Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm
Trùng Phùng Bạn Cùng Phòng
Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đầu tháng Chín, học kỳ mới tại Đại học A chính thức bắt đầu.
Khoảng ba, bốn giờ chiều, trời nắng gắt như thiêu, ánh mặt trời xuyên qua tán lá rậm rạp, chiếu xuống những vệt sáng rát da.
Khương Duật Bạch vừa ôm tập tranh phác họa đi ngang qua sân vận động, tai nghe Bluetooth vẫn vang lên giai điệu cuối cùng của một bản nhạc, thì những tiếng hò reo náo nhiệt từ phía sân vận động bỗng lọt vào tai cậu.
“Trời ơi cứu tui! Nam thần đẹp trai quá trời! Tui sắp ngất xỉu mất!”
“Dẫn bóng kìa! Anh ấy dẫn bóng kìa!”
“Giáo thảo cố lên a a a… ủa?”
Tiếng cổ vũ của cô gái bỗng thay đổi, ánh mắt cô sững lại, hướng thẳng vào một thân hình cao gầy, mảnh khảnh như tờ giấy.
Giữa trưa hè oi bức, cậu lại toát lên vẻ thanh lạnh đến lạ, như thể mang theo một mùi hương mát dịu thoang thoảng, cả người tựa viên ngọc trong trẻo, dịu dàng, dường như tồn tại trong một thế giới riêng tách biệt khỏi những người xung quanh.
Chỉ mới nhìn thấy một bên mặt, cũng đủ khiến người ta ngẩn ngơ.
“Hình như là… Khương Duật Bạch, khoa Mỹ Thuật!” Một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa khẽ reo lên.
“Trời ơi, đúng là anh ấy thật! Sao mà đẹp thế này…”
“A a a tui phản rồi tui phản rồi!”
Khương Duật Bạch, hệ thảo khoa Mỹ Thuật Đại học A, vốn là người kín tiếng, ít xuất hiện, không tham gia các hoạt động công khai. Ảnh để bình chọn hệ thảo còn là ảnh thẻ căn cước bị ai đó chụp lại.
Chính vì vẻ ngoài được truyền miệng, cậu trở thành hệ thảo bí ẩn nhất trường.
Nổi tiếng hơn nhan sắc, là thiên phú và tài năng vượt trội của cậu.
Lần đầu tiên họ được thấy cậu ngoài đời, vừa thì thầm bàn tán thì Khương Duật Bạch đã lặng lẽ đi ngang qua.
Một giây sau, nhóm nữ sinh đồng thanh hét lên: “Cẩn thận bóng!”
Biến cố xảy ra, Khương Duật Bạch chưa kịp phản ứng, một tiếng “bạch” vang lớn bên tai, âm thanh mạnh đến mức tim cậu như nghẹn lại.
Cùng lúc đó, một vật nóng rát sượt qua vành tai.
Tai cậu run lên, choáng váng vén mắt lên.
Một cánh tay thon dài, rắn chắc hiện ra trước mặt, cơ bắp căng lên vì lực đỡ, phủ một lớp mồ hôi mỏng, toát ra hơi nóng rực rỡ.
Dáng cơ tay dẫn mắt lên trên, là một gương mặt góc cạnh, nổi bật – kiểu đẹp hoàn hảo ở mọi góc nhìn.
Da trắng, mắt đen, gờ mày sâu như lai Tây, ngũ quan như được điêu khắc từ đá cẩm thạch.
Gió thổi ngang, những giọt mồ hôi trượt theo đường cong má, rơi xuống chiếc xương quai xanh mảnh mai.
Khương Duật Bạch giật mình tỉnh táo, lùi lại một bước.
Lục Cẩm Duyên vững vàng khống chế quả bóng, thu tay về: “Cậu không sao chứ?”
Giọng nói vừa cất lên, vẻ lạnh lùng trên đôi mày đã dịu lại, thay vào đó là sự ôn hòa, lễ độ. Giọng trầm, ấm, khiến người nghe khó lòng không cảm thấy thiện cảm.
Lúc này Khương Duật Bạch mới nhận ra, đối phương đã dùng một tay chặn quả bóng rổ bay thẳng vào người cậu.
Ánh mắt cậu vô thức dán xuống chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, rồi vội vàng dời đi, cuối cùng mới nhớ ra: “Cảm ơn cậu.”
Lục Cẩm Duyên khẽ nhướn mày, định nói gì thì tiếng gọi từ phía sau vang lên: “Anh Lục! Anh Lục mau quay lại!”
Hắn quay đầu đáp lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, Khương Duật Bạch đã đi xa.
Vội vã đến mức không phát hiện một bức phác họa đã rơi trên sân cỏ.
Trước khi gió thổi bay, Lục Cẩm Duyên cúi người nhặt lên, gấp gọn rồi nhét vào túi quần, ôm bóng quay lại sân.
“Oa! Anh Lục vừa chớp mắt đã đỡ được bóng! Đẹp trai muốn rụng trứng!” Thẩm Chiêu tiến lại, huých vai hắn, nhái theo giọng điệu đáng yêu của mấy nữ sinh.
Lục Cẩm Duyên cười khẽ, ném bóng cho cậu bạn tóc vàng hồi nãy: “Lần sau ném đúng hướng.”
Tóc vàng bắt bóng, lớn tiếng: “Không phải anh Lục, em cố ý ném trúng cậu ta!”
Lục Cẩm Duyên: “Sao cơ?”
“Anh Lục chả biết gì cả.” Thẩm Chiêu cười hì hì thay lời, “Người mà anh vừa cứu chính là Khương Duật Bạch – hệ thảo khoa Mỹ Thuật. Cuối học kỳ trước, cậu ấy từ chối nữ thần khoa Tiếng Anh trước mặt cả trường. Cô ấy đau lòng muốn chết, lão Nghiêm không hiểu chuyện, còn tổ chức nghi thức tỏ tình đuổi xui. Kết quả thì khỏi nói cũng biết!”
Một nam sinh khác xen vào: “Nói thật đi, Khương Duật Bạch đẹp chỗ nào? Tôi nhìn mãi chẳng thấy điểm nổi bật! Nữ thần của tôi rốt cuộc mê cậu ấy ở đâu?”
“Cậu làm sao hiểu được! Con gái giờ chỉ thích kiểu con trai trắng như gà luộc, yếu đuối như gái!”
“Tôi chả muốn hiểu! Nhìn anh Lục của chúng ta này, đàn ông thật sự! Không ưa chỗ nào?”
Cả bọn tranh luận xôn xao. Lục Cẩm Duyên chỉ khẽ nhíu mày.
Đàn ông? Là cầm bóng ném vào người khác ư?
Lão Nghiêm ôm bóng, mặt đầy phiền muộn: “Nếu không phải cậu ta từ chối nữ thần trước mặt mọi người, tôi đâu bị cô ấy giận, xui xẻo bị vạ lây!”
“Vạ lây?” Lục Cẩm Duyên nhướng mày, cười chế giễu, “Hành động của cậu, chẳng phải cũng vạ lây sao?”
Lão Nghiêm sững người, định phản bác nhưng khí thế tự dưng yếu đi: “Ơ… đâu phải vậy…”
Thấy không khí căng thẳng, mấy đứa đang cười đùa vội im bặt, liếc nhau không biết anh Lục có ý gì.
Nhưng Lục Cẩm Duyên như chỉ nói đùa, đưa tay lau mồ hôi trên trán: “Hôm nay chơi tới đây thôi.
Lão tam, về.”
“Dạ!” Thẩm Chiêu vội theo sau, để lại cả nhóm.
*
Hai người về đến ký túc, mở cửa là làn hơi lạnh ùa ra. Thẩm Chiêu thốt lên: “Ôi trời, sướng quá!”
“Chơi xong rồi?” Chu Phong tháo tai nghe, quay lại, “Sớm thế, không chơi thêm à?”
“Thôi đừng nhắc nữa!” Thẩm Chiêu ngồi phịch xuống ghế, bắt đầu diễn tả sinh động vụ “anh hùng cứu mỹ nhân”.
Cậu khoa tay múa chân, Chu Phong nghe xong tò mò hỏi: “Hệ thảo khoa Mỹ Thuật ngoài đời trông thế nào? Có thật như lời đồn?”
“Em ở xa, không thấy rõ, chỉ biết da cậu ta trắng như phát sáng.” Thẩm Chiêu cầm chai nước trên bàn, khoa trương nói, “Là kiểu toát ra Thánh quang ấy, anh hiểu không? Như thể có một kết giới ngăn cách, bọn phổ nam như mình không thể bước vào thế giới cậu ta!”
Chu Phong cười: “Hai đứa mình là phổ nam, nhưng A Duyên thì không.”
Lục Cẩm Duyên là người trắng nhất ký túc, dù chơi bóng ngoài nắng vẫn không hề đen.
Nhưng không ai dám gọi hắn là tiểu bạch kiểm – trước mặt hay sau lưng cũng không.
“Này anh Lục! Anh gần cậu ta nhất.” Thẩm Chiêu quay sang, “Anh thấy cậu ta thế nào?”
Chu Phong cũng dỏng tai chờ.
Lục Cẩm Duyên đang mở bức tranh nhặt được. Hắn khẽ nheo mắt, hồi tưởng lại khoảnh khắc trên sân.
Từng chi tiết hiện về như phim tua chậm, rõ từng khung hình.
Dưới ánh mắt mong chờ, hắn chậm rãi nói: “Rất trắng. Lông mi rất dài. Đôi mắt rất trong.”
Và… còn rất thơm nữa.
Chu Phong kinh ngạc: “A Duyên? Cậu vừa dùng ba từ ‘rất’ liền một lúc?”
Bên ngoài, Lục Cẩm Duyên là giáo thảo hào hoa, lịch thiệp. Nhưng bạn cùng phòng hiểu rõ, con mắt hắn cực kỳ khắt khe.
Chưa từng có ai khiến hắn dùng lời khen như vậy.
Thẩm Chiêu sáng mắt, vẫn chưa hình dung được, lại hỏi: “Vậy cậu ta và nữ thần giáo hoa, ai đẹp hơn?”
Lục Cẩm Duyên chẳng thèm đáp, từ tốn mở tranh ra, kẹp vào sách.
“Nói đi nói đi!” Thẩm Chiêu không chịu buông tha, “Giáo hoa hay hệ thảo?”
Lục Cẩm Duyên liếc hắn, bình thản: “Cậu nói gì vậy? Một người là giáo hoa, một người là hệ thảo, khác giới tính, so làm sao được?”
Thẩm Chiêu nghẹn họng: “Thì…”
Chu Phong cười phụ họa: “A Duyên nói đúng. Dù hệ thảo có đẹp đến đâu thì cũng là con trai, sao bằng được giáo hoa?”
Thẩm Chiêu giơ tay đầu hàng: “Xin lỗi xin lỗi, em quên mất anh Lục là tên trai thẳng sắt thép – thà gãy chứ không cong!”
Lục Cẩm Duyên không phản ứng, mở tủ lấy quần đùi: “Mồ hôi ướt hết người rồi, tôi đi tắm trước.”
Thực ra, khoảnh khắc hai người đối diện, trong đầu hắn từng trống rỗng lạ thường.
Đôi mắt trong veo như pha lê ấy có một thứ ma lực nào đó, khiến hắn không kịp để ý đến diện mạo đối phương.
Chu Phong đang nhìn vào máy tính, bỗng nhớ ra: “À đúng rồi, hôm nay có bạn cùng phòng mới chuyển vào.”
Thẩm Chiêu: “Hả? Mới?”
“Học viện thông báo rồi, mấy cậu không thấy à?” Chu Phong tận tình truyền đạt, “Ký túc xá mới của Khoa Nghệ Thuật chưa xong, nên sinh viên năm hai, năm ba khoa Mỹ Thuật được chuyển sang ký túc xá nam các khoa khác.”
Khi ba chữ “khoa Mỹ Thuật” vang lên, tay Lục Cẩm Duyên đang nắm cửa phòng tắm khựng lại một chút.
“Sao lại khoa Mỹ Thuật nữa?” Thẩm Chiêu cười, “Hôm nay chọc phải ổ ong rồi à?”
Lục Cẩm Duyên không nghe nữa, lắc đầu đi vào dội nước.
*
Khương Duật Bạch đeo balo to, kéo vali, chuẩn bị chuyển đến ký túc xá khoa Tài Chính.
Đồ đạc cá nhân cậu không nhiều, thậm chí còn vứt bớt vài thứ. Nhưng riêng tranh phác họa và bài tập đã nặng trĩu. Khoảng cách giữa hai tòa nhà khá xa, nên khi đứng trước cửa phòng 611, cậu đã mệt lả.
Cậu đứng thở hồi lâu, lau mồ hôi trên mặt bằng mu bàn tay, rồi mới gõ cửa.
“Ai vậy?” Một giọng nam trung khí vọng ra, “Đến ngay!”
Mấy giây sau, một gương mặt lạ hoắc thò ra.
Khương Duật Bạch chuẩn bị xong lời chào: “Xin chào, tôi là bạn…”
“Rầm!” – Cửa đóng sầm lại trước mặt.
“Đệt! Mình nằm mơ à?” Thẩm Chiêu quay đầu, không tin nổi, “Bạn cùng phòng mới… là hệ thảo khoa Mỹ Thuật?”
Chu Phong cũng sững sờ: “Lão tam! Làm gì vậy? Mau mời người vào!”
Thẩm Chiêu vỗ trán, vội mở cửa, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi nha hệ thảo! Quá bất ngờ, xin lỗi! Mời vào!”
Khương Duật Bạch: “…”
Cậu lặng lẽ xách vali vào, ánh mắt quét nhanh một vòng.
Ký túc xá Nghệ Thuật là giường tầng, trên ngủ dưới học, nhưng do sinh viên khoa Tài Chính đông nên phòng này phải kê sáu giường. May là có ban công, phòng tắm riêng, không gian vẫn rộng.
Trên bàn ngổn ngang tai nghe, chai nước, ly mì chưa dọn. Trên giường chất đống quần áo, tỏa mùi khó chịu.
Điển hình của một ký túc xá nam, nhưng vẫn tạm gọi là có thể ở được.
Khương Duật Bạch bình tĩnh nói: “Chào mọi người, tôi là Khương Duật Bạch.”
“À, chào cậu…” Chu Phong hồi thần, vội đứng dậy giới thiệu, “Tôi là Chu Phong, trưởng phòng, cũng là người lớn tuổi nhất.”
Thẩm Chiêu vẫn dán mắt vào cậu, hơi lắp bắp: “Tôi… tôi là Thẩm Chiêu, gọi là lão tam!”
Chu Phong bổ sung: “Lão nhị đang tắm, lão tứ đi giúp bạn gái chuyển đồ, lão ngũ thuê trọ ngoài, ít về. Còn lão lục thì từ học kỳ trước đã đi nước ngoài, nên thường ngày chỉ có bốn người.”
“Thêm cậu là năm, sau này tắt đèn cũng khỏi lo không tìm thấy người!” Thẩm Chiêu hào hứng hỏi, “Hệ thảo, cậu rank mấy rồi?”
“Tôi… tôi không chơi game.” Khương Duật Bạch chỉ giường tầng trên đầy đồ, “Tôi ngủ giường này ạ?”
“Đúng rồi, đó là giường trống.” Chu Phong bước tới dọn đồ, “Lão tam, giúp với.”
Thẩm Chiêu tuy thất vọng vì bạn mới không chơi game, nhưng vẫn hăng hái giúp dọn dẹp.
Bên ngoài ồn ào, Lục Cẩm Duyên trong phòng tắm đương nhiên nghe thấy.
Hắn tắt nước, lau sơ người, mặc quần đùi, bước ra: “Bạn cùng phòng mới đến rồi à…”
Giọng nói bỗng đứt đoạn.
Khương Duật Bạch cũng sững người.
Không ngờ chỉ mới buổi chiều gặp nhau, giờ đã thành bạn cùng phòng – lại còn xuất hiện trước mặt cậu trong trạng thái bán khỏa thân.
Nam thanh niên cao trên 1m9, vai rộng, chân dài, từ ngực xuống eo thu nhỏ dần, tạo thành hình tam giác ngược hoàn hảo.
Cơ bụng tám múi rõ ràng, cân đối, không thô kệch, đúng kiểu “mặc vào gầy, cởi ra cơ bắp”.
Những giọt nước chưa lau khô lăn trên da, đường nhân ngư kéo dài xuống dưới chiếc quần đùi rộng, dù vải rủ nhưng vẫn hơi cộm một chỗ.
Khương Duật Bạch liếc một cái, vội rụt mắt, nhưng ánh mắt lại mở to.
Buổi chiều cậu không đoán sai. Dáng người Lục Cẩm Duyên quả thật đẹp, tỉ lệ cơ thể còn hoàn hảo hơn cả những người mẫu nam cậu từng vẽ.
Thân hình này… rất thích hợp làm mẫu.
*Chú thích: giáo thảo/hệ thảo/hệ hoa là cách gọi những sinh viên nam nữ nổi bật về nhan sắc và thành tích trong toàn trường (giáo) hoặc trong khoa (hệ).*