còn vương vẻ mỉm cười, mưa gió bên ngoài đều có người yêu che chắn, nói vậy trong mộng chắc chắn là ánh nắng tươi sáng.
Diệp Phong nhẹ nhàng giúp nàng đắp chăn, vén tóc trên mặt nàng, khẽ hôn một cái, vội vàng rời đi.
Đại trướng nghị sự
“Thiên nhi, khi nào Nhị sư tử đến?”
Ngạo Thiên lắc đầu: “Nhị sư thúc sẽ không đến đây.”
Lời vừa nói ra làm Nam Cung Diệp và Phong Thúc kinh ngạc, không đến? Vậy bệnh tình của Toa Y Na phải làm sao? Tình hình càng ngày càng nặng, dịch bệnh trên thảo nguyên cũng lan rộng từng ngày, vu y tìm không được phương thuốc thích hợp, chỉ có thể trông cậy vào Tiêu Lưu Vân giúp tất cả vượt qua cơn nguy, không ngờ đáp án lại thế này.
Hai người nhíu mày, Ngạo Thiên vội nói: “Ngoài Nhị sư thúc, còn một người có thể giúp Toa Y Na chữa bệnh?”
Nhãn thần Nam Cung Diệp sáng lên: “Ai?”
“Đồ đệ Nhị sư thúc, Sở sư muội.”
“Ngươi nói là Sở Yên mà A Phong yêu thích?” Phong Thúc giật mình.
“Không sai!” Ngạo Thiên gật đầu: “Nhị sư thúc gửi thư nói Sở Yên sư muội đã lên đường tới đây, đệ tử hộ tống nàng cũng xác nhận tin tức này, trước mắt bọn họ đang ở Ha Xích tộc, không chừng một ngày nữa sẽ có mặt ở Ngạch Căn tộc.”
Phong Thúc nghĩ nghĩ: “A Mục nói có thần y đến Ha Xích tộc, chữa không ít người bị dịch, chính là Sở Yên?”
“Ân! Sở sư muội định trực tiếp đến Ngạch Căn tộc tìm Nhị đệ nhưng không đành lòng nhìn mọi người khổ sở, nên mới chậm trễ hành trình.”
Nam Cung Diệp nhẹ nhàng thở dài: “Vậy bệnh của Toa nhi chỉ đành chờ nàng đến, việc này Phong nhi biết chưa?”
“Ta chỉ mới nhận được tin tức, vẫn chưa báo với Nhị đệ.”
Mấy ngày liền nàng bôn ba khắp nơi, Nam Cung Diệp đau lòng không thôi, ban ngày vì chuyện dịch bệnh mà sứt đầu mẻ trán, buổi tối còn phải chăm sóc Toa nhi, không quá nửa tháng, người gầy đi một vòng, nếu nàng biết Sở Yên tới đây, liệu nỗi đau ngày xưa có tái hiện hay không? Nhưng giấy không thể gói được lửa, sớm muộn gì Toa nhi cũng biết tình hình dịch bệnh, và hành tung của Sở Yên, so với việc nàng phát hiện thì tốt nhất nên nói cho nàng biết.
Nếu Sở Yên tìm tới, chứng tỏ trong lòng nàng có tình, có lẽ cũng là chuyện tốt.
Nghĩ vậy, Nam Cung Diệp nói: “Việc này cứ để Phong nhi tự mình quyết định, gặp hay không gặp cứ để nàng!”
Phong Thúc vuốt chòm râu: “Phu Nhân nói đúng, cứ nghe theo A Phong.”
“Trước mắt đây không phải vấn đề quan trọng.” Ngạo Thiên nói: “Trong thư Sở sư muội có nói, Lãnh cung chủ cũng tìm Nhị đệ…”
“Cái gì?” Phong Thúc kinh hãi: “Sương nha đầu cũng đến đây?”
“Ân, có điều Lãnh cung chủ bị Âm Sơn Tam Ác đuổi giết, chỉ sợ đang đối mặt với nguy hiểm.”
Phong Thúc biến sắc: “Hắn nhẫn tâm như vậy sao? Ngay cả Sương nha đầu cũng không buông tha?”
“Sương nhi? Sương nhi làm sao?” Diệp Phong vừa đến bên ngoài trướng nghe lời hai người, giọng đầy kích động, xông vào giữ chặt tay Phong Thúc: “Sương nhi làm sao? Nói cho ta biết, mau nói cho ta biết a!”
“Phong nhi, con bình tĩnh một chút!” Nam Cung Diệp vội vàng: “Hiện tại Sương nhi không có việc gì.”
Ngạo Thiên giao thư tín cho Diệp Phong, khi nàng đọc tới câu ‘Nếu kiếp này vô duyên gặp lại, tình này Vô Sương hẹn kiếp sau trả lại’, tâm tình rơi xuống đáy vực, Âm Sơn Tam Ác từng cùng hai vị sư phụ dây dưa hơn nửa tháng, võ công phi phàm, hơn nữa Ác lão nhị là người háo sắc, nếu Sương nhi rơi vào tay bọn họ, với tính tình của nàng… Cả người Diệp Phong đổ mồ hôi lạnh, nàng không dám tiếp tục nghĩ, thì thào nói: “Sương nhi, Sương nhi! Ta phải đi cứu nàng, ta phải giết Âm Sơn Tam Ác.”
Ngạo Thiên ngăn nàng lại: “Nhị đệ, việc này cần phải bàn bạc kỹ hơn!”
“Mau buông!” Diệp Phong gầm lên một tiếng, dùng sức giãy dụa, tử mâu dâng lên sát khí: “Ngươi mau buông! Nếu không đừng trách ta không khách khí!”
“Ba!” Tiếng vang thanh thúy vang lên, mặt Diệp Phong trúng một cái tát, Nam Cung Diệp tức giận: “Con biết nàng đang ở nơi nào? Kích động như thế có thể cứu người được sao?”
Đau đớn mãnh liệt làm Diệp Phong khôi phục bình tĩnh, nước mắt không tự chủ chảy xuống, ngàn dặm tới tìm, tất nhiên trong lòng có yêu. Tương tư ba năm, trong nháy mắt được an ủi, còn không kịp vui sướng, lại bị khủng hoảng sắp sửa mất đi thay thế, tâm đau đớn tê liệt nàng không thể nào nhận thêm lần nữa, ta không cần nàng trả lại, ta chỉ muốn kiếp này vĩnh viễn có nàng làm bạn bên cạnh!
Nhìn khuôn mặt tuấn tú trắng nõn in hằn năm dấu ngón tay, Nam Cung Diệp đau lòng, dịu dàng nói: “Phong nhi, con nghe nương nói, Âm Sơn Tam Ác một đường theo dõi, nhưng chưa động thủ, chứng tỏ Lôi Thiên không muốn tổn hại Sương nhi, tạm thời nàng không có nguy hiểm.”
Thần kinh buộc chặt mới được thả lỏng, vội vàng lau nước mắt: “Đúng! Nương nói rất đúng! Phong Thúc, lập tức phân phó xuống dưới, cho mọi người đi tìm, nhất định phải biết Sương nhi đang ở đâu!”
Phong Thúc gật gật đầu: “Yên tâm đi, chỉ cần nàng còn ở thảo nguyên, nhất định ta sẽ tìm được!”
“Sương nhi dẫn Âm Sơn Tam Ác đi, tất nhiên sẽ theo hướng Tây Bắc, nơi đó là thảo nguyên của tộc Cây Mục. Phong đại ca, lập tức truyền tin cho Trác Lực Đồ, để hắn cho người lưu ý, nhưng đừng đả thảo kinh xà.”
“Phong Thúc, để Tiểu Bạch truyền tin, nó có thể tìm được ta!”
Phong Thúc gật gật đầu, vội vàng rời đi.
“Phong nhi.” Nam Cung Diệp lôi kéo tay Diệp Phong, nhẹ giọng nói: “Yên nhi cũng đến, con tính làm sao?”
Lúc này Diệp Phong mới phát hiện nét chữ trên thư quen thuộc như thế, còn mang theo mùi thơm thản nhiên, thì ra xuất phát từ tay người nọ. Đi gặp sao? Hẳn là gặp, dù sao mình cũng ngày đêm tưởng niệm, nhưng Sương nhi đang lâm vào hiểm cảnh, không thể không để ý mà đi tham luyến ôn nhu tạm thời? Không đi gặp, lại không thể nào yên tâm để nàng một mình bận rộn với dịch bệnh? Còn Toa nhi đang chịu bệnh tật tra tấn, mình nên làm thế nào? Lúc này Diệp Phong hận không thể chia bản thân ra làm ba, mỗi nơi bảo vệ người mình quan tâm.
Nhìn vẻ mặt nàng rối rắm, Nam Cung Diệp nhẹ nhàng thở dài: “Phong nhi, cứu người quan trọng hơn! Toa nhi để nương chiếu cố, con cứ yên tâm, còn nữa Thiên nhi đi đón Yên nhi, con thấy được không?”
Nghe lời ấy, Diệp Phong liền thấy hổ thẹn, tuy nói quan tâm sẽ loạn, nhưng nàng không nên mất phương hướng ở thời khắc mấy chốt mới đúng, nhìn mẫu thân hiền lành cơ trí trước mặt, lòng Diệp Phong ấm áp, gật đầu: “Cám ơn nương!”
Nam Cung Diệp khẽ sẳng giọng: “Hài tử ngốc, nương biết ba người con không thể bỏ xuống được, nương cũng luyến tiếc để các nàng chịu khổ. Như vậy đi, Thiên nhi lập tức xuất phát đón Yên nhi, thỉnh nàng chữa bệnh cho Toa nhi, mặt khác để lại phương thuốc trị dịch, để A Mục mau chóng truyền đến từng chỗ trên thảo nguyên!”
“Dạ! Sư thúc!” Ngạo Thiên ôm quyền, khom người lui ra, suốt đêm chạy tới Ha Xích tộc.
“Nương, rất nhanh sẽ có tin tức của Sương nhi, hiện tại con phải đi tộc Cây Mun, nhất định phải cứu nàng trở về.”
“Ân.” Nam Cung Diệp gật đầu, dặn dò: “Năm đó sư phụ đuổi Âm Sơn Tam Ác ra khỏi trung nguyên, không ngờ cách hai mươi năm, bọn họ còn dám giao thiệp với trung nguyên, chắc võ công tiến rất xa. Phong nhi, Thiên Sơn kiếm pháp biến hoa tinh diệu, nhưng nhu tâm như nước chảy, từ từ phát huy uy lực của nó, vạn lần không thể nôn nóng.”
“Ân, con sẽ nhớ kỹ. Nương cứ yên tâm.”
Bóng đêm như nước, nhưng không cách nào trấn an nổi bất an trong lòng, Diệp Phong không ngừng thúc giục Trục Phong, lặng lẽ cầu nguyện trong lòng, nhất định phải bình an.
Trời không xanh lam như biển, như lửa thiêu đốt đại địa, cỏ khô héo phất phơ theo gió, lá vàng vô lực lắc lư, đàn bò ngựa xa xa nằm hoặc nhẹ nhàng dạo bước.
Một mảnh bạt gian màu trắng, không ngừng dâng lên từng đợt khói nhẹ, thỉnh thoảng truyền đến tiếng r*n r*.
Mạc Ngôn Mạc Ngữ cùng tám đệ tử phái Thiên Sơn vội vàng ngào thuốc, lửa thổi không ngừng, thanh âm ùng ục cứ tiếp diễn, mùi thuốc Đông y nồng đậm, khói bốc lên bạch khí tiêu tán trong không khí.
Một đạo thân ảnh màu vàng không ngừng đi lại giữa các gian gạt, bắt mạch, thi châm, kê đơn, động tác hành văn liền mạch lưu loát. Nàng bất chấp lau mồ hôi trên trán, cố gắng giúp từng người bệnh giảm bớt thống khổ, đoạt lại từng người từng người trong tay tử thần.
Rời khỏi đại trướng cuối cùng, Sở Yên thoáng thở phào nhẹ nhõm, Nhu nhi đưa nàng chén nước, đau lòng nói: “Tiểu thư, ngươi nghỉ ngơi một hồi, nếu không thân thể sẽ trụ không nỗi.”
Sở Yên lắc lắc đầu, không trả lời, người nọ đang phát sầu vì dịch bệnh, nàng muốn được chia sẻ, một chút mệt nhọc có là gì đâu.
Sở Yên uống hết chén nước rồi đưa lại cho Nhu nhi, hỏi: “Nhu nhi, tình hình nơi này thế nào?”
“Tất cả những người nhiễm bệnh đều đã được thi châm, đúng hạn uống thuốc, không lâu sẽ khỏi hẳn.”
“Hảo!” Sở Yên vừa đi vừa nói: “Thông báo với Mạc Ngôn, Mạc Ngữ, lập tức xuất phát!”
“Tiểu thư, ngươi đã hai ngày hai đêm không ngủ, hay nghỉ ngơi một lát?”
Sở Yên vẫn không dừng bước bộ, kiên trì nói: “Ta không sao, xuất phát!”
“Sở Yên tỷ tỷ! Sở Yên tỷ tỷ!” Mạc Ngữ một bên chạy một bên la lên, vẻ mặt hưng phấn: “Diệp đại ca để Ngạo đại ca tới đón chúng ta.”
Nghe vậy, thân thể Sở Yên mềm nhùn, may có Nhu nhi ở bên cạnh đỡ lấy mới không ngã xuống.
Nhu nhi đỡ nàng, khóc nói: “Tiểu thư, tiểu thư, ngươi nghe được không? Nàng cho người tới đón tiểu thư!”
Vốn tâm phập phồng bất an, lại nghe được tin tức nàng hạnh phúc bên người khác, vốn tưởng nàng không còn nhớ nữ tử tên Sở Yên, vốn tưởng nàng không bao giờ muốn gặp lại, trong gang tấc nhưng lại sợ tới gần, biết nàng vì dịch bệnh mà bất an, ta muốn tận lực giúp đỡ, bù đắp một chút gì đó, chỉ cầu nguyện trời xanh để ta gặp nàng một lần. Đây là trời xanh thương hại hay lòng nàng mềm yếu, hay duyên phận giữa hai chúng ta chưa hết?
Nhìn Sở Yên run rẩy, Ngạo Thiên thở dài, một loại tương tư, hai người khổ sở! Bước lên phía trước nói: “Sở sư muội, Nhị đệ dặn ta đến đón sư muội, theo ta về Ngạch Căn tộc thôi.”
“Là nàng để ngươi… Để ngươi đến sao?”
“Đúng! Là nàng!” Ngạo Thiên đáp: “Vốn nàng muốn tự mình đến, nhưng lo lắng an toàn của Lãnh cung chủ, nên dặn dò ta đến đón ngươi!”
Nước mắt vui sướng tràn mi, nàng muốn tự mình đến? Nàng vẫn đến ý ta sao? Tâm treo giữa không trung rốt cuộc cũng trở về vị trí cũ, còn thêm chờ mong, lần này nhất định ta sẽ nắm chặt hạnh phúc trong tay, quý trọng gấp bội, không bao giờ xa rời!