Chương 15:

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương Tự đến sớm mười phút. Nơi này thường xuyên xảy ra tai nạn nên đã bị chặn bằng những khối bê tông, xe không vào được, vì thế xung quanh trở nên yên tĩnh hơn hẳn. Ban đầu anh đứng đợi, sau đó thì ngồi xuống một tảng đá. Anh luôn mang theo giấy bút, lúc rảnh rỗi thì vẽ vời cho đỡ buồn.
Chương Tự vẽ một cái cây xum xuê cành lá. Đến khi màn đêm buông xuống, chim chóc bay về tổ, đèn đường trên đường Giang Bình từng chiếc một sáng lên, lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Chương Tự đứng dậy, duỗi thẳng đôi chân cứng đờ. Gió đêm thổi qua làm áo sơ mi bay phần phật, trông có chút cô quạnh, nhưng ánh mắt anh vẫn bình thản mà nhìn chằm chằm về phía con hẻm nhỏ hẹp phía trước. Một lúc sau, anh châm một điếu thuốc, đốm lửa mờ nhạt dần bị màn đêm nuốt chửng.
Thịnh Tiểu Dương không đến.
Chân phải của Mắt To bị gãy, máu chảy không ngừng, sau đó còn đau đến mức ngất lịm. Thịnh Tiểu Dương tự nhủ phải giữ bình tĩnh, từ lúc xảy ra tai nạn cho tới khi vào bệnh viện, cậu bận đến mức không kịp ngơi nghỉ.
Nói về đánh nhau hay ngồi tù thì cậu có kinh nghiệm, nhưng gặp tai nạn giao thông rồi xử lý trách nhiệm, đàm phán bồi thường... toàn những chuyện lằng nhằng nhiều ngóc ngách, Thịnh Tiểu Dương bị kéo đi khắp nơi, cậu không hiểu gì cả nên cũng chẳng nói được lời nào.
Cảnh sát giao thông xử lý hiện trường rất nhanh chóng và gọn gàng, Thịnh Tiểu Dương chỉ kịp chen vào hỏi vài câu. Cuối cùng xe gây tai nạn bị kéo về đồn giao thông, chú cảnh sát dặn dò một câu: "Hôm kia đến đồn giao thông một chuyến, lấy biên bản xác nhận tai nạn." Vậy là xong việc.
Người tài xế gây tai nạn ung dung bỏ đi, vì có công ty bảo hiểm đứng sau lưng nên chẳng màng đến sự hoang mang và giận dữ của Thịnh Tiểu Dương.
Chuyện ở đồn giao thông có thể giải quyết sau, quan trọng nhất là ở bệnh viện. Mắt To sắp phải mổ, bác sĩ đưa giấy báo chi phí, thúc giục Thịnh Tiểu Dương đi nộp tiền.
Thịnh Tiểu Dương lấy đâu ra tiền? Cậu chỉ có vẻn vẹn một tệ thì làm sao mà mổ đây?
Cậu đứng ở khoa cấp cứu, bất động như khúc gỗ. Bác sĩ gọi mấy lượt, hỏi còn muốn làm phẫu thuật không mà cậu vẫn không chút phản ứng. Họ phải đến trước mặt cậu, giọng điệu bắt đầu thiếu kiên nhẫn.
Thịnh Tiểu Dương cảm thấy áy náy, chỉ vào tai rồi lại chỉ vào miệng mình, xua tay ra dấu.
Bác sĩ chợt hiểu ra, hiện rõ vẻ khó xử, và vội vàng xin lỗi: "À xin lỗi, tôi không biết cậu bị như vậy." Rồi lại hỏi: "Vậy giờ các cậu định thế nào?"
Thịnh Tiểu Dương viết mấy chữ đơn giản: Tai nạn xe, không nhà, không tiền.
Bác sĩ nói: "Để tài xế gây tai nạn ứng trước đi, ca này bắt buộc phải mổ."
Nhưng tên tài xế lại lật mặt, nghi ngờ họ cố ý lao vào xe ăn vạ, sau đó im thin thít, đẩy hết cho bên bảo hiểm giải quyết. Tóm lại là không moi được đồng nào, phải đợi kết quả cuối cùng rồi mới làm theo quy trình bồi thường.
Nói theo lý lẽ thì chuyện đó không sai, nhưng có những chuyện không thể chỉ dùng lý lẽ suông để giải quyết.
Bệnh viện là nơi cận kề giữa sự sống và cái chết, bác sĩ dù từng chứng kiến biết bao cảnh sống chết, đôi lúc cũng không khỏi chạnh lòng thương cảm.
"Loại người đó là cố tình lợi dụng việc các cậu không biết luật mà làm càn. Phải kiếm ai đó vừa to cao vừa mạnh mẽ đứng ra mới có thể dọa được hắn. Làm gì có chuyện không chịu trả tiền chứ!"
Nhưng bên cạnh Thịnh Tiểu Dương chẳng có ai to cao, mạnh mẽ cả, cậu chỉ có một mình đơn độc, còn lẽ phải ở đâu thì cậu chẳng hay.
Mắt To tỉnh rồi lại ngất, miệng luôn kêu đau, huyết áp cứ tụt dần.
Bệnh viện quyết định phải phẫu thuật ngay. Nhưng cũng nói rõ với Thịnh Tiểu Dương, nếu sau này không chi trả được viện phí thì cũng không thể tiếp tục điều trị được, họ đành phải chịu.
Ca mổ kéo dài ba tiếng. Thịnh Tiểu Dương ngồi chờ bên ngoài, cậu đứng mỏi cả chân, ghế thì chẳng còn chỗ trống, thế là cậu đành ngồi bệt xuống nền nhà. Sàn bệnh viện lạnh, tường cũng lạnh. Cậu ngước nhìn trần nhà, ánh đèn huỳnh quang chiếu thẳng vào mắt khiến cậu đau nhức.
Cậu thẫn thờ mười phút, đầu óc cậu lúc này chỉ toàn nghĩ đến việc kiếm tiền.
Ngoại trừ cướp bóc ra thì những việc khác đều kiếm tiền rất chậm. Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ chỉ còn cách đi cướp mà thôi.
Không phải Thịnh Tiểu Dương đã hoàn toàn mất hết ý chí, mà là cậu đã bị dồn vào đường cùng. Nếu một ngày nào đó bản thân cậu gặp nạn, thì cậu thà chết quách đi cho xong, bởi năng lực chịu đựng rủi ro của cậu quá kém cỏi, sống chỉ chuốc lấy thêm đau khổ mà thôi.
Mắt To được đưa vào phòng bệnh chung năm người, bên trong quá ồn ào, không thể nghỉ ngơi được. Thịnh Tiểu Dương không đủ tiền thuê hộ lý cho cô, mà một mình cậu thì không thể lo xuể.
Người phụ nữ nằm ở giường bên cạnh có tính cách tốt bụng, nói với Thịnh Tiểu Dương: "Cần thuê hộ lý thì cứ thuê đi, đâu phải tiền túi của cậu đâu. Sau này bồi thường đầy đủ rồi, biết đâu còn dư dả ấy chứ! Giờ thì cứ lo mà nghỉ ngơi cho tốt."
Thịnh Tiểu Dương viết: Tôi không có tiền thuê hộ lý.
Người phụ nữ lập tức chỉ cho cậu một cách, đó chính là đến quầy y tá ký một loại giấy bảo lãnh nào đó, có thể để hộ lý đến chăm sóc bệnh nhân trước, sau này trả tiền cũng được. Bệnh viện bây giờ đề cao chất lượng dịch vụ, cũng rất nhân văn, lúc đó cậu chỉ cần đánh giá năm sao là được!
Thịnh Tiểu Dương cảm kích vô cùng.
Mắt To tỉnh được vài phút rồi lại thiếp đi, Thịnh Tiểu Dương chẳng nói được mấy lời với cô. Đợi hộ lý đến, y tá dặn dò hộ lý những điều cần chú ý khi chăm sóc bệnh nhân. Cuối cùng cũng chẳng còn việc gì cần đến Thịnh Tiểu Dương nữa, thế là cậu rời đi.
Từ đầu đến cuối, Thịnh Tiểu Dương chưa hề nở nụ cười. Rõ ràng gương mặt vẫn còn rất non nớt, nhưng bên trong cứ như chất chứa vô vàn tâm sự. Mỗi khi cậu mím môi, nhíu mày, cụp mắt, thì sự u uất, kháng cự ấy như thấm đẫm ra ngoài da thịt.
Một cô y tá biết rõ hoàn cảnh của hai người, đợi Thịnh Tiểu Dương bước ra thì kéo tay áo cậu lại: "Này, đừng làm chuyện dại dột đấy."
Thịnh Tiểu Dương không hiểu, dùng ký hiệu hỏi lại:
- Sao vậy?
Cô y tá ngơ ngác: "Hả?"
Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu, cũng "Hả?" theo.
"Ai da." Cô y tá phì cười, đưa tay che miệng: "Em trai tôi cũng trạc tuổi cậu."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra.
"Cho nên tôi mới nói này." Cô y tá nói tiếp: "Đừng nghĩ quẩn đó, tương lai của cậu vẫn còn ở phía trước mà."
Thịnh Tiểu Dương thấy khó hiểu, chuyện này thì liên quan gì đến tương lai chứ?
Cô y tá lại nói: "Cậu đi tìm cảnh sát giao thông, bảo họ đứng ra tổ chức buổi hòa giải, ít nhất cũng phải đòi được khoản tạm ứng chi phí điều trị ban đầu từ phía bên kia. Nếu thật sự không được, thì đến ủy ban phường, ngồi ngay cổng mà ăn vạ! Họ có quỹ hỗ trợ từ thiện, cũng có chỉ tiêu nữa đấy, thấy cậu như vậy thì thế nào họ cũng thương. Nói chung là phải sống đàng hoàng, đừng có nghĩ đến chuyện đi cướp ngân hàng!"
...
Thịnh Tiểu Dương có định cướp ngân hàng đâu, cậu chỉ định quay về tiệm sửa xe đòi tiền công. Rồi đi tìm Đào Dã, xem anh ấy có tiền không để tạm vay một ít.
Nỗi sốt ruột, bất an gặm nhấm trong từng hơi thở, bản năng tránh né khổ đau khiến Thịnh Tiểu Dương vô thức né tránh một vài điều quan trọng. Mãi đến khi bước chân ra khỏi bệnh viện, cậu mới sực nhận ra trời đã sáng hẳn.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Thịnh Tiểu Dương mơ hồ nhớ lại cuộc hẹn lúc hai giờ.
Chương Tự —
Cái tên ấy như cơn bão quét ngang qua não cậu, khiến Thịnh Tiểu Dương bừng tỉnh, mắt mở to trừng trừng nhìn.
Đường Giang Bình sau một đêm mưa phùn như được gột rửa, bừng lên sức sống mới. Buổi sớm rực nắng, ve kêu, chim hót, khách du lịch tấp nập, khắp nơi đều vang tiếng cười nói rộn ràng.
Chương Tự dậy sớm như thường lệ, anh theo thói quen chạy bộ tập thể dục, mua về một túi đầy bánh bao và sữa đậu nành mang về. Thịt Kho hí hửng vẫy đuôi đòi ăn. Ăn xong vẫn không chịu ngồi yên một chỗ, nó ngậm dây dắt đưa cho Chương Tự, ánh mắt tha thiết nhìn anh, như muốn nói: Ba ơi, dắt con đi dạo đi.
Chương Tự bật cười, không nỡ từ chối. Anh thay đồ rồi ra ngoài lần nữa.
Thịt Kho không thích chỗ đông người, nó kéo anh rẽ vào những con hẻm nhỏ như đang chơi trò mê cung, vui không kể xiết. Chương Tự cứ để mặc nó dẫn đi đâu thì đi, còn tiện đường ghé vào cửa hàng trái cây mua thêm vài quả táo.
Đi bộ thong thả một hồi, họ lại quay về chỗ hẹn cũ.
Lúc này mây đen kéo đến, ánh nắng bị che khuất dần, mưa lại bắt đầu lất phất rơi, gió cũng bắt đầu nổi lên, mùa hè ở Giang Nam thời tiết luôn thay đổi thất thường đến vậy.
Chương Tự mở dù, đứng lặng nhìn về phía trước. Trên tảng đá có một người đang ngồi, bờ vai gầy gò nhô lên dưới lớp áo mỏng, thân thể như muốn hòa vào làn gió.
Thịnh Tiểu Dương cúi đầu ngồi đó, trông vô cùng cô độc. Cả người cậu trống rỗng, linh hồn như đã lạc trôi đi đâu mất, chẳng khác gì một pho tượng vô tri.
Mưa lại rơi. Thân thể vốn đã mệt mỏi, chật vật, giờ lại càng thêm ướt sũng. Những giọt nước đọng nơi khóe mắt như những giọt lệ tuôn rơi, cho đến khi có một chiếc dù lớn che khuất tất cả.
Ngón tay Thịnh Tiểu Dương khẽ giật giật, lông mi run rẩy. Cậu ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt sâu thẳm tựa dải ngân hà.
"Em đến muộn." Chương Tự vẫn bình thản, giọng nói trầm ấm, nhẹ nhàng cất lên: "Muộn lắm rồi."