Ngày đại hôn, kiệu hoa của ta và một nữ tử thanh lâu đã bị đánh tráo một cách trắng trợn. Ngay khoảnh khắc ta sắp vén khăn che mặt, định đối diện với phu quân tương lai, một dòng chữ kỳ lạ bỗng hiện lên, xé toạc màn sương của sự thật. Nó tố cáo phu quân ta, vị Thế tử phủ hầu gia, vì người trong lòng mà cố tình đổi kiệu, đẩy ta từ vị trí Thế tử phi cao quý xuống làm vợ một thương nhân tầm thường. Không chỉ vậy, nó còn vạch trần tương lai của ta: một nữ phụ độc ác bị số phận điều khiển, điên cuồng báo thù, đẩy gia tộc vào họa diệt môn, chỉ vì không chấp nhận số phận và ép buộc nam chính phải từ bỏ nữ chính. Và rồi, lời cuối cùng như một đòn giáng: nữ chính, hóa ra, chính là công chúa thất lạc của hoàng đế, và chính sự ép bức của ta lại vô tình giúp họ nhận nhau. Ta khẽ nhếch môi. Công chúa lưu lạc dân gian ư? Hay lắm. Giờ đây, thân phận ấy, ta sẽ tự tay đoạt lấy!