Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm
Chương 4: Mất Trí Nhớ
Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Không cần!” Khương Duật Bạch từ chối ngay lập tức, không hề do dự, tựa người lẩn vào bên trong giường.
Cậu như thể bị hoảng sợ, đôi mắt hẹp dài trợn tròn không tự chủ, thoáng chút ngây thơ vô tội, nhìn càng đáng yêu hơn.
Lục Cẩm Duyên thấy cậu phản ứng vậy, không tiếp tục trêu chọc bằng lời nói, chủ động lui lại một bước: “Đùa cậu thôi, xuống đây đi.”
Khương Duật Bạch đôi mắt cảnh giác, giọng nói chút gượng gạo: “Tôi không thích ngủ chung với người khác.”
Hai người nằm trên cùng một chiếc giường đơn, chắc chắn không thể tránh khỏi việc tứ chi chạm nhau.
Dù cậu không coi trọng sở thích của mình, nhưng cũng không thích nằm cạnh người khác như vậy.
Hơn nữa, hôm nay mới quen nhau có nửa ngày.
Lục Cẩm Duyên giật mình, nét mặt tuấn tú không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại tự trách: “Xin lỗi cậu, tôi quên mất thói quen của cậu rồi.”
Vừa nói xong, Khương Duật Bạch lại hơi mất tự nhiên.
Chỉ mới quen nhau một ngày, tại sao Lục Cẩm Duyên lại đối xử với mình như vậy?
“Hay thế này đi, tôi ngủ giường của lão tứ, cậu ngủ giường tôi, được không?” Lục Cẩm Duyên thử dò hỏi ý kiến cậu.
Khương Duật Bạch nhìn hắn: “Cậu…”
Liệu ngủ nơi của người khác có ổn không?
Dựa vào độ sạch sẽ trên giường của giáo sư, có thể thấy hắn cũng không quen ngủ chỗ người khác.
“Không sao, tôi sẽ trải thêm tấm ga.” Lục Cẩm Duyên như hiểu được điều cậu định nói, nét mặt tuấn lãng hơi tươi cười, “Tôi không ngủ với cậu đâu, lần này xuống được chưa?”
Lời nói nghe có chút khác nghĩa, nhưng Khương Duật Bạch không hiểu, mãi sau mới đáp: “Được.”
Cậu lật người, quỳ gối trên giường lùi về phía cầu thang.
Lục Cẩm Duyên đưa mắt theo dõi cử động của cậu, ánh mắt vô tình từ đường cong mỏng manh trên lưng dần chuyển về phía sau.
Khương Duật Bạch mặc chiếc áo phông rộng thùng thình, phía dưới là chiếc quần ngủ dài tới đầu gối.
Trang phục bảo thủ hơn nhiều so với các bạn cùng phòng suốt ngày cởi trần, nhưng lúc này, dưới ánh đèn sáng như tuyết, thoáng thấy được vòng eo ếch mảnh mai qua áo, bên dưới là mông đầy đặn cong vút.
Nhận ra mình đang nhìn chỗ nào, Lục Cẩm Duyên vội thu hồi ánh mắt, một nỗi xấu hổ không giải thích được lại tràn về.
Đúng lúc hắn nhíu mày, Khương Duật Bạch cũng trèo khỏi cầu thang.
Cậu đi đôi dép lê, đứng trước mặt Lục Cẩm Duyên nói: “Cảm ơn cậu.”
“Quan tâm bạn cùng phòng mới là việc nên làm.” Lục Cẩm Duyên thu hồi tác phong, khẽ hất hàm, “Kiểm tra chút, giường tôi sạch không?”
Khương Duật Bạch nghiêm túc trả lời: “Chiều có xem qua rồi, sạch lắm.”
Lục Cẩm Duyên liền dựa cạnh bàn, nhìn bạn học Khương mở điều hòa, nằm xuống giường, đắp chăn, tư thế ngủ thẳng tắp ngoan ngoãn không tưởng.
Nhìn một lúc, Khương Duật Bạch bỗng vén đôi mi dài dày lên, quay đầu nhìn hắn: “Sao cậu lại nhìn tôi thế?”
“Hả?” Lục Cẩm Duyên thoáng ngẩn người, “Tôi thế nào?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Nếu cậu hối hận vì nhường giường cho tôi, tôi sẽ…”
“Việc gì phải hối hận?” Lục Cẩm Duyên cắt ngang ngay lập tức, đứng dậy bước vài bước đến giường của Lão Tứ, “Tôi cũng ngủ đây.”
Khương Duật Bạch ngẩng đầu nhìn hắn: “Cậu chưa rửa mặt.”
Lục Cẩm Duyên: “…”
Hắn cởi chiếc sơ mi ngắn tay sọc xanh, cười giải thích: “Tôi nói, tôi sẽ rửa mặt xong rồi đi ngủ.”
Lúc Lục Cẩm Duyên tắm xong quay ra, ký túc xá đã im ắng hoàn toàn.
Hắn dùng khăn lau tóc, tiện tay lấy điện thoại mở WeChat, nhấn vào nhóm ký túc xá 611.
Lục Cẩm Duyên: Nào về thì nhẹ nhàng chút, bọn tôi ngủ rồi.
Thẩm Chiêu: Bọn tôi? Ai nữa? Anh Lục dẫn người về ký túc xá???
Lục Cẩm Duyên: …
Chu Phong: Tiểu Khương phải không?
Lục Cẩm Duyên: Nếu muộn quá thì đừng về nữa, nửa đêm gọi dì quản lý mở cửa là dì ấy mắng cho đấy.
Thẩm Chiêu: Ô sờ kê, vậy xuyên đêm luôn! @Đinh Hồng Vũ lão tứ! Tăng ba đi đâu?
Nhận được câu trả lời mình muốn, Lục Cẩm Duyên hài lòng đặt điện thoại xuống.
Trước khi tắt đèn, hắn giả vờ lơ đãng đi đến trước giường mình nhìn thử.
Ngủ ngoan ghê.
*
Sáng hôm sau, Khương Duật Bạch tỉnh dậy, nháy mắt thấy đầu óc trống rỗng.
Một luồng hơi thở lạ ôm trọn người cậu, mùi cam quất ngọt ngào và vị bạc hà nhàn nhạt hòa quyện, như gió nhẹ lướt qua đêm hè, lại như dòng nước biển mát mẻ vỗ vào mặt.
Mùi hương này…
Là mùi trên người Lục Cẩm Duyên.
Khương Duật Bạch chợt ngồi bật dậy, bấy giờ mới nhớ chuyện tối qua.
Cậu nhẹ nhàng bước xuống giường, vào phòng tắm đóng cửa rửa mặt.
Xong xuôi ra ngoài, cậu liếc nhìn Lục Cẩm Duyên vẫn còn say giấc.
Lão tứ lúc ngủ hoàn toàn không có chút hung khí, trông vô cùng vô hại, tướng ngủ hơi trẻ con, đôi chân to dài cong lên kẹp chặt chăn, đầu nghiêng một bên như sắp ngã xuống đất.
Khương Duật Bạch thu hồi ánh mắt rồi đến phòng vẽ.
Hôm nay là tiết của giáo sư Bùi, khi cậu đẩy cửa phòng vẽ ra thì các bạn học đã ngồi chật kín bên trong.
“Tiết của giáo sư Bùi mà Khương đại tài tử cũng khoan thai đến muộn nhỉ?” Một giọng nói quái gở vang lên, “Chưa quen ký túc xá mới sao?”
Nam sinh đó tên Dương Văn Kiệt, ai cũng biết hắn bất hòa với Khương Duật Bạch, tìm cơ hội đối chọi gay gắt.
Còn Khương Duật Bạch thì không.
“Quen rồi.” Khương Duật Bạch tiếc chữ như vàng hiếm, bốn lạng đẩy ngàn cân trả cho hai chữ, rồi bình thản lướt qua hắn.
Sắc mặt Dương Văn Kiệt thoáng chốc trở nên khó coi.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Chờ Ngày Gió Đông Ấm Áp
2.
Bước Nhầm Vào Con Đường Hôn Nhân
3.
Năm Thứ 7 Của Hai Vợ Chồng
4.
Mất Trí Nhớ - Ác Ý Nhập Mộng
=====================================
“Khương thần, chỗ này nè! Tớ giữ cho cậu một chỗ!” Một giọng nữ nhiệt tình vang lên, cô gái thắt tóc bím vẫy tay với cậu.
Tỷ lệ nam nữ ở khoa Mỹ Thuật luôn không cân bằng, nam sinh trong ngành sơn dầu đã ít, mà nam sinh đẹp như Khương Duật Bạch lại càng hiếm, vừa vào đã được cả lớp nuông chiều.
Qua một học kỳ, Khương Duật Bạch càng làm người ta hâm mộ nhờ thiên phú hội họa, vô hình trung có một đám “fan sự nghiệp”.fan sự nghiệp là fan chỉ tập trung giúp đỡ sự nghiệp của thần tượng.
11 giờ 25 phút, chương trình học buổi sáng kết thúc.
Sinh viên phòng vẽ thu dọn dụng cụ liên tiếp rời đi, giáo sư Bùi đi tới trước giá vẽ của Khương Duật Bạch, nhìn bức tranh của cậu: “Tâm trạng hôm nay không tệ à?”
Khương Duật Bạch nghiêng đầu ngờ vực.
“Màu sắc hôm nay dùng rất sống động.” Giáo sư Bùi cười gật đầu chỉ vào chiếc váy đỏ của cô gái trong tranh, “Tốt lắm, tiếp tục phát huy, đi ăn cơm đi.”
Khương Duật Bạch không cần bàn nữa, chính là một trong những sinh viên có thiên phú nhất ông từng dạy, nhưng cũng là người khó ổn định và khó kiểm soát nhất.
Khương Duật Bạch lễ phép lên tiếng: “Vâng, hẹn gặp thầy sau.”
Đúng giờ tan học, không cần nghĩ cũng biết nhà ăn rất đông, cậu không đi thẳng tới nhà ăn mà xách cặp về ký túc xá.
Đẩy cửa ký túc xá ra, một mùi rượu khó chịu xộc thẳng vào khoang mũi, Khương Duật Bạch nhíu chặt mày, vô thức che kín mũi.
“Ai vậy?” Thẩm Chiêu hơi vô lực mở miệng hỏi, sau đó nói tiếp, “Anh Lục à? Mang cơm về rồi sao?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch vào phòng, mở cửa sổ cho thoáng gió.
Thẩm Chiêu bày vẻ mặt thất vọng: “Ô… là Tiểu Bạch à.”
Khương Duật Bạch chẳng thèm sửa lại xưng hô, cũng không muốn hỏi hắn tại sao giữa trưa lại nằm ở ký túc xá ngủ, bỏ cặp xuống liền quay người ra ngoài.
“Tiểu Bạch ơi cậu định đi nhà ăn hả?” Thẩm Chiêu mặc quần cộc, chưa từ bỏ ý định ngó đầu ra kêu, “Thấy anh Lục thì thay tôi nói với anh ấy là nếu còn không về thì tôi và lão tứ sẽ chết đói đấy!”
Khương Duật Bạch: “…”
*
Qua giờ ăn trưa cao điểm, nhà ăn chỉ còn lác đác vài sinh viên.
Nhà ăn gồm nhiều quán bình dân hợp lại, món ăn phong phú, Khương Duật Bạch đứng trước cửa sổ nhìn tới nhìn lui không biết chọn gì.
“Bạn học Khương?” Sau lưng vang lên tiếng cười nói, “Trùng hợp quá, cậu cũng đến nhà ăn à.”
Khương Duật Bạch vừa nghe đã biết người đến là ai, nhưng vẫn không đáp ngay mà tiếp tục nghiên cứu menu.
Lục Cẩm Duyên cũng không để bụng, chậm rãi lại gần đứng bên trái cậu, mở lời đề cử: “Bún cà chua ở đây khá ngon, thơm và ngọt, ăn rất hợp khẩu vị.”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, nói với thím bán cơm qua cửa sổ: “Thím ơi, lấy con một phần bún cà chua, cảm ơn.”
Lục Cẩm Duyên mỉm cười, “Thím ơi, con cũng giống cậu ấy.”
“Được rồi!” Thím bán cơm lên tiếng hỏi lại, “Ăn hành tây và rau thơm không?”
Khương Duật Bạch: “Đầy đủ.”
Lục Cẩm Duyên: “Đầy đủ.”
Hai người trăm miệng một lời, nói xong vô thức nhìn nhau.
Lục Cẩm Duyên càng cười càng vui vẻ hơn: “Tốt quá.”
Khương Duật Bạch không biết hắn đang cười điều gì, rũ mắt xuống lặng lẽ đợi bún.
Chốc sau, phần bún cà chua nóng hổi được đưa ra, Khương Duật Bạch bưng khay lên, tìm một chỗ gần cửa sổ để ngồi.
“Không ngại chung bàn chứ?” Lục Cẩm Duyên theo sau, rất lịch sự hỏi một câu.
Khương Duật Bạch liếc nhìn nhà ăn trống trải, không nói gì, xem như chấp nhận.
Lục Cẩm Duyên ngồi xuống, chưa kịp nhắc nhở bạn học Khương cẩn thận bị bỏng thì đã thấy cậu gắp một đũa bún bỏ vào miệng.
Một giây sau, Khương Duật Bạch quả nhiên bị nóng đến mức hít khí, nhưng vẫn không nhả bún trong miệng ra, kiên cường nuốt xuống.
Lục Cẩm Duyên ngơ ngẩn cả người, vội vã mở chai nước suối đưa cậu: “Nhanh lên, uống miếng nước đi.”
Khương Duật Bạch bị bỏng tới mức đỏ cả mắt, vụng về nhận lấy chai nước, khoảnh khắc đầu ngón tay và xương ngón tay chạm vào nhau, hình như tay hắn hơi run nhẹ.
Uống liên tục vài ngụm nước mát, khoang miệng bị bỏng mới đỡ dần.
“Có phải cậu bị khờ không?” Lục Cẩm Duyên thở dài một hơi, có chút dở khóc dở cười, “Nóng thì phải nhả ra chứ, ai lại đi nuốt vào?”
Khương Duật Bạch giương mắt nhìn hắn, đôi mắt thấm đẫm nước như pha lê, đôi môi đỏ mọng cũng bị nước làm ẩm, đối lập với làn da trắng trẻo và mái tóc đen nhánh, nhìn vô cùng xinh đẹp, lại có vẻ yếu ớt khó tả.
Trong đầu Lục Cẩm Duyên vô lý nhảy ra bốn chữ: “Công chúa Bạch Tuyết”.
“Tôi ổn rồi, cảm ơn cậu.” Khương Duật Bạch đặt chai nước lên bàn, mơ hồ không rõ mà nói cảm ơn.
Lục Cẩm Duyên lắc đầu, ném bay cái suy nghĩ hoang đường đó ra ngoài, ngón tay gõ lên mặt bàn: “Thổi đi, thổi nguội rồi ăn.”
Khương Duật Bạch nghe lời gắp bún lên thổi thổi, ngoan ngoãn chờ nó nguội.
Đúng lúc này, Lục Cẩm Duyên nhìn lướt qua, hình như có người đang đi tới gần hắn.
“Anh… anh Lục.” Người đến là nam sinh mặt baby nhìn khá yếu đuối, vừa mở miệng đã nói lắp.
Lục Cẩm Duyên nghiêng đầu nhìn: “Chào cậu, có gì không?”
“Em… em…” Nam sinh mặt baby đột nhiên đỏ bừng má, như làm ảo thuật móc ra một phong thư màu hồng phấn từ trong túi quần, hai tay đưa tới trước mặt Lục Cẩm Duyên, “Xin anh hãy nhận lấy bức thư này!”
Ánh mắt Khương Duật Bạch có chút ngạc nhiên, kiểu phong thư màu hồng phấn này, chẳng lẽ là thư tình?
Lục Cẩm Duyên mặt không đổi sắc, từ chối khéo léo: “Ngại quá, tôi không thích nhận đồ của người khác.”
Nam sinh mặt baby mặt đỏ tới mức sắp nổ tung: “Không phải… cái này là, là em viết…”
Khương Duật Bạch như sáng tỏ, ánh mắt quay lại bát bún nóng hổi, giả vờ không nghe thấy chuyện của họ.
“Chúng tôi phải ăn trưa, cậu đi trước được không?” Lục Cẩm Duyên nghiêm túc nói.
Thanh âm của hắn luôn lễ độ ôn hòa, đây là lần đầu tiên Khương Duật Bạch nghe được sự lạnh lùng trong lời nói của hắn.
Cậu vô thức nắm chặt đũa, quả nhiên là…
Trai thẳng kỳ thị đồng tính sao?
Thấy Lục Cẩm Duyên không cho mình chút cơ hội nào, nam sinh mặt baby đập nồi dìm thuyền hét lên: “Lục Cẩm Duyên, em thích anh đã lâu rồi!”
Khương Duật Bạch trông thấy rõ ràng, gương mặt anh tuấn kia hoàn toàn không còn chút cảm xúc nào.
“Tôi không phải đồng tính luyến ái, đây chẳng phải sự thật ai cũng biết ư?” Lục Cẩm Duyên hơi nhếch cằm lên, rõ ràng đang ngồi, nhưng khiến người ta có cảm giác bị áp bách, “Cậu còn muốn đòi từ tôi, đáp án gì nữa?”
Hai câu ngắn ngủi, khiến nam sinh mặt baby ôm mặt chạy trối chết.
Im lặng vài giây, Khương Duật Bạch vén mắt lên, bỗng phát hiện Lục Cẩm Duyên đang vặn nắp chai nước mình vừa uống, tu một ngụm.
Cậu muốn nói lại thôi, “Ừ thì…”
“Sao thế?” Lục Cẩm Duyên nhìn cậu, ý lạnh trong giọng nói lặng lẽ biến mất.
Khương Duật Bạch duỗi ngón tay: “Chai nước đó, tôi vừa uống rồi.”