Giữa tầng không vô định, khi máy bay xuyên qua tầng bình lưu, Lâm Xuất chìm vào một giấc mơ đầy bí ẩn.
Trong cõi mộng, cả thế giới chìm sâu vào màn đêm vô tận, không một tia sáng. Anh lạc lõng nơi hậu trường, một mình giữa bóng tối, trong khi xa xăm phía trước, một cánh cửa nhỏ bé như hé lộ một thế giới khác, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chói lòa.
Từ đằng sau cánh cửa ấy, giai điệu hùng tráng của sân khấu vọng đến, thôi thúc, mời gọi.
Liệu giấc mơ này có phải là cơn gió đầu tiên báo hiệu một bình minh mới, hay chỉ là ảo ảnh mong manh giữa mênh mông bóng tối?
Truyện Đề Cử






