2. Chương 2: Ngoài cửa tuyết xuân đã tan

Gió Xuân Ưu Ái Tôi - Chu Kính

Chương 2: Ngoài cửa tuyết xuân đã tan

Gió Xuân Ưu Ái Tôi - Chu Kính thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Diệp Thanh Lan không hề xa lạ với cái tên này.
Không chỉ bởi những lời bàn tán trong giới bạn bè, mà còn từ thời đại học. Cô học hệ chính quy tại Học viện Báo chí, Đại học Lăng Giang. Ngay năm nhập học, cô đã nghe nói đến công tử nhà họ Chu của Tập đoàn Quân Hòa – cùng trường với cô, thuộc Học viện Kinh tế – Quản lý.
Anh hơn cô ba tuổi. Khi cô vừa chân ướt chân ráo bước vào giảng đường, Chu Biệt Hạc đã gần kề ngày tốt nghiệp.
Dù vậy, danh tiếng của anh vẫn vang xa đến tận lớp tân sinh như cô.
Diệp Thanh Lan chưa từng có duyên quen biết hay gặp mặt Chu Biệt Hạc. Anh là người nằm ngoài rìa cuộc sống của cô. Mùa hè năm ấy, khi cô và bạn bè đang tận hưởng kỳ nghỉ đầu tiên ở đại học, anh đã rời khỏi trường, ra nước ngoài.
Anh không ở trong nước, những ồn ào cũng dần lắng xuống theo năm tháng.
Cho đến ba năm trước, Chu Biệt Hạc trở về, tiếp quản Tập đoàn Quân Hòa. Việc đầu tiên anh làm là một cuộc “đại thanh trừng” trong hội đồng quản trị.
Thủ đoạn mạnh mẽ đến mức, chỉ trong một đêm, tin tức đã chiếm trọn trang nhất mọi bản tin tài chính lớn.
Sự tò mò về đời tư những người quyền lực là bản năng con người. Sau đó, đủ loại tin đồn về Chu Biệt Hạc bắt đầu lan truyền như sóng vỗ.
Chỉ riêng những gì Diệp Thanh Lan nghe được từ bạn bè, cũng đủ biết anh từng có mối quan hệ không đơn thuần với một người tình ở Phố Wall, thậm chí còn đồn rằng anh có con riêng.
Tin đồn chồng chất, thật giả lẫn lộn.
Diệp Thanh Lan chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có điểm giao nhau nào với anh.
Thế mà giờ đây, anh sắp kết hôn với cô.
Một người như vậy, sao có thể thuận theo sắp đặt của bề trên?
Đêm thứ Sáu, dù lòng đầy tâm sự, Diệp Thanh Lan vẫn ngủ rất ngon.
Trang viên trà của ông nội Diệp Bỉnh Sơn là nơi lý tưởng để nghỉ ngơi – vắng người, yên tĩnh, chỉ có gió mát thổi qua thung lũng. Cô ngủ liền mạch đến chín giờ, bị tiếng gõ cửa của bác Nguyên đánh thức.
“Thanh Lan,” bác Nguyên gọi ngoài cửa, “Dậy đi, không dậy thì không có bữa sáng đâu.”
Bác Nguyên chăm sóc ông nội nhiều năm, từ nhỏ đã nhìn cô lớn lên, coi cô như cháu ruột. Diệp Thanh Lan kéo chăn trùm kín đầu: “Bác Nguyên, cháu không ăn đâu.”
“Không ăn cũng phải dậy, khách sắp tới rồi.”
Bị thúc giục liên hồi, Diệp Thanh Lan đành lười biếng bò dậy. Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh, tinh thần cô mới tỉnh táo hẳn.
Cô mở cửa sổ. Phía sau trang viên là vườn trà, một màu xanh thẫm trải dài như dải lụa, đúng vào tiết Thanh Minh, hương thơm tươi mát của trà Long Tỉnh tỏa khắp núi.
Hít một hơi thật sâu, lòng người sảng khoái.
Buổi sáng còn se lạnh. Khi Diệp Thanh Lan bước vào phòng ăn dùng bữa, cô tiện tay quàng thêm chiếc khăn len cashmere.
Bữa sáng là bánh trôi nước Long Tỉnh – bếp nhà đặc biệt làm cho cô. Bánh trôi ăn nóng mới ngon. Diệp Thanh Lan ngồi bên cửa sổ phòng ăn, giơ tay nhìn đồng hồ.
Theo lời bác Nguyên, Chu Biệt Hạc sẽ đến thăm ông nội vào lúc mười giờ.
Bây giờ là chín giờ bốn mươi. Anh sẽ trò chuyện với ông nội một chút, còn đủ thời gian để cô ăn xong, thay đồ rồi tiếp khách.
Chu tổng bận trăm công nghìn việc, rút ra chút thời gian chắc chẳng dễ dàng. Không ngờ anh lại đồng ý đến tận trang viên trà. Ban đầu, Diệp Thanh Lan còn tưởng anh sẽ chọn một nơi gần chỗ làm việc, giống như Nhiếp Phong.
Nghĩ đến việc sắp gặp Chu Biệt Hạc, lòng cô khẽ gợn sóng.
Một người sống trong vòng thị phi, cô không thể giả vờ rằng mình không tò mò.
Mẹ Trương bưng ra một bát bánh trôi nước Long Tỉnh nóng hổi, đặt kèm bát đũa, dặn dò: “Cắn cẩn thận, đừng để bị bỏng.”
“Mẹ vẫn coi con là trẻ con vậy, con đã 27 tuổi rồi.”
Mẹ Trương cười: “Lớn bao nhiêu cũng là con gái mẹ, ăn chậm thôi.”
Diệp Thanh Lan thích ăn bánh trôi. Hồi nhỏ từng vì vội vàng cắn nhanh, nhân nóng chảy ra làm môi cô phồng rộp, phải hơn nửa tháng mới khỏi.
Chuyện đó để lại ấn tượng sâu đậm, dạy cô ăn uống phải từ tốn, nhai kỹ nuốt chậm.
Cô dùng muỗng múc một viên, thổi nhẹ cho nguội.
Hàng mi khẽ cúi, chiếc khăn choàng màu vàng kem mềm mại phủ trên đôi vai gầy, cổ thon dài, ngồi bên cửa sổ ôm trọn khung cảnh núi non, trông như một thiên nga bước ra từ tranh thủy mặc.
Bên ngoài phòng ăn vang lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.
Diệp Thanh Lan suýt nữa thì bị bỏng.
Tiếng nói càng lúc càng gần. Một giọng là của ông nội, giọng kia là giọng nam lạ. Cô chẳng cần nghĩ cũng biết là ai.
Không ngờ Chu Biệt Hạc lại đến sớm vậy.
Cô vội nuốt viên bánh còn chưa kịp nguội, uống một ngụm trà mát, rồi đứng dậy nhìn ra cửa.
Cửa phòng ăn đã mở sẵn. Trước mặt là vài bậc đá. Ông nội được bác Nguyên đỡ, bên cạnh là người đàn ông đang thong thả bước lên.
Thời tiết se lạnh, anh mặc bộ âu phục màu xám, khuy áo sơ mi cài kín. Vì dáng người quá cao, khi bước vào cửa anh hơi cúi đầu, tay khẽ vén rèm hạt trúc.
Ánh nắng lay động, khắc rõ đường nét cằm gọn gàng của người đàn ông, bên môi thoáng hiện nụ cười ôn hòa.
Trong đầu Diệp Thanh Lan bỗng hiện lên một câu: “Ngoài cửa chẳng hay tuyết xuân tan, nửa ngọn núi còn vầng trăng tàn, một dòng suối phủ băng.”
Vị Chu tổng này, quả thật không phụ chữ “Hạc” trong tên.
(*) Hạc – 鹤: Biểu tượng thanh cao, siêu tục.
Diệp Bỉnh Sơn khẽ nắm tay, ho một tiếng, rồi nhẹ nhàng nói: “Thanh Lan, ông phải đi uống thuốc, cháu thay ta tiếp khách nhé.”
Dù trong lòng biết rõ đây chỉ là lời xã giao, Diệp Thanh Lan cũng hiểu ông nội thật sự cần nghỉ ngơi.
Sức khỏe ông mấy năm nay càng lúc càng yếu. Sau ca phẫu thuật năm ngoái, sức đề kháng giảm sút, chỉ cần hít gió là ho.
Cô gật đầu, ánh mắt hướng về đôi mắt thâm sâu, tuấn tú kia: “Chu tổng.”
Chu Biệt Hạc nhìn cô, giọng trầm ấm, trong trẻo như tiếng nhạc giao hưởng giữa nhà hát: “Xin chào, Thanh Lan.”
Bàn tay Diệp Thanh Lan đặt trên lưng ghế khẽ siết lại.
Nhưng giọng nói của anh tự nhiên, dịu dàng, không hề khiến người ta cảm thấy bị xúc phạm, dễ dàng xóa nhòa khoảng cách. Với Chu Biệt Hạc, điều đó dường như là chuyện quá đỗi bình thường.
Diệp Thanh Lan mời anh ngồi, đẩy bát bánh trôi sang một bên, rồi bảo mẹ Trương pha trà.
Chu Biệt Hạc để ý động tác đó: “Tôi đến sớm rồi.”
Thật ra là cô dậy muộn. Diệp Thanh Lan vốn hiếm khi mất bình tĩnh trước người ngoài. May mắn thay, mẹ Trương bê lên ấm trà Long Tỉnh đã pha sẵn. Khói nóng bốc lên, khiến gương mặt Chu Biệt Hạc thoáng chốc mờ ảo rồi lại hiện rõ.
Mẹ Trương giới thiệu: “Đây là tim sen xuân mới hái, mời Chu tiên sinh nếm thử.”
Chu Biệt Hạc cầm chén, thổi nhẹ, nhấp một ngụm: “Thanh mát, hậu vị ngọt, pha rất vừa.”
Trên gương mặt mẹ Trương hiện lên nụ cười chân thành. Đặt ấm trà xuống, bà khép cửa rồi lặng lẽ rời đi.
Phòng khách bỗng chốc chỉ còn lại hai người, cùng mùi hương trà thoang thoảng.
Diệp Thanh Lan im lặng xoay xoay chiếc chén. Trong lòng cô khẽ ngạc nhiên. Danh tiếng Chu Biệt Hạc nổi như cồn, đặc biệt trên thương trường. Năm xưa khi anh “tắm máu” hội đồng quản trị, không biết đã bị người ta gắn bao nhiêu lời đồn kiểu “thỏ khôn chết thì chó săn bị nấu”.
(*) Người có công bị bỏ rơi khi không còn giá trị.
Thế nhưng chủ tịch Chu Hoài Sơn – cha anh – vốn là người ôn hòa, bao dung, không hề trách móc nửa lời, thậm chí sau đó còn giao toàn bộ quyền lực.
Giới bên ngoài đồn đoán rằng cha con họ đã rạn nứt.
Diệp Thanh Lan vốn đã chuẩn bị tâm lý gặp một Chu Biệt Hạc lạnh lùng, sắc bén. Nào ngờ cách anh đối nhân xử thế lại dịu dàng đến vậy, khiến người ta như được tắm trong gió xuân.
“Thanh Lan.” Chu Biệt Hạc bỗng lên tiếng.
Diệp Thanh Lan giật mình, ngón tay khẽ tì vào thành chén, ngẩng đầu lên.
Chu Biệt Hạc nhìn cô, hỏi: “Có cần tôi tự giới thiệu một chút không?”
Dĩ nhiên là không cần. Cô lắc đầu, khẽ mỉm cười: “Tôi đã ngưỡng mộ danh tiếng của Chu tổng từ lâu.”
“Tôi cũng đã ngưỡng mộ danh tiếng của cô Diệp từ lâu.”
Diệp Thanh Lan biết rõ đó chỉ là lời khách sáo, liền khẽ mím môi.
Trước hôm qua, e rằng anh còn chưa từng nghe đến tên cô.
Chu Biệt Hạc như đọc được suy nghĩ cô, mỉm cười nói: “Đoạn phim kỷ niệm mười năm mà Đế Thính làm cho Phàm Tư năm ngoái, quay rất tốt.”
Đó là tác phẩm cô dẫn dàn đội ngủ thức trắng mấy tháng trời, lên kế hoạch kỹ lưỡng để hoàn thành. Diệp Thanh Lan ngạc nhiên: “Chu tổng đã xem rồi sao?”
“Đã xem. Góc nhìn rất tinh tế.”
Dù anh có chuẩn bị trước hay không, việc tìm hiểu sơ yếu và tác phẩm của cô trước khi đến, cũng là một sự tôn trọng.
Cũng vì tôn trọng, Diệp Thanh Lan không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề: “Dù tôi có cổ phần trong Đế Thính, nhưng hiện tại Đế Thính vẫn chỉ là một studio nhỏ, tương lai còn chưa rõ.”
Chu Biệt Hạc khẽ vuốt thành chén, gật đầu.
“Tôi nói điều này là vì nghĩ rằng, Chu tổng có thể tìm được một người kết hôn xuất sắc hơn.”
Lời nói không chút vòng vo, nhưng sắc mặt đối phương chẳng hề thay đổi. Anh chỉ ngẩng mắt, hỏi: “Cô Diệp vì sao lại đồng ý gặp tôi lần này?”
Diệp Thanh Lan sững lại.
Chu Biệt Hạc ôn hòa nói: “Tôi đến đây vì đã suy nghĩ kỹ. Nếu cô Diệp còn do dự, chi bằng đừng vội từ chối tôi.”
Diệp Thanh Lan thoáng nghi hoặc: “Chu tổng xem hôn nhân của mình như trò đùa sao?”
Anh mới gặp cô có một lần, rõ ràng chưa đủ để hiểu cô.
Chu Biệt Hạc nghe vậy khẽ cười. Những ngón tay trắng dài, thon thả lướt nhẹ trên thành chén trà. Anh trời sinh tuấn tú, trong giao tiếp lại càng thêm thu hút.
Anh chậm rãi nói: “Sự thấu hiểu giữa người với người, có khi cả đời cũng không đủ, có khi chỉ cần một khoảnh khắc. Tôi không cho rằng mình tùy tiện. Cô Diệp có thể từ từ suy nghĩ.”
Diệp Thanh Lan im lặng. Cô ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt anh – tĩnh lặng như biển sâu, cô không thể đọc được tâm tư. Nhưng từng câu anh nói ra, dường như đều là lời thật.
Cô không thể hiểu nổi một người như vậy, thế mà lại đang ngồi đây bàn chuyện hôn nhân với anh.
Hồi nhỏ, cô luôn nghĩ hôn nhân đồng nghĩa với tình yêu. Lớn lên mới nhận ra không phải vậy. Phía sau mỗi người là những ràng buộc với cha mẹ, gia đình, là cả một mạng lưới quan hệ xã hội. Càng so sánh, tình yêu càng trở nên nhỏ bé, mong manh.
Cô nghĩ, với Chu Biệt Hạc, hôn nhân có lẽ cũng chẳng trọng đại, nên anh mới bằng lòng thuận theo ý nguyện của trưởng bối.
Uống xong một chén trà, hai người trao đổi danh thiếp. Trên WeChat, Diệp Thanh Lan nhập dãy số điện thoại, chủ động thêm liên hệ của Chu Biệt Hạc.
Sau khi anh đồng ý, cô đổi phần ghi chú thành tên anh, rồi nói: “Chu tổng, tôi tiễn anh.”
Rời trang viên phải đi qua một đoạn bậc thang. Xe của Chu Biệt Hạc đậu dưới chân núi – một chiếc Bentley màu đen, quả nhiên chính là chiếc tối qua cô suýt va phải.
Trên đường, Diệp Thanh Lan nhận được tin nhắn từ mẹ – bà Trần Tố: 【Lan Lan, con đi đâu thế? Sao không ở nhà mà lại đến chỗ ông nội? Con đã gặp Tiểu Nhiếp chưa?】
Sau khi đi làm, Diệp Thanh Lan đã dọn ra ngoài sống riêng. Nhưng bà Trần, người nội trợ suốt ba mươi năm, trong mắt chỉ có chồng và con gái, nên cứ vài hôm lại bất ngờ ghé thăm.
Giờ đến tuổi, Diệp Thanh Lan bị giục chuyện kết hôn không ngớt.
Cô ấn tắt điện thoại, không trả lời, chỉnh lại chiếc khăn trên vai, bỗng nghe Chu Biệt Hạc nói: “Tiễn đến đây thôi.”
Bậc đá trơn, cô đi giày thấp, cũng không định khách sáo, chỉ khẽ gật đầu.
Mặt trời lên cao, sương mù tan biến. Hai bên đường phủ sắc xanh rực rỡ. Diệp Thanh Lan nhìn theo bóng lưng Chu Biệt Hạc, do dự hai giây, rồi gọi lại: “Chu tổng.”
Chu Biệt Hạc dừng bước, quay người lại.
Dáng người anh cao ráo, khí chất quý phái. Dưới ánh nắng, gương mặt càng thêm tuấn tú. Cách cô vài bước, anh trầm lặng nhìn sang.
“Năm ngày,” Diệp Thanh Lan khẽ xoắn tua rua khăn choàng, nói, “Xin cho tôi năm ngày để suy nghĩ. Năm ngày sau, tôi sẽ đưa ra câu trả lời. Chắc chắn không làm lỡ thời gian của Chu tổng.”
Cô nói nghiêm túc, như thể đang cam kết một hạn chót cho dự án khẩn cấp.
“Được.”
Chu Biệt Hạc khẽ gật đầu. Khi quay người đi, khóe môi anh thoáng hiện nụ cười nhẹ.