Chương 61: Công Khai Với Bạn Cùng Phòng

Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm

Chương 61: Công Khai Với Bạn Cùng Phòng

Giáo Thảo Cùng Phòng Không Đúng Lắm thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những tưởng tượng đẹp đẽ về một mái ấm của Lục Cẩm Diên, cùng những nỗ lực chân thành để biến điều đó thành hiện thực, khiến Khương Duật Bạch xúc động đến nghẹn ngào.
Sau khi bàn bạc, cả hai quyết định sẽ dọn ra chung cư sống cùng nhau ngay sau khi học kỳ kết thúc.
Dọn về ngôi nhà chung của riêng họ.
Trước khi chính thức rời ký túc xá, hai người lại có chút bất đồng về việc khi nào nên công khai mối quan hệ với các bạn cùng phòng.
“Không cần chọn thời điểm gì đặc biệt, cứ nói thẳng là được,” Lục Cẩm Diên bình thản, “Tối đa là họ ngạc nhiên một chút thôi.”
Khương Duật Bạch hơi do dự: “Tớ sợ mọi người sốc, vì trước giờ chẳng có dấu hiệu gì cả.”
Một phòng ký túc xá có hai người đồng tính, lại còn lén lút yêu nhau mà không ai hay biết…
“Sao lại nói là không có dấu hiệu?” Lục Cẩm Diên bước tới, hôn nhẹ lên môi cậu rồi cười khẽ, “Cậu nghĩ ai cũng ngốc như lão tam à?”
Dù họ luôn cố kìm nén trong phòng, nhưng ánh mắt người đang yêu luôn vô thức trao gửi cảm xúc, đặc biệt là khi đang chìm đắm trong men say tình ái.
“Thôi, cứ chờ thêm chút nữa,” Khương Duật Bạch ngẩng cằm, vừa dứt câu thì đã bị hôn tiếp, “Chờ qua giai đoạn cuối kỳ bận rộn này đã.”
Gần cuối kỳ, sinh viên nào cũng tất bật.
Khương Duật Bạch vốn rảnh là ở lì trong phòng vẽ, nhưng kỳ thi cuối kỳ không chỉ nộp tác phẩm mà còn có các môn tự chọn và lý thuyết chuyên ngành, nên cậu buộc phải dành thời gian ôn bài.
Tuy nhiên, ký túc xá không phải nơi lý tưởng để học, mà số bạn ở lại phòng vẽ sau giờ học cũng ngày càng đông. Lục Cẩm Diên liền dứt khoát mỗi ngày đến thư viện chiếm hai chỗ, buổi tối nào cũng cùng cậu đi tự học.
Chỗ ngồi anh chọn rất khéo: gần cửa sổ nhưng khuất sau giá sách, thường chẳng ai ghé đến làm phiền.
Khương Duật Bạch học gì cũng cực kỳ tập trung, có thể ngồi yên một chỗ cả đêm.
Nếu như không có người nắm tay cậu.
Bề ngoài, cậu đang đọc sách, Lục Cẩm Diên làm bài thi, nhưng chẳng ai biết dưới gầm bàn, tay trái của cậu đang bị Lục Cẩm Diên nắm chặt trong lòng bàn tay.
Làm xong một đề thi, Lục Cẩm Diên bỏ bút xuống, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.
Hàng mi dài như lông cọ vẽ rủ xuống, khẽ chớp, dưới ánh đèn trần, mềm mại như lông tơ, khiến tim anh ngứa ngáy.
Anh vô thức xoa bàn tay cậu, từ mu bàn tay trắng nõn đến đầu ngón tay hồng nhạt, rồi dùng lòng bàn tay hơi thô ráp cọ cọ liên tục.
Cảm giác lạ khiến Khương Duật Bạch giật mình, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt hỏi han.
Lục Cẩm Diên chỉ vào chiếc đồng hồ nhỏ trên bàn, ghé sát thì thầm: “Đã 40 phút rồi, nghỉ chút đi.”
“Ừ.” Khương Duật Bạch gật đầu, giơ tay định lấy bình giữ nhiệt uống nước, nhưng vừa định mở nắp thì phát hiện một tay không làm được, đành nhẹ giọng nhắc, “Cậu thả tay ra trước đi, tớ không mở được.”
Lục Cẩm Diên không chịu buông, đề nghị: “Cậu cầm bình, tớ mở nắp cho.”
Khương Duật Bạch đành giữ chặt thân bình, để anh mở nắp.
“Cậu thấy không, chỉ cần mỗi người một tay, chúng ta có thể làm được mọi thứ,” Lục Cẩm Diên nhếch môi, giọng đầy đắc ý.
Khương Duật Bạch bật cười, nâng bình uống hai ngụm rồi đưa cho anh: “Cậu uống không?”
Lục Cẩm Diên nhận bình, hầu kết trồi sụt, trong đầu thoáng hiện một kỷ niệm nhỏ.
Không lâu trước đây, Tiểu Bạch còn chê anh uống trà sữa của cậu, vậy mà giờ đây đã nuốt biết bao nước bọt của anh...
Uống xong ngụm cuối, anh mới chịu buông tay: “Xong rồi, tớ đi rót thêm nước ấm.”
Khi trở lại, Lục Cẩm Diên thấy Khương Duật Bạch gục đầu trên bàn, nhắm mắt, như đã ngủ.
Cậu gối mu bàn tay lên má, ép ra một chút thịt mềm trắng nõn, càng tăng thêm vẻ ngây thơ đáng yêu, tay kia vẫn cầm cây bút highlight sáng loáng.
Trái tim Lục Cẩm Diên tràn ngập yêu thương, anh nhẹ nhàng ngồi xuống, đưa bàn tay lớn che lên đôi mắt cậu, chắn ánh đèn chói từ trần nhà.
Vài phút sau, Khương Duật Bạch khẽ run người, mơ màng mở mắt: “Tớ ngủ quên à…”
“Dạo này cậu quá mệt, lại không nghỉ ngơi đủ,” Lục Cẩm Diên thu tay về, “Hay tối nay về ký túc xá đi?”
Khương Duật Bạch ngồi thẳng lưng, dụi mắt: “Không được, tớ chưa ôn xong.”
Cử chỉ dụi mắt giống hệt chú thỏ mệt mỏi, Lục Cẩm Diên thấy đáng yêu đến mức ngả người ra sau, bỗng hỏi: “Tiểu Bạch, muốn tỉnh táo chút không?”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngơ ngác, “Tỉnh táo kiểu gì?”
Lục Cẩm Diên cười bí ẩn, kéo tay cậu đứng dậy: “Đi theo tớ.”
Lúc này, hầu hết sinh viên đều ở phòng tự học. Lục Cẩm Diên tìm một góc chứa sách ít người qua lại, hai người lần lượt bước vào.
“Cậu muốn tìm tài liệu gì à?” Khương Duật Bạch chưa kịp phản ứng, theo bản năng đi theo anh.
Lục Cẩm Diên đi đến giá sách trong cùng, kéo cậu vào, ép sát lên kệ sách.
“Lục…” Chưa kịp nói xong, môi cậu đã bị bàn tay lớn bịt lại.
“Suỵt…” Lục Cẩm Diên siết chặt eo cậu, ghé sát thì thầm, “Lâu rồi tớ muốn thử ở thư viện rồi.”
Nói xong, anh buông tay, thay bằng nụ hôn nóng bỏng.
Khương Duật Bạch mở to mắt, cơn buồn ngủ lập tức tan biến hơn nửa.
Lục Cẩm Diên mút nhẹ môi cậu: “Há miệng ra…”
Lưng mảnh khảnh áp vào hàng sách, Khương Duật Bạch lắc đầu nguầy nguậy, tỏ vẻ sống chết không chịu khuất phục.
Đây là thư viện – cung điện tri thức thiêng liêng, bậc thang tiến bộ của nhân loại, làm sao có thể làm chuyện ấy ở đây…
Hai phút sau, đầu lưỡi đỏ tươi bị kéo ra, quấn chặt với chiếc lưỡi nóng bỏng trong không khí, góc khuất vang lên những âm thanh tí tách.
Ban đầu, Lục Cẩm Diên còn để ý xung quanh, nhưng càng hôn sâu, anh chỉ còn muốn ăn tươi nuốt sống chú thỏ non mềm ngay tại chỗ, chẳng còn tâm trí để ý điều gì khác.
“Ưm…” Chẳng mấy chốc, Khương Duật Bạch thiếu oxy, bị hôn đến nghẹt thở.
Lục Cẩm Diên đang dùng đầu gối kẹp chặt thì bất ngờ một cuốn sách ở giá đối diện bị rút ra.
Anh mở mắt, ánh mắt ửng hồng đối diện với một đôi mắt đầy kinh ngạc.
“Anh Lục?” Thẩm Chiếu mừng rỡ kêu lên, nhưng lập tức nhớ ra đang ở thư viện, vội hạ giọng, “Thật trùng hợp!”
“Ư…” Nghe giọng quen thuộc, Khương Duật Bạch bừng tỉnh khỏi nụ hôn nồng cháy, ánh mắt long lanh đầy hoảng loạn.
Không để ý đến sự vùng vẫy, Lục Cẩm Diên hung hăng cắn thêm một cái, rời khỏi rồi thong thả liếm khóe môi ướt át.
Ngay trước khi Thẩm Chiếu và Chu Phong bước đến, anh mới chịu buông tay.
“Hả? Tiểu Bạch cũng ở đây, hai người vừa rồi…” Thẩm Chiếu nói dở, đột nhiên nhận ra điều gì đó, “Khoan! Cái ót vừa nãy tớ thấy là của Tiểu Bạch?”
Khương Duật Bạch thở chưa kịp đều, chỉ biết cúi đầu im lặng.
Lục Cẩm Diên thản nhiên thừa nhận: “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?”
Thẩm Chiếu cố suy nghĩ: “Tư thế của hai người…”
Ánh mắt Chu Phong lướt qua cả hai, dừng lại ở đôi môi sưng đỏ ướt át của Khương Duật Bạch, một suy đoán khó tin hiện lên: “Hai người vừa hôn nhau à?”
“Cái gì?” Thẩm Chiếu hét lên, “Họ hôn nhau?”
Khương Duật Bạch đỏ mặt đến tận mang tai, chỉ muốn tìm khe đất chui xuống.
Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Cậu còn dám hét to hơn nữa không?”
Thẩm Chiếu, kẻ cả năm mới vào thư viện một lần, vừa đến đã bắt gặp tin chấn động.
“Hội nghị phòng ngủ lần thứ 18 của phòng 611, chính thức bắt đầu!” Thẩm Chiếu đứng giữa lối đi, cuộn sách làm micro, “Mời người phát ngôn đầu tiên – bạn Lục Cẩm Diên!”
Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế, ngắn gọn: “Tớ và Tiểu Bạch đang yêu nhau.”
“Phụt—” Đinh Hồng Vũ, người duy nhất chưa biết gì, phun nước ra, “Cái gì? Tớ chưa tỉnh ngủ à?”
“Bạn Đinh Hồng Vũ, họp không được uống nước!” Thẩm Chiếu nghiêm khắc phê bình, rồi quay lại chủ đề, “Ai theo đuổi ai? Bắt đầu từ bao giờ? Giờ đến mức nào rồi?”
“Tớ theo đuổi Tiểu Bạch, mới yêu chưa lâu.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn chú thỏ thẹn thùng cúi đầu, “Còn đến mức nào… có cậu làm bóng đèn 2500W ở đây, cậu nghĩ được đến mức nào?”
Ký túc xá im lặng vài giây. Thẩm Chiếu nghẹn họng: “Sao lại là 2500W?”
Lục Cẩm Diên lạnh lùng: “250 (đồ ngốc) nhân mười.”
“Anh Lục, cậu lại mắng tớ!” Thẩm Chiếu quên cả micro, tức giận chống nạnh, “Hai người quá đáng thật! Dám yêu đương âm thầm ngay trước mắt bọn tớ!”
“Xin lỗi mọi người,” Khương Duật Bạch ngẩng mặt, dũng cảm nhận lỗi, “Là tớ không cho Lục Cẩm Diên nói, vì tớ sợ… sợ các cậu không chấp nhận được tình yêu đồng tính.”
“Tiểu Bạch, cậu nghĩ vậy là khách sáo quá rồi,” Chu Phong lên tiếng, “Dù cậu và A Diên yêu đồng tính hay khác giới, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tình bạn trong phòng cả.”
“Đúng vậy!” Thẩm Chiếu gật đầu lia lịa, “Tuy lúc nãy tớ sốc thật, nhưng giờ tớ đã bắt đầu chấp nhận rồi!”
“Không phải…” Đinh Hồng Vũ yếu ớt giơ tay, “Tớ không hiểu, rốt cuộc tớ bỏ lỡ gì vậy?”
“Cậu không quan trọng, đứng sang một bên!” Thẩm Chiếu khoanh tay đi đi lại lại, đột nhiên vỗ tay, “Tớ biết rồi! Anh Lục, cậu đối xử với Tiểu Bạch khác hẳn!”
Lục Cẩm Diên nhún vai, thản nhiên thừa nhận: “Lòng người ai chẳng thiên vị, có làm gì được đâu.”
Khương Duật Bạch nóng bừng mặt, ánh mắt ra hiệu anh nên giữ chừng mực.
“Anh Lục, cậu nói theo đuổi Tiểu Bạch, vậy rốt cuộc từ bao giờ cậu để ý cậu ấy?” Thẩm Chiếu đưa micro tới trước mặt, nghiêm giọng: “Thành thật thì được khoan hồng, gian dối thì nghiêm trị!”
Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch nhìn nhau, rồi đồng thanh trả lời khiến cả phòng sững sờ: “Rất lâu rồi… đại khái là yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Khương Duật Bạch giật mình, rõ ràng cũng bất ngờ với câu trả lời này.
“Trời ơi!” Đinh Hồng Vũ xoa cánh tay nổi da gà, “Anh Lục, cậu sến quá!”
“Haha!” Thẩm Chiếu cười lớn, nghiêm túc vạch trần, “Yêu từ cái nhìn đầu tiên nghe hay, hóa ra anh Lục là thấy sắc sinh lòng tham!”
“Tùy các cậu nói,” Lục Cẩm Diên buông tay, đi ra sau lưng Khương Duật Bạch, cúi người ôm vai cậu, “Giờ mọi người đều biết rồi, tớ cũng không cần nhịn nữa.”
Chu Phong cảm thán: “Dù sao đi nữa, chúc mừng ký túc xá chúng ta có thêm hai anh chàng độc thân thoát ế!”
Thẩm Chiếu “Tsk” một tiếng, nhào tới: “Lão đại! Cậu nhất định không được bỏ rơi tớ, ai thoát ế trước là chó, oke không?”
Lục Cẩm Diên nói không cần nhịn nữa, quả thật không kiềm chế thật. Tối đó, anh trèo lên giường cậu một cách đường hoàng.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch chống tay vào ngực anh, “Dù mọi người biết rồi, nhưng chúng ta vẫn không thể làm…”
Không thể làm chuyện kỳ lạ trong ký túc xá.
“Làm gì?” Lục Cẩm Diên nắm tay cậu đặt lên môi hôn nhẹ, “Yên tâm, giường này không chắc chắn, tớ sẽ không làm gì đâu.”
Lỡ làm sập giường, chắc chắn sẽ dọa chú thỏ nhát gan.
Khương Duật Bạch vừa thở phào, môi đã bị chặn lại.
Lâu sau, Lục Cẩm Diên rời khỏi đôi môi, hôn dọc xuống vành tai hồng nhạy cảm: “Dùng tay hay dùng chân, chọn đi?”
Khương Duật Bạch thở hổn hển: “Có thể… không chọn cái nào không…”
Lục Cẩm Diên ngẩng mặt khỏi cổ cậu, ngón tay thon dài luồn vào khe môi, kẹp lấy lưỡi đỏ ướt, trêu đùa, khuấy đảo tùy ý.
“Ư…” Lưỡi tê dại, nước bọt chảy ra không kịp nuốt, thấm ướt cả ngón tay.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên tối sầm, giọng khàn khàn: “Hay là chú thỏ cũng muốn ăn…”
Nghĩ đến hình ảnh nào đó, Khương Duật Bạch mắt ươn ướt, khẽ van xin: “Tay… dùng tay…”
Nửa tiếng sau, Lục Cẩm Diên từ giường trên trèo xuống.
Thẩm Chiếu nhịn không được: “Anh Lục, cậu vừa làm gì trên giường Tiểu Bạch thế?”
“Lão tam!” Chu Phong vội ngăn từ giường trên, “Có những chuyện chúng ta không nên hỏi!”
Đinh Hồng Vũ tháo tai nghe đang gọi video với bạn gái, lập lại như máy: “Có những chuyện chúng ta không nên hỏi!”
“Sao lại không nên hỏi—” Thẩm Chiếu ngơ ngác, đầu óc thiếu dây thần kinh bỗng sáng bừng, “Khoan! Anh Lục, cậu không phải là đang…?”
“Thi xong, tớ với Tiểu Bạch sẽ dọn ra ngoài, mời cả phòng ăn tiệc tân gia,” giọng Lục Cẩm Diên khàn khàn, lười biếng như dã thú vừa no nê nghỉ ngơi, “Trong thời gian này, làm phiền các cậu chịu đựng thêm chút.”
Trong màn giường, Khương Duật Bạch nắm chặt tay, không dám động đậy.
Cậu hối hận rồi. Giá mà biết Lục Cẩm Diên trơ trẽn đến thế này, đáng lẽ nên đợi dọn ra ngoài mới công khai với bạn cùng phòng…