Chương 13: Em không nghe thấy

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 13: Em không nghe thấy

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương Tự có một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố, đã mua từ lâu nhưng chưa từng được sửa sang, anh cũng chẳng thích ở đó. Cuộc sống thường ngày của anh gắn liền với đường Giang Bình, nơi đó mới thực sự là nhà của anh.
“Nhất Gian Lưu Thủy” thoạt nghe có vẻ nhỏ bé, nhưng lại đủ đầy mọi thứ cần thiết. Tầng một là nơi khắc gỗ, buôn bán; tầng hai có phòng khách, phòng ngủ và cả góc riêng cho chó, Thịt Kho được tự do chạy nhảy khắp nơi. Tầng ba là một gác xép nhỏ, anh ít khi lên đó nên bụi bám thành lớp.
Chương Tự thầm nghĩ, rồi tự nhủ rằng chẳng có “thứ gì cũng có” như mình nghĩ, vì nhà không có bếp, không nấu cơm được.
Lúc một rưỡi sáng, anh đưa Thịnh Tiểu Dương đến đường Giang Bình, ghé vào tiệm mì của gia đình.
Tiệm mì cũng biết chạy theo thời đại, còn gắn cả khoá vân tay hiện đại. Có điều chẳng khác gì kiểu “bịt tai trộm chuông”, cái khoá sắt hình chữ U cũ kỹ, hoen gỉ vẫn còn treo lủng lẳng trên khung cửa, những dấu vết thời gian hằn sâu như một ký hiệu không thể xóa nhòa.
Chương Tự nhập vân tay, Thịnh Tiểu Dương đứng cách đó năm bước, mắt không dám nhìn, tai không nghe thấy gì, cậu ngoan ngoãn vô cùng.
Hai tiếng “tít tít” vang lên, khóa được mở ra, âm thanh vang lên trong đêm vắng lặng khiến trái tim ai đó đập thình thịch.
Chương Tự thong thả mở cửa ra. Anh vừa bước một chân vào nhà thì như chợt nhớ ra gì đó, lại rút chân về, quay đầu nhìn Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương đang nhìn ra mặt sông, nơi có một chiếc thuyền mui bạt đen đang neo đậu. Dù không có gió nhưng mặt nước vẫn có gợn sóng nhẹ, con thuyền cũng lắc lư theo.
Chương Tự nghĩ ngợi giây lát rồi đưa tay sờ lên vách tường, bật đèn.
Ánh đèn màu cam vàng ấm áp từ tiệm mì hắt ra, tỏa sáng ấm áp.
Thịnh Tiểu Dương bừng tỉnh, ánh mắt đầu tiên là nhìn Chương Tự, mang theo chút giật mình, sau đó vội vàng né tránh, nhìn vào bên trong tiệm.
Bàn ghế trong tiệm đã không còn như xưa, ký ức mơ hồ kéo cậu về những ngày tháng lang bạt, tạm bợ. Ngoài việc Chương Tự xuất hiện trong cuộc đời cậu ra, mọi thứ còn lại đều rất khổ.
Sự u sầu giữa hàng mày của cậu lọt vào mắt Chương Tự, khiến anh thoáng khó hiểu.
Thịnh Tiểu Dương lại né tránh không nhìn anh.
Chương Tự bèn tắt đèn rồi lại bật lên, lặp đi lặp lại hành động ấy hai lần, cố tình thu hút sự chú ý của cậu.
Thịnh Tiểu Dương dù muốn giả vờ không thấy cũng không được.
Cậu nhíu mày, vẻ mặt như đang hỏi: “Anh đang làm gì thế?”
Chương Tự mỉm cười: “Cửa ở đây này.”
Thịnh Tiểu Dương không biết đáp thế nào, tim cậu đập thình thịch, lúc đi vào thì do sơ ý không để ý bậc thềm mà bị vấp chân. Giống hệt như là lần đầu đến đây vậy.
Về sau nghĩ lại, cậu mới nhận ra đó đúng là lần đầu cậu bước vào từ cửa chính.
Gương mặt Chương Tự vẫn không thay đổi, nụ cười vẫn dịu dàng như cũ. Anh đưa tay đỡ cậu: “Cẩn thận.”
Thịnh Tiểu Dương như bị bỏng nhẹ, cậu theo bản năng lùi lại giữ khoảng cách với anh, chỉ cần hơi nhúc nhích một chút là lúng túng, chân tay luống cuống. Trước mặt Chương Tự, cậu như biến thành một đứa ngốc. Cậu gật đầu qua loa, ý muốn nói: “Dạ, em sẽ cẩn thận.”
Chương Tự không nhận ra được những mâu thuẫn giằng xé trong lòng cậu, anh chỉ giữ vẻ điềm tĩnh, cử chỉ lẫn lời nói đều lịch thiệp.
“Em cứ ngồi tự nhiên.” Anh nói xong thì đi vào bếp.
Thịnh Tiểu Dương chọn cái bàn sát bức tường phía tây, kéo ghế ngồi ngay ngắn, hai tay đặt lên mặt bàn, ngồi thẳng lưng như tượng, không dám cử động.
Thịt Kho cũng ở đó, nó nằm phục bên chân cậu, cả người lẫn chó đều ngoan ngoãn đến lạ thường.
Chú chó gỗ nhỏ xíu bên cạnh chậu cây ở bậu cửa sổ vẫn còn đó. Mấy ngày nay trời không mưa, nắng chiếu rực rỡ làm cây cối tươi tốt, chú chó gỗ trông cũng tràn đầy sức sống hơn hẳn.
Thịnh Tiểu Dương mím môi, khoé miệng hơi cong lên, làm lộ ra lúm đồng tiền nhỏ.
Đáng yêu quá, cậu nghĩ. Tim cậu rộn ràng, tay cũng ngứa ngáy, cậu cúi xuống, đưa tay xoa đầu Thịt Kho.
Thịt Kho sung sướng, kêu “ư ư” đầy mãn nguyện.
Chương Tự không giỏi nấu nướng, anh bảo sẽ nấu mì cho Thịnh Tiểu Dương, nhưng không biết ước lượng thế nào cho đủ. Nước sôi, anh cho một nắm mì vào, sợ ít nên lại thêm một nắm nữa, cuối cùng mì trào cả ra ngoài. Sợi mì đầu thì đã gần nát, sợi sau lại còn sống sượng.
Chương Tự: “...”. Thôi, vớt ra cho Thịt Kho ăn vậy, làm lại nồi khác thôi.
Bụng Thịnh Tiểu Dương réo ùng ục. Ban ngày bị kích động nhiều quá nên không cảm nhận rõ, giờ thả lỏng rồi, cơn đói ập đến như muốn nhấn chìm cả tâm trí. Tinh thần thì nhẹ nhõm, nhưng thể xác lại kiệt sức.
Khi nào mới được ăn đây? Đầu óc cậu quay cuồng rồi — đói quá.
Mành tre trúc ở cửa ra vào được cuộn lên, có thể nhìn thấy khung cảnh bên trong. Chương Tự đang lấy bát, anh tắt bếp, vớt mì lên tô, rắc gia vị, bày biện gọn gàng. Động tác thuần thục, trông như người có kinh nghiệm.
Cơ bắp chắc khỏe nơi cẳng tay thu hút ánh mắt của Thịnh Tiểu Dương. Cậu lại như vô số lần trước mà lặng lẽ ngắm nhìn Chương Tự, một người gọn gàng, sáng sủa, đẹp trai.
Chỉ là bây giờ, cảnh vật khác rồi. Thịnh Tiểu Dương chưa từng dám mơ rằng khoảng cách giữa mình và Chương Tự có thể gần đến mười bước, thế nên trong lòng cậu vẫn thấp thỏm không yên.
Đúng lúc đó, Thịt Kho đột nhiên bật dậy, bụng rạp sát mặt đất, hướng về cầu thang mà nhe nanh, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục.
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, nhưng đã lang thang nhiều năm, cậu hiểu rõ mọi biểu hiện của chó, đó là phản ứng khi gặp thứ làm nó khó chịu.
Chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, Thịnh Tiểu Dương lập tức cảnh giác, quay đầu nhìn về hướng Thịt Kho nhe nanh.
Có một người từ tầng hai chầm chậm bước xuống. Chân vòng kiềng, đi dép lê, trên người chẳng mặc gì ngoài quần đùi, trông vô cùng lôi thôi, mỗi bước đi lại khiến cầu thang gỗ cũ kỹ kêu cót két như sắp sập.
Vừa thấy có người lạ, cậu ta giật mình thốt lên: “Đụ má cậu là ai vậy?!”
Thịt Kho sủa ầm cả lên: “Gâu gâu!”
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương lạnh băng, tiện tay vớ lấy đôi đũa gần đó, đề phòng cảnh giác.
“Đụ má, ăn trộm bây giờ dám trèo lên đầu ông đây à? Còn tính cầm đũa đâm chết ông đây à?!” Cậu ta đảo mắt đánh giá Thịnh Tiểu Dương, cười khẩy khinh bỉ: “Đã dậy thì chưa đấy?”
Thịnh Tiểu Dương cao chưa tới mét bảy. Trong thời kỳ phát triển thì toàn ăn rau ăn cháo, thiếu dinh dưỡng, thân hình gầy gò ốm yếu, đến giờ vẫn chưa thể phát triển bù đắp. Người ta chê cậu thấp, dù đó là sự thật nhưng nghe xong cậu vẫn không vui chút nào. Cậu mà nổi cáu thì cũng không ngại lật bàn đâu.
Thịt Kho còn không ưa cậu ta hơn cả Thịnh Tiểu Dương, nó lao lên trước cả Thịnh Tiểu Dương.
Sợ Thịt Kho bị thương, Thịnh Tiểu Dương ôm lấy nó, xoa đầu dỗ dành.
Người kia dừng lại: “Khoan đã, con chó này nhìn quen quá...”
Thịnh Tiểu Dương giơ tay ra hiệu liên tục, động tác nhanh gọn, ánh mắt và nét mặt đều đầy vẻ khinh thường.
“Làm gì thế?” Cậu ta cau mày.
Thịnh Tiểu Dương chẳng buồn đáp.
Cậu ta lao tới, khí thế hung hăng: “Cậu đang chửi tôi đấy à?!”
“Đồ ngốc.” Giọng nói của Chương Tự vang lên. Cùng lúc đó, Thịt Kho như hiểu được đạo lý “đánh chó phải ngó mặt chủ”, nó lập tức thu lại vẻ hung hăng ban nãy.
Thịnh Tiểu Dương ngửi thấy mùi nước dùng nóng hổi thơm lừng, cậu quay đầu lại thì thấy Chương Tự đang bưng hai tô mì đi ra.
Chương Tự nhìn chằm chằm người kia, lạnh nhạt nói: “Tôi chửi đấy.”
Người đó vừa thấy Chương Tự là lập tức co rúm lại, im lặng không dám hé miệng.
“Anh Chương vẫn chưa ngủ sao?” Cậu ta xoa tay, cười gượng: “Ăn đêm đấy à?”
Chương Tự không buồn đáp lại. Anh đặt một tô xuống đất rồi gọi Thịt Kho tới ăn. Tô còn lại để lên bàn. Anh vẫy tay với Thịnh Tiểu Dương: “Lại đây.”
Thịnh Tiểu Dương kìm nén cơn giận, cậu ngồi vào bàn, cầm đũa chuẩn bị ăn.
Chương Tự lại cầm lấy đôi đũa trong tay cậu.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu nhìn anh bằng đôi mắt trong veo.
“Bẩn rồi.” Chương Tự nói: “Đổi đôi khác.”
Ba giây sau, Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
Chương Tự cẩn thận chọn trong ống đũa một đôi đũa có hoa văn tương tự, sau đó đưa cho cậu: “Ăn đi.”
Người kia giờ như không khí, tiến thoái lưỡng nan, cậu ta cười gượng chen lời: “Anh Chương, bạn anh à? Sao không nói sớm một tiếng, tí nữa thì hiểu lầm lớn rồi. Mà sao bạn anh không nói gì thế? Trông cool thật đấy.”
Chương Tự không buồn quay đầu lại: “Đừng gọi tôi là anh này anh nọ, tôi không thân với cậu.”
Cậu ta lại muốn chen vào ngồi cùng, nhưng sợ Thịt Kho nhảy xổ vào cắn, đành ngồi xa tít, nói là cách xa ba dặm cũng chẳng quá lời.
“Này, anh là anh của Tô Diểu Diểu, vậy thì cũng là anh của em mà. Em...”
“Tô Diệu Tổ.” Chương Tự gọi thẳng tên đầy đủ của cậu ta, cắt ngang lời lảm nhảm của người kia: “Cậu gọi Tô Diểu Diểu là gì?”
Tô Diệu Tổ đảo mắt, chán nản đáp: “... Chị họ.”
Chương Tự chống cằm nhìn Thịnh Tiểu Dương. Cậu ăn rất tập trung, từng miếng nối tiếp nhau, ăn một cách ngon lành. Cậu còn có thói quen để dành thứ ngon nhất lại cuối cùng, nên vẫn chưa đụng đến miếng thịt, chỉ gắp mì ăn.
Chương Tự vốn không ăn gì sau tám giờ tối, nhưng giờ nhìn Thịnh Tiểu Dương ăn tự dưng cũng thấy đói theo.
Anh phải tìm cách chuyển hướng sự chú ý của mình, may mà bên cạnh có sẵn một người tự đưa mình vào thế khó.
“Chị họ cậu trả cậu bốn nghìn một tháng, lo cả ăn ở, đóng cả bảo hiểm. Cậu làm việc thì hời hợt, khách bị cậu mắng chạy mất mấy người. Chừng đó còn chưa đủ cho cậu ăn bám đến già hay sao?”
Tô Diệu Tổ: “...”
Cậu ta sợ nhất là đối mặt với Chương Tự, anh lúc nào cũng lạnh lùng, miệng lưỡi sắc bén, đến Phật Tổ xuống trần cũng khó mà chịu nổi kiểu người này.
Chương Tự vẫn nói tiếp: “Cậu ngày ba bữa ăn mì gói, số tiền còn lại mang đi tặng streamer, tôi mặc kệ. Nhưng tiền mặt trong ngăn kéo cứ mấy bữa lại mất một trăm hai trăm, rồi đến năm sáu trăm, chuyện đó thì không đơn giản nữa đâu.”
Sắc mặt Tô Diệu Tổ tái đi.
Chương Tự chẳng thèm nể nang, anh nói tiếp: “Tô Diểu Diểu nể mặt ba mình nên không nói gì cậu, nhưng đừng tưởng như vậy là cậu có quyền làm chủ cái tiệm này. Cẩn thận kẻo chú tôi dưới đất cũng phải đội mồ sống dậy tìm cậu ‘tâm sự’.”
Nửa đêm nửa hôm bị lôi chuyện này ra nói, Tô Diệu Tổ sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Chương Tự nhìn cậu ta mặc mỗi chiếc quần lót, cơ thể còn run lẩy bẩy, đúng là chướng mắt. Tuy nhiên anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cuối cùng hỏi một câu: “Thế theo cậu thì ai trông giống trộm hơn?”
“Em! Là em!” Tô Diệu Tổ suýt nữa thì quỳ xuống: “Em cút ngay đây, đừng nói nữa mà!”
Chương Tự hất cằm, lạnh lùng liếc nhìn cậu ta: “Ừ.”
Thịnh Tiểu Dương không nghe rõ Chương Tự nói gì với người kia, cậu tò mò liếc mắt nhìn sang, nhưng chỉ kịp thấy Tô Diệu Tổ chạy như ma đuổi, lướt nhanh qua mặt cậu.
Thịnh Tiểu Dương: ... Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Cậu bối rối, đồng thời gắp một đũa mì to nhét vào miệng.
Cốc cốc—
Ngón trỏ trắng trẻo thon dài của Chương Tự gõ nhẹ vào thành bát sứ trắng.
Thịnh Tiểu Dương nhìn thấy ngón tay ấy, tim cậu khẽ rung động, ngơ ngác ngẩng đầu lên.
Chương Tự không hiểu sao mình lại hiểu được ánh mắt ấy, ánh mắt ấy cứ như đang hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”
Anh rót cho cậu một cốc nước, nói: “Ăn chậm thôi.”
Thịnh Tiểu Dương đưa hai tay cầm cốc, ngoan ngoãn gật đầu.
Chương Tự cười nhẹ, không nói gì nữa. Anh đứng dậy đi về phía quầy thanh toán, quét mã trả tiền, hết hai mươi tệ.
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương dõi theo anh, một lát sau cậu lại cụp mắt xuống, lòng đầy hụt hẫng.
Khi Chương Tự quay lại, trên bàn ngoài bát đũa ra còn có thêm mấy tờ tiền nhàu nát cũ kỹ, anh khẽ sững người.
Thịnh Tiểu Dương vừa mới thả lỏng được một chút là lập tức lại co mình lại.
Cậu chỉ tay vào tiền, rồi lắc đầu xua tay.
Chắc phải đổi cách giao tiếp thôi. Chương Tự lấy điện thoại ra, mở khóa, mở ứng dụng ghi chú, sau đó đưa điện thoại cho Thịnh Tiểu Dương.
“Em muốn nói gì?”
Ba giây sau Thịnh Tiểu Dương mới phản ứng lại, cậu đẩy điện thoại lại.
Có vẻ như cậu không nghe thấy. Ba giây để hiểu ý người khác, đối với cậu như vậy đã là rất nhanh rồi.
Vậy nên Chương Tự cũng thử đoán ý cậu, anh hỏi: “Không biết dùng sao?”
Thịnh Tiểu Dương gượng cười, gật đầu.
Chương Tự tìm bút và giấy đưa cho cậu.
Lần này Thịnh Tiểu Dương nhận lấy. Cây bút vốn để trong bếp nên dính đầy dầu mỡ, cầm vào hơi trơn trượt. Giấy thì nhăn nhúm, còn thiếu một góc.
Thịnh Tiểu Dương cẩn thận viết từng nét một.
[Nay em không mang đủ tiền, lần sau sẽ trả lại cho anh, được không ạ?]
Chương Tự nghĩ một chút rồi gật đầu: “Được.”
Thịnh Tiểu Dương cười rạng rỡ, cậu thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chương Tự chớp mắt, sau đó dời mắt sang nơi khác, không nói gì nữa: “Ăn nhanh đi.”
Thịnh Tiểu Dương ăn rất nhanh, cả ngày nay cậu chưa có gì vào bụng, tô mì chẳng mấy chốc đã sạch bóng.
Chương Tự hỏi có muốn ăn thêm không. Cậu ngại, sợ bị coi là tham ăn nên từ chối.
Nhưng thật ra cậu vẫn chưa no.
Cậu không nói, Chương Tự cũng chẳng thể biết. Anh lại đang nghĩ đến chuyện khác.
Chỉ cần ở cùng một không gian với Chương Tự, tim Thịnh Tiểu Dương sẽ đập rất nhanh. Trong trạng thái cảm xúc hỗn loạn ấy, giữa những cảm xúc giằng xé, Thịnh Tiểu Dương suy nghĩ rất lâu, cảm thấy mình có vài điều cần phải nói.
Cậu viết lên giấy:
[Em không biết nói chuyện.]
Chương Tự đáp: “Ừm.”
Nét bút run run, chữ viết của cậu xiêu vẹo như đường điện tâm đồ.
Thịnh Tiểu Dương hít một hơi thật sâu rồi viết tiếp:
[Cũng không nghe thấy.]
Chương Tự cụp mắt đầy suy tư.
Thịnh Tiểu Dương căng thẳng đặt bút xuống, vô thức bấu chặt ngón tay.
Chương Tự vuốt nhẹ tờ giấy. Loại giấy mềm rẻ tiền dưới ánh đèn hiện rõ những đường vân tay. Anh chớp mắt, cầm bút lên viết.
[Em có hiểu những gì tôi nói không?]
Thịnh Tiểu Dương chỉ vào môi mình, rồi viết:
[Nói chậm thì em sẽ hiểu được.]
Cây bút nằm giữa hai người, thân bút vẫn còn âm ấm, bầu không khí đột nhiên im lặng.
Chương Tự mỉm cười, gật đầu: “Được, tôi sẽ nói chậm lại.”