95. Chương 95: Nỗi Hận Xưa

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ

Chương 95: Nỗi Hận Xưa

Giang Hồ Kiếp - Huyền Phong Vũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau bữa ăn, mọi người cùng nhau bàn bạc chuyện trở về Trung Nguyên. Ngạo Thiên một lần nữa nhắc đến Vô Danh kiếm pháp, điều này cũng dễ hiểu, bởi từng chiêu thức của Thiên Sơn kiếm pháp đều bị khắc chế, khiến hắn không thể an tâm. Nghe vậy, đoàn người Phong Thúc nhìn nhau kinh ngạc, cùng đổ dồn ánh mắt về phía Diệp Phong.
Diệp Phong nhấp ngụm trà sữa, thong thả nói: “Đại ca, huynh có biết về ước hẹn Trung thu tại Đoạn Tình Nhai không?”
Ngạo Thiên cố lục lại ký ức: “Việc này ta từng nghe sư phụ nhắc đến, năm xưa sư tổ cùng Ngô…” Nói đến đây, hắn bỗng giật mình. Ngô Kiếm đã bị Diệp Phong lừa chết, chuyện này vẫn là nỗi ám ảnh trong lòng mọi người, sao có thể đề cập?
“Năm đó, Thiên Sơn lão nhân và tiền bối Ngô Kiếm đã ước hẹn Trung thu hai mươi năm sau so kiếm tại Đoạn Tình Nhai,” Diệp Phong tiếp lời, giọng trầm tĩnh: “Ai ngờ Thiên Sơn lão nhân mất sớm, chỉ truyền lại kiếm pháp, mà cơ duyên lại rơi vào tay ta.”
“Chuyện đó liên quan gì đến Vô Danh kiếm pháp?” Lãnh Vô Sương không nhịn được hỏi.
“Vô Danh kiếm pháp và Thiên Sơn kiếm pháp đều là tuyệt học kiếm đạo chí tôn, tương khắc tương sinh. Nếu có thể hợp hai làm một, uy lực sẽ tăng vọt gấp trăm lần!” Diệp Phong liếc nhìn mọi người, thở dài: “Vô Danh kiếm pháp do chính tiền bối Ngô Kiếm sáng tạo.”
Lời vừa thốt ra, tất cả đều kinh ngạc và hoài nghi. Sau khi Thiên Sơn lão nhân mất tích, Ngô Kiếm cũng biệt tăm, khi nào ông truyền lại kiếm pháp cho đời sau? Nhưng Diệp Phong không dối trá, huống chi ngoài Ngô Kiếm, còn ai có thể hiểu rõ Thiên Sơn kiếm pháp đến vậy?
“Phong nhi, chẳng lẽ… tiền bối Ngô Kiếm chưa chết?” Nam Cung Diệp khó tin, hỏi ra điều mà mọi người đều chất chứa trong lòng.
“Ha ha ha…” Diệp Phong bật cười lớn, giọng chua chát: “Thế nhân đều cho rằng Tử Y Tu La sát hại vô tội, khiến tiền bối Ngô Kiếm chết oan, là kẻ ác tày trời, ai ai cũng căm phẫn. Nhưng có ai hiểu được ẩn tình thật sự?”
Không khí trở nên nặng nề. Năm xưa Đoan Mộc sơn trang bị sáu đại phái tiêu diệt, Đoan Mộc Kiền chết không còn thi thể. Mười lăm năm sau, tin tức Diệp Phong là nữ nhi của Đoan Mộc Kiền – Đoan Mộc Phong – bất ngờ xuất hiện. Ma giáo âm mưu quỷ kế, tin đồn lan rộng, và Diệp Phong còn có thực lực hậu thuẫn từ Lôi Chấn sơn trang. Chính đạo làm sao không hoảng sợ? Rồi đúng lúc Sở Yên gặp nạn, Diệp Phong vội đến Tử Vũ Môn, càng khiến người đời tin rằng nàng thông đồng với Ma giáo, nhằm thực hiện âm mưu báo thù. Huống chi, Ngô Kiếm bị giết, nhiều người tận mắt thấy nàng cưỡi ngựa, tay lăm le cái đầu người, đương nhiên ai cũng nghĩ nàng là thủ phạm. Từ đó, nàng bị cách ly khỏi chính đạo. Mọi sự trùng hợp đều được sắp đặt tinh vi. Diệp Phong không muốn cũng chẳng thể từ chối, có miệng mà không thể thanh minh, đành gánh lấy danh ác, bị thiên hạ phỉ báng.
Tất cả im lặng lắng nghe, ai cũng hiện rõ vẻ hổ thẹn – hổ thẹn vì chưa hiểu rõ chân tướng, càng hổ thẹn hơn vì đã không tin tưởng Diệp Phong.
Lặng im hồi lâu, Lãnh Vô Sương lên tiếng: “Ta từng nói Kiếm Họa – âm thần của ta – tận mắt thấy tiền bối Ngô Kiếm bị giết. Vậy trong đó có điều gì mờ ám chăng?”
Diệp Phong gật đầu: “Không sai! Hôm đó ta đến Mộc Y Sơn, phát hiện có người theo dõi – không chỉ là người của Lãnh Nguyệt Cung mà còn có thuộc hạ Huyết Sát đường. Để khiến Ma giáo tin ta thực sự giết Ngô Kiếm, ta buộc lòng phải diệt sạch những người đi cùng Kiếm Họa, chỉ để lại một mình nàng về báo tin. Ta nghĩ, nếu tin do Lãnh Nguyệt Cung truyền ra, sẽ đáng tin hơn lời nói của Ma giáo. Thương thay, mười lăm tỷ muội ấy chết oan uổng.”
Sở Yên nghe xong, lòng chấn động, nước mắt lăn dài trên khoé mi. Hóa ra bấy lâu nay Ma giáo vẫn tin chắc, nàng tự đưa bản thân vào đường cùng. Ngay cả Lãnh Vô Sương cũng nghĩ Ngô Kiếm chết bởi tay nàng, huống chi người khác? Mà nàng làm tất cả chỉ vì mình – bi thương, tuyệt vọng, nhưng vẫn yêu tha thiết, không một lời oán trách! Sở Yên âm thầm quyết tâm: lần này, dù sống chết thế nào, nàng cũng sẽ không rời xa Diệp Phong.
“Còn Vô Danh kiếm pháp thì sao?”
Diệp Phong thấy Ngạo Thiên vẫn để tâm, liền mỉm cười: “Lúc đầu ta dùng Thiên Sơn kiếm pháp, tiền bối Ngô Kiếm lập tức nhận ra nguồn gốc từ Thiên Sơn lão nhân. Ta liền kể lại mọi chuyện giang hồ. Ông cảm khái thán phục, cho rằng chính đạo không phân biệt thiện ác, nên quyết định ra tay tương trợ.” Khuôn mặt Diệp Phong tràn đầy kính trọng: “Quả nhiên, tiền bối Ngô Kiếm là bậc kiếm sư đỉnh cao, không chỉ chỉ ra khuyết điểm của Thiên Sơn kiếm pháp, còn dùng ba ngày để sáng tạo ra Vô Danh kiếm pháp, truyền dạy cho ta những tinh diệu ẩn chứa trong đó. Ta được lợi rất nhiều.”
“Nếu tiền bối Ngô Kiếm chưa chết, vậy cái đầu người kia là của ai?” Toa Y Na thắc mắc.
Diệp Phong đắc ý cười: “Đó là kế hoán cải giữa ta và tiền bối Ngô Kiếm. Trước đó, ta bắt một tên đạo tặc, dùng thuật dịch dung, mặc quần áo giống ông, giấu xác trong rừng. Hai người chúng ta vừa giao đấu vừa rút lui đến đó. Khi người của Huyết Sát đường đến theo dõi, vừa lúc nhìn thấy ta chém đầu người. Thế là họ tin ngay.”
Sở Yên nhíu mày: “Dù có dịch dung, e rằng cũng bị lộ.”
“Ta biết,” Diệp Phong nói, giọng khẽ run: “Ta cố ý treo cái đầu ngoài trời, để nó chịu mưa nắng, đến khi ta đến Tử Vũ Môn, khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng. Dù người theo dõi có thấy cũng không nhận ra, huống chi người khác?”
“Hay thật! Kế giả trá, lừa trời thật tuyệt!” Phong Thúc vỗ tay tán thưởng: “Ngô Kiếm ẩn cư nhiều năm, ít người biết diện mạo thật, khó trách Lôi Thiên tin chắc không nghi ngờ!”
Tin Ngô Kiếm chưa chết khiến mọi người như trút được tảng đá, cùng cười vang, vỗ tay vui mừng.
Ngạo Thiên nói: “Nhị đệ rửa sạch oan khuất, chân tướng đã rõ. Chỉ cần công bố việc này, Nhị đệ có thể hiệu lệnh quần hùng, cùng diệt Ma giáo!”
“Không thể!” Diệp Phong lập tức phản đối: “Ta đã hứa với tiền bối Ngô Kiếm sẽ không để ông bị cuốn vào tranh đấu giang hồ. Việc này chỉ để chúng ta biết, vạn lần không được tiết lộ.”
Phong Thúc lo lắng: “Chẳng lẽ ngươi muốn mãi mang tiếng oan này?”
Diệp Phong khoát tay, bình thản: “Danh lợi là vật ngoài thân, ta không cần, cũng chẳng thẹn với lòng. Hơn nữa, Sương nhi uy tín cao, lại có phái Thiên Sơn hậu thuẫn, việc hiệu lệnh quần hùng cứ giao cho nàng. Ta vui vì được sống an nhàn.”
Nam Cung Diệp gật đầu tán thưởng: “Vì đại nghĩa võ lâm, cứ làm như vậy! Phong nhi trưởng thành rồi, cha con trên trời chắc hẳn rất vui mừng.”
“Nương, cha thật sự đã giết hết dân làng đó sao? Rốt cuộc năm xưa đã xảy ra chuyện gì?”
Nghe nhắc đến quá khứ, nỗi đau chôn sâu trong lòng Nam Cung Diệp trỗi dậy. Sắc mặt nàng tái nhợt, nước mắt tuôn rơi, nhất thời không nói nên lời.
“Nương!” “Phu nhân!” “Sư thúc!” Mọi người đồng loạt kêu lên. Nam Cung Diệp khoát tay: “Không sao.”
Phong Thúc nhìn nàng, ánh mắt đầy thương cảm, vỗ nhẹ ngực, thở dài: “Để ta kể. Mời mọi người ngồi xuống.”
Chân tướng sắp được phơi bày, tất cả im lặng, ngồi vào chỗ, chăm chú nhìn Phong Thúc.
Ánh mắt ông xa xăm, như lạc vào dĩ vãng, giọng trầm buồn: “Năm đó, thiếu chủ dẫn theo ta, Lôi Thiên, Kiếm Vũ tung hoành giang hồ, lập thệ với trời: cả đời trừ ác, không giết người lương thiện, gặp kẻ đáng chết không nương tay, không liên lụy gia quyến. Vì thế, chúng ta kết rất nhiều thù oán. Những kẻ muốn trả thù tìm đủ cách phá hoại, nhưng thiếu chủ cấm không được hại họ. Dần dà, chúng càng lộng hành, khiến chúng ta mệt mỏi. Tính Lôi Thiên nóng nảy, dữ dằn. Sau có kẻ trả thù, hắn muốn diệt sạch để trừ hậu hoạ, khiến thiếu chủ cực kỳ bất mãn. Hai người dần sinh hiềm khích. Có lần truy đuổi một đại cường đạo, hắn trốn trong nhà không chịu ra. Chúng ta không thể xông vào, đành canh giữ ngoài cửa. Lôi Thiên không chịu nổi, đêm đó lấy rượu làm cớ, xông vào giết sạch bảy mươi nhân khẩu trong nhà. Thiếu chủ giận dữ, mắng hắn chẳng khác gì kẻ ác, tuyên bố trục xuất khỏi Đoan Mộc sơn trang. Lôi Thiên không phục, bỏ đi. Ta và Kiếm Vũ cố khuyên, mới ngăn được việc ác thêm. Nhưng bốn người không còn ăn ý như xưa, tình nghĩa huynh đệ rạn nứt. Sau đó, thiếu chủ lên Thiên Sơn học kiếm pháp. Lôi Thiên không còn ràng buộc, càng ngày càng ngông cuồng, mỗi lần diệt ác đều tàn sát cả nhà, rước thêm thù oán.”
Diệp Phong nhíu mày: “Liên lụy người vô tội, quá mức tàn nhẫn!”
Phong Thúc vuốt cằm, tiếp: “Thiếu chủ ở Thiên Sơn lâu không về, ta cùng Lôi Thiên đi tìm. Một là để thiếu chủ về chủ trì đại cục, hai là kéo Lôi Thiên rời khỏi giang hồ, giảm bớt sát nghiệp. Ai ngờ sự việc càng tệ hơn.” Nói đến đây, ông liếc nhìn Nam Cung Diệp, thấy sắc mặt nàng không đổi, mới tiếp: “Lôi Thiên biết thiếu chủ và phu nhân tình sâu nghĩa nặng, nhưng vẫn dây dưa không dứt. Cuối cùng, hai người trở mặt, quyết đấu phân thắng bại. Kiếm pháp thiếu chủ tiến bộ vượt bậc, Lôi Thiên căn bản không phải đối thủ. Hổ thẹn, tức giận, hắn bỏ đi, tuyên bố nhất định phải có những thứ thiếu chủ có – và cả những thứ thiếu chủ không có. Ai ngờ…”
“Ai ngờ Kiền ca ca muốn tranh đoạt võ lâm minh chủ với Lăng Hải, luyện Ngọc Ma Kinh đến tẩu hỏa nhập ma. Đúng đêm dân làng bị giết, người ta thấy cả người Kiền ca ca đầy máu chạy ra khỏi trang. Lăng Hải lập tức kết luận do Kiền ca ca gây ra, liền dẫn sáu đại môn phái tấn công Đoan Mộc sơn trang. Kiền ca ca và Kiếm Vũ ở lại chặn hậu. Ta ôm con, được Phong đại ca liều mạng bảo vệ, mới thoát ra. Nhưng giữa đường gặp Lôi Thiên dẫn người truy sát. Lúc đó, chúng ta mới biết hắn đã phá hết cơ quan do Kiếm Vũ thiết kế, nên Lăng Hải mới dễ dàng xâm nhập. Trong lúc hỗn loạn, con bị cướp mất. Lôi Thiên vẫn truy sát không ngừng. Phong đại ca bày cảnh tượng chúng ta nhảy xuống Trụy Nhai, lừa Lôi Thiên. Từ đó, chúng ta mai danh ẩn tích, sống ở thảo nguyên đại mạc, không ngừng tìm tin của con. Nếu không biết con còn sống, nương đã sớm theo cha con dưới suối vàng. Không ngờ mẫu tử chia ly mười bảy năm, đến ba năm trước mới đoàn tụ. Phong nhi, Đoan Mộc sơn trang tan nát, đều do một tay Lôi Thiên gây nên. Con nhất định phải báo thù!”
Đến đây, chân tướng đã rõ. Trong lòng Diệp Phong không khỏi thở dài. Vì danh vì lợi, một đêm Đoan Mộc sơn trang tan thành mây khói. Liệu Lôi Thiên có vì tình yêu mà phẫn nộ? Trước tình yêu, hóa ra con người đều mất lý trí. Tình nghĩa huynh đệ, đạo nghĩa giang hồ, tất cả đều tan biến. Khiến bạn bè xa cách. Vậy thì, Lôi Thiên hạ Huyết Chú lên người nàng, có phải để trả thù Đoan Mộc Kiền? Cha nàng không giết người vô tội, hắn liền biến nữ nhi của cha thành ác ma giết người không chớp mắt. Cách trả thù này thực sự khiến người ta rợn tóc gáy.
Diệp Phong gật đầu: “Thù cha không đội trời chung, huống hồ Lôi Thiên làm nhiều điều ác, đáng bị trừng phạt. Phong nhi xin ghi nhớ.”
“Phong đại ca, vậy dân làng trong trang đó thật sự do Kiền ca ca giết sao?” Lãnh Vô Sương nghi hoặc: “Có phải có hiểu lầm nào không?”
Phong Thúc thở dài: “Đêm đó, thiếu chủ phát cơn cuồng tính. Khi ta và Kiếm Vũ đuổi theo, đã không thấy bóng dáng. Đến nửa đêm mới trở về. Lúc đó, người thiếu chủ đầy máu, thần trí hoảng hốt, hoàn toàn không nhớ mình đi đâu, giết ai. Nhưng vết thương đúng là do kiếm pháp Đoan Mộc sơn trang gây ra.”
Mọi người im lặng. Rốt cuộc là hiểu lầm, là sự thật, hay còn bí mật ẩn giấu? Nam Cung Diệp không thể tin người lương thiện như vậy lại làm chuyện kinh khủng. Nhưng phải giải thích thế nào?
Lãnh Vô Sương lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Phong nhi, ngươi có kế hoạch gì?”
Diệp Phong ngắn gọn: “Sương nhi, nàng cùng Yên nhi và Toa nhi về Lãnh Nguyệt Cung trước. Dùng danh nghĩa Lãnh Nguyệt Cung phát thiệp anh hùng, triệu tập hào kiệt, cùng bàn kế đối phó. Mai di, Vân di và nương mười năm chưa gặp, chắc hẳn rất nhớ nhau. Như vậy, đại ca, Phong Thúc hộ tống nương về Thiên Sơn trước, rồi dẫn người đến Lãnh Nguyệt Cung hội hợp.”
“Tốt,” Lãnh Vô Sương gật đầu: “Chia hai đường hành động, nhớ giữ liên lạc. Còn ngươi thì sao?”
Lúc này, liên lạc giữa các phe đã được thiết lập, hoàn toàn cô lập Ma giáo. Diệp Phong nhớ đến Thối Hồ Ly, Tử Mâu, ba năm không gặp, không biết nàng và Bạch Nhứ giờ ra sao. Nàng mỉm cười: “Ta muốn đi một nơi trước, rồi sẽ đến Lãnh Nguyệt Cung tìm mọi người.” Nói rồi, rút từ trong ngực ra một khối lệnh bài đưa cho Ngạo Thiên: “Đại ca, Lãnh Nguyệt Cung canh phòng nghiêm ngặt. Cầm lệnh bài này, huynh sẽ được thông hành.”
Lãnh Vô Sương nhìn khối ngọc bạch, bàng hoàng. Làm sao nàng không nhận ra nó? Trước đây, Hắc Bạch nhị quái nói đi tìm nữ nhi Đoan Mộc Kiền, nàng đã亲手 giao lệnh bài này, hứa sẽ bảo vệ người cầm nó. Không ngờ nó đã nằm trong tay Diệp Phong từ lâu, mà nàng vẫn không biết. Lập tức, nàng thầm cảm thán: mình kiêu ngạo, vậy mà lại phải tìm sự che chở của Lãnh Nguyệt Cung? Còn nàng, không những không giữ lời hứa, suýt nữa còn tự tay giết Diệp Phong. Thật thẹn đến đỏ mặt.
Mọi người bàn thêm vài chi tiết, thấy trời đã khuya, liền tản đi. Diệp Phong lòng nặng trĩu, một mình bước ra ngoài trại.
Ánh trăng treo cao, bóng đêm như nước.
Lôi Thiên đáng giận, nhưng dù sao cũng từng chăm sóc nàng. Dù là thật lòng hay giả dối, ít nhất cũng khiến nàng cảm thấy mình có một mái nhà. Diệp Phong không có tình cảm cha con với Đoan Mộc Kiền, nên thù giết cha khó nói thành lời. Nhưng nàng đã nhận Nam Cung Diệp làm nương, dường như chuyện báo thù không thể trốn tránh. Dù bản thân không muốn, nhưng chắc chắn Lôi Thiên sẽ không buông tha. Nếu hắn biết Nam Cung Diệp còn sống, càng không từ bỏ âm mưu. Hắn quá chấp nhất, quá khát khao quyền lực. Huyết vũ tinh phong giang hồ không phải muốn trốn là trốn được. Tranh đấu này rồi sẽ xảy ra. Nhưng làm sao nàng có thể ra tay với người mà hai năm qua nàng gọi là cha?
Tiếng tiêu buồn vang trên sông Nạp Tùng Hà, như kể nỗi niềm chất chứa, khuấy động mặt hồ tĩnh lặng, đưa theo tâm tư bay xa. Cảnh trưa hôm nay, mọi người vui vẻ đùa giỡn, nếu không có đao kiếm, chẳng khác nào tiên cảnh nhân gian! Vì các nàng, dù phải xông vào núi đao biển lửa, có gì đáng sợ! Tiếng tiêu vút cao, mang theo khí phách hào hùng bay thẳng lên trời…
Gạt bỏ nỗi nặng trong lòng, Diệp Phong trở về. Đến trại của Toa Y Na, lại bị Cát Nhã chặn lại ngoài cửa, thông báo tiểu thư dặn trước khi về Trung Nguyên, không được bước vào trại nửa bước. Diệp Phong thầm nghĩ: may chỉ hai đêm. Bỗng nàng nảy ra ý: hai đêm? Nhìn về trại Lãnh Vô Sương và trại Sở Yên, không biết nha đầu này cố ý hay vô tình? Đã trải qua một đêm mây mưa, một mình ngủ sao chịu nổi? Hừ hừ, nàng quay người đi về phía trại Lãnh Vô Sương.
“Là ai?”
Chưa kịp tới gần, một thanh kiếm đã kề ngay cổ Diệp Phong. Nàng thầm kêu khổ – sao quên mất chỗ Sương nhi cũng có người canh? Vội cười làm lành: “Hắc hắc, Nghiêm Cánh tỷ tỷ, là ta – Diệp Phong.”
“Lén lút định làm gì?”
“Kiếm sắc quá, cẩn thận chút,” Diệp Phong nhẹ nhàng đẩy lưỡi kiếm ra. Ta quang minh chính đại đến tìm phu nhân, sao thành lén lút? Nhưng đương nhiên không dám nói, cười nói: “Ta muốn xem thương thế Sương nhi thế nào.” Nói rồi bước tới.
Nghiêm Cánh thân hình lóe lên, chắn ngay cửa, lạnh lùng: “Cung chủ đã ngủ. Mời về.”
Diệp Phong bực bội: “Nàng chưa ngủ, đèn còn sáng rõ!”
“Không có lệnh Cung chủ, không được vào!”
“Ngươi!” Diệp Phong nghiến răng: “Nếu không tránh, đừng trách ta không khách khí!”
Nghiêm Cánh xoay kiếm, đưa chuôi về phía Diệp Phong, nghiêng cổ: “Giết ta, tùy ngươi.”
“Ngươi…” Nghiêm Cánh tận trung với Lãnh Vô Sương, Diệp Phong làm sao ra tay? Tức giận lắc tay áo, quay người bỏ đi.
Không có lệnh của Lãnh Vô Sương, Nghiêm Cánh không thể cứng rắn đến thế. Diệp Phong không hiểu – hai người tâm ý thông nhau, sao nàng lại không cho mình thân cận? Thật không thể nào hiểu nổi.
Nhu Nhi thấy vẻ mặt buồn bã của Diệp Phong, biết nàng vừa bị từ chối, bĩu môi: “Ối dào, giờ mới nhớ tới tiểu thư nhà ta?”
“Ách… Nhu Nhi muội muội nói quá lời rồi.”
Nhu Nhi bĩu môi: “Tiểu thư đi đổi dược cho Phong Thúc chưa về. Ngươi vào trong chờ đi.”
Diệp Phong như được đại xá, thở phào: “Cảm ơn Nhu Nhi muội muội.”
“Chưa cần cảm ơn. Giữ hay không giữ, ta không quyết được.”
“Tất nhiên! Tất nhiên!”
Bên trong trại, mùi hương trầm thoang thoảng, ngọn nến lay nhẹ. Diệp Phong nhàn rỗi, lấy ra chiếc trâm ngọc trong ngực ngắm nghía. Dù trâm bị gãy, nhưng được nối tinh xảo, nàng luôn giữ gìn cẩn thận. Ban đầu định lưu làm kỷ niệm, giờ lại rất mong được cài lại lên tóc Sở Yên.
Chờ lâu quá, Diệp Phong buồn ngủ, mắt bắt đầu mơ màng, trước mặt mờ ảo, rồi gục đầu ngủ trên bàn.
Chẳng biết bao lâu, nàng mơ hồ cảm giác trâm ngọc bị lấy đi, bừng tỉnh, định ra chưởng thì thấy Sở Yên đang cầm trâm, nước mắt rưng rưng.
Diệp Phong kinh ngạc, đứng dậy nâng khuôn mặt nàng, nhẹ nhàng lau nước mắt, dịu dàng: “Đừng khóc. Xem này, ta vẫn giữ cho nàng.”
Qua làn nước mắt, đôi mắt tím dịu dàng, tràn đầy yêu thương – hóa ra tình yêu của nàng sâu đậm đến vậy, nguyện dùng cả đời chờ đợi.
Diệp Phong cài trâm lên mái tóc đen óng của Sở Yên, hài lòng: “Chiếc trâm này chỉ có nàng mới xứng.” Rồi giơ tay phải ra: “Còn của ta đâu?”
Sở Yên ngơ ngác: “Cái gì?”
“Ác…” Diệp Phong khoa trương: “Không có gì để đổi, ta không trả trâm đâu.”
Sở Yên né người, lấy ra một chiếc hà bao trong ngực. Trên đó vẫn còn vết máu, hình thêu uyên ương rực rỡ như mới. Chưa kịp nói, Diệp Phong đã giật lấy, hôn mạnh một cái, cười hắc hắc: “Lần này ta không bao giờ để mất nữa!”
Thấy Diệp Phong coi như báu vật, khóe mắt Sở Yên cay xè, nước mắt gần trào, nghẹn ngào: “Dù ngươi có muốn buông tay, ta cũng sẽ bám theo. Cả đời này, nhất định bên cạnh ngươi.”
Không ngờ người luôn trầm lặng, lại nói lời quyến luyến thẳng thắn đến thế. Lòng Diệp Phong ấm nóng, mùi hương quen thuộc thấm sâu, nàng đã có được rồi – không cần lo lắng nữa.
“Yên nhi, ta muốn nàng.”
Giọng nói hơi run, tim đập thình thịch, như đang mô tả rõ ràng. Sở Yên mặt đỏ bừng, nâng tay ôm cổ Diệp Phong, nhẹ nhàng gật đầu.
Không chần chừ, Diệp Phong bế ngang Sở Yên vào trong, nhẹ nhàng đặt xuống giường. Ánh trăng ngoài cửa như cũng e thẹn, lặng lẽ nép mình, yên tĩnh như nước.
Làn da Sở Yên mịn màng, má ửng hồng, đôi mắt ngập ngừng xấu hổ, nhìn khuôn mặt mà cả đời không muốn rời, chủ động dâng môi anh đào.
Diệp Phong đáp lại nồng nhiệt, đến khi hơi thở dồn dập mới tách ra. Rồi nàng áp người xuống, tay nhẹ nhàng tuột dải lưng, cúi đầu hôn lên cổ, xương quai xanh, rồi lướt xuống nụ hoa hồng phấn trên ngực.
Sở Yên hít một hơi lạnh, khẽ rên, tay đặt lên vai Diệp Phong muốn đẩy ra, lại run rẩy không dứt.
Hồng nhạt dưới đầu lưỡi Diệp Phong nở thành đóa Mân Côi. Cổ và ngực phủ kín hơi thở ái muội, mồ hôi lấp lánh trên da, như hàng hạt ngọc nhỏ, khiến lòng người say đắm.
Thân thể nhạy cảm, dụ hoặc không thể cưỡng lại…
Bao nhiêu nhớ nhung trong mộng, nay đã trong lòng. Bao đau khổ tan biến, chỉ còn hạnh phúc triền miên.
Diệp Phong tận hưởng khoái cảm no đủ nơi thân thể Sở Yên, thì thầm gọi tên: “Yên nhi… Yên nhi…”
“Ừm?” Đôi mắt Sở Yên mơ màng.
“Yên nhi…”
Giọng khàn khàn khiến người ta mê muội. Mọi thứ xung quanh tan biến, chỉ còn ôn nhu bao quanh. Cảm giác tê dại như dòng điện chạy khắp người, Sở Yên khẽ ngân: “Diệp lang…”
“Gọi tên ta!” Diệp Phong cắn nhẹ lên nụ hoa mỏng manh, dục vọng trong đôi mắt tím càng thêm sâu đậm.
“Ư… Phong…” Tiếng rên rỉ pha lẫn đau đớn và khoái cảm không thể diễn tả.
Diệp Phong thấy mày nàng nhíu lại, mặt đẫm mồ hôi, nhẹ hôn lên trán, tay khẽ vuốt má, đầu ngón tay lướt qua giọt mồ hôi, dịu dàng: “Sợ hãi sao?”
Hơi thở ấm áp phả lên da thịt, Sở Yên cũng ngập tràn khí chất anh dũng, ánh mắt, sóng mũi, môi… Sau đó, nàng chủ động ngồi dậy, hôn nhẹ một cái – nhẹ như lông chim, nhưng khắc sâu vào tim Diệp Phong.
Ngón tay Diệp Phong nhẹ vuốt lên thân thể Sở Yên, xương quai xanh tinh xảo, rồi đến… nụ hoa run rẩy…
Sở Yên theo bản năng đưa tay che lại, nhưng làm sao nhanh bằng Diệp Phong? Nàng dịu dàng hôn xuống, như có dòng điện chạy qua, bụng dưới tê dại, hóa thành ấm áp.
Tay Diệp Phong như có ma lực, trượt xuống bụng dưới, đến đâu, nơi đó như bốc cháy.
“Ưm…” Sở Yên không kìm được tiếng rên, muốn né tránh chạm vuốt của nàng.
Sở Yên không hiểu điều đó nghĩa là gì, nhưng ánh mắt Diệp Phong đã bừng cháy như lửa.
“Đã sẵn sàng chưa?” Cuối cùng, ngón tay Diệp Phong cũng chạm đến vườn hoa kia…
Trăng cao, gió mát thổi nhẹ, côn trùng râm ran, đêm dường như chẳng yên tĩnh…
------------------
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:
Cảm ơn tiểu cửu đã để lại bình luận dài…