Chương 28: Một trái tim đầy yêu thương

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 28: Một trái tim đầy yêu thương

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quay lại hiện trường, nhìn cảnh tượng trước mắt mà Chương Tự vẫn còn thấy tim mình run sợ. Anh nghĩ, may mà hôm qua anh đã bế cậu đi.
Toàn bộ khung cửa sổ đã bung ra, một nửa rơi thẳng xuống giường, nửa còn lại vỡ tan tành dưới đất. Mảnh kính văng khắp phòng, len lỏi vào cả những khe tường, bụi bặm bay lả tả. Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, ngói đã bay mất tăm, để lại một lỗ thủng lớn. Ánh mặt trời gay gắt chiếu thẳng vào căn phòng tan hoang.
"Trời ơi." Tô Diểu Diểu vỗ ngực thở phào: "Tiểu Dương, tôi nhất định phải mua cho cậu một gói bảo hiểm, loại mà công ty trả toàn bộ chi phí khi bị tai nạn lao động ấy."
Thịnh Tiểu Dương lại chẳng có vẻ gì là quá sốc. Cậu từng ngủ dưới gầm cầu suốt một thời gian, bãi rác hay công trường bỏ hoang cũng chẳng chê, gió thổi sương dầm còn khổ sở hơn ở đây nhiều. Chỉ tiếc căn phòng này nằm ở hướng nam, nắng ấm chan hòa, rất dễ ngủ. Cậu mới ở được vài ngày, giờ đã mất chỗ ngủ rồi.
Chương Tự đưa mắt nhìn Thịnh Tiểu Dương, khẽ kéo vạt áo cậu.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên: ?
"Đừng vào nữa."
Quần áo của cậu vẫn còn ở trong phòng, hôm qua giặt xong đã treo lên phơi khô. Đó là chiếc áo thun trắng Chương Tự đã đưa cho cậu lần trước, giờ nó đã rách nát, coi như không thể mặc được nữa. Vận rủi liên tiếp ập đến. Nét u uất giữa hàng mày cậu bất giác lọt vào mắt Chương Tự.
Anh thoáng suy nghĩ, bất giác đưa tay lên định đặt tay lên vai cậu, nhưng như chợt nhớ ra điều gì, anh khựng lại, bàn tay lơ lửng giữa không trung. Chương Tự mím môi, lặng lẽ rút tay về.
"Giờ tính sao?" Chương Tự hỏi Tô Diểu Diểu.
"Sửa thôi, chứ có thể làm gì nữa."
Nghe thì dễ, nhưng khu du lịch muốn thi công phải xin phê duyệt trước, thủ tục vô cùng khắc khe, chưa chắc sẽ thông qua ngay, nhất là đang vào mùa cao điểm. Trong mắt lãnh đạo, nhìn xa thì ảnh hưởng đến trật tự và danh tiếng của khu. Nhìn gần thì với vai trò chủ quán, Tô Diểu Diểu cũng phải lo làm sao có thể vừa cho khách ăn uống ở tầng một, vừa dựng giàn giáo gõ ầm ầm ở tầng hai?
Thế còn ai muốn ngồi ăn uống nữa, việc kinh doanh coi như tiêu.
Tô Diểu Diểu vò đầu bứt tai: "Đợi qua Quốc Khánh rồi tính."
Chương Tự nhẩm thời gian: "Giờ mới tháng bảy."
"Em biết chứ."
"Thế Tiểu Dương thì sao?" Chương Tự bình thản hỏi: "Trong hợp đồng ghi rõ có bao ăn bao ở."
Thì ra đây mới là vấn đề chính. Tô Diểu Diểu nheo mắt, cô "xì" một tiếng khinh thường: "Em sẽ thuê phòng gần đây cho cậu ấy."
"Phòng gần đây có giá tám nghìn một tháng." Chương Tự ngừng lại giây lát rồi bổ sung: "Giá khởi điểm..."
*
8,000 NDT ≈ 28,000,000VND
Tô Diểu Diểu cạn lời: "Thế rốt cuộc anh muốn gì, anh cứ nói thẳng đi."
Chương Tự nhún vai, dáng vẻ vô cùng thành thật và vô tội: "Anh đâu biết, em là bà chủ mà."
Tô Diểu Diểu tức đến phát điên: "Thế thì đừng có mà gây chuyện nữa!"
Chương Tự chỉ mỉm cười.
Thịnh Tiểu Dương nhìn Tô Diểu Diểu rồi lại nhìn Chương Tự. Cuộc trò chuyện có vẻ đang bàn về mình, nhưng cậu lại chẳng thể chen vào, khiến cậu sốt ruột đến toát cả mồ hôi.
Cậu kéo áo Chương Tự, như một đứa trẻ cẩn thận tìm kiếm sự tồn tại của bản thân.
Đuôi mắt Chương Tự hơi cong lên, anh nghiêng đầu nhìn cậu: "Sao thế?"
Thịnh Tiểu Dương giơ tấm giấy đã viết sẵn ra.
[Tám nghìn đắt quá.]
Cậu lại chỉ lên mái nhà, rồi chỉ tường, làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Mái dột thì che lại, cửa sổ bịt kín lại là ở được, em không sao, không kén chọn.
Tô Diểu Diểu chẳng hiểu gì, cô ngơ ngác hỏi Chương Tự: "Cậu ấy nói gì thế?"
Ánh mắt Thịnh Tiểu Dương lập tức dán chặt vào môi anh, tràn đầy chờ mong nhìn anh.
Thế mà Chương Tự vẫn mặt không đổi sắc: "Anh cũng không biết, anh chẳng hiểu em ấy viết gì cả."
Thịnh Tiểu Dương: ......
"Em nói anh đấy..." Tô Diểu Diểu phát hiện hôm nay Chương Tự chẳng hề hiền lành chút nào, tức đến nói năng lộn xộn.
Dưới tầng một, Đầu bếp Tống dựa vào cầu thang, nghe rõ hết từ đầu đến cuối, ông bật cười, cố ý cất giọng chen ngang: "Bên A Tự chẳng phải có sẵn phòng sao? Diểu Diểu, có cửa sau thì tội gì không đi đường tắt cho đỡ tốn tiền!"
Chỉ nói một câu mà đánh đúng trọng tâm, đúng là gừng càng già càng cay.
Thịnh Tiểu Dương thấy ánh mắt hai người đều dồn về phía cầu thang, cậu cũng ngoảnh đầu nhìn theo, đáng tiếc chẳng nghe được gì. Cậu lại kéo áo Chương Tự, hỏi:
- Có chuyện gì vậy ạ?
Chương Tự lắc đầu, ý tứ vô cùng khó hiểu.
Vẻ mặt Tô Diểu Diểu trầm hẳn xuống, như vừa sực hiểu ra điều gì, cô cắn chặt môi, do dự mãi rồi thốt lên: "Không được!"
Chương Tự nhướng mày, khóe môi nhếch lên.
Đầu bếp Tống thì chẳng hiểu đầu đuôi ra sao: "Ơ? Sao lại không được? Chú thấy được lắm chứ!"
Thịnh Tiểu Dương ngửi thấy bầu không khí có gì đó sai sai, theo bản năng dịch người lại gần Chương Tự.
Đầu bếp Tống vốn không quen mấy trò vòng vo này, lập tức gọi to về phía Chương Tự: "A Tự, cậu nói bảo Tiểu Dương xuống làm việc đi. Chú phải đi mua rau, chiều còn mở cửa nữa! Hai đứa đừng có đẩy qua kéo lại nữa, làm lỡ việc của chú đấy."
Chương Tự không còn đón lấy ánh nhìn dò xét của Tô Diểu Diểu nữa. Anh nhẹ nhàng vỗ lưng Thịnh Tiểu Dương một cái, thoáng chạm nhẹ rồi rút tay về.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, chớp mắt mấy cái.
Chương Tự mỉm cười dịu dàng: "Đầu bếp Tống gọi em kìa."
- À à!
Thịnh Tiểu Dương lon ton chạy xuống, cậu rất yêu thích công việc này.
So với nỗi lo tối nay có chỗ ngủ hay không, Thịnh Tiểu Dương còn băn khoăn về tâm trạng âm u vô cớ của Chương Tự nhiều hơn. Cậu ngập ngừng mãi, nhưng chẳng sao tìm được đáp án.
Càng tiếp xúc lâu, Thịnh Tiểu Dương càng cảm thấy Chương Tự giống như một phiến đá nằm sâu trong thung lũng, ẩn mình dưới dòng nước sâu thẳm, chẳng thể nhìn thấu bản chất thật sự của anh. Anh đối xử tốt với tất cả mọi người chỉ vì anh vốn là người lương thiện, chứ chẳng phải dành sự quan tâm đặc biệt cho riêng một ai. Thịnh Tiểu Dương hiểu rõ vị trí của mình, khoảng cách giữa họ thật xa xôi.
Tô Diểu Diểu tâm trạng rối bời, chờ cậu đi xa mới sốt ruột hỏi: "Cuộc xem mắt mà mẹ em sắp xếp cho anh, anh có đi không?"
"Không đi." Chương Tự thản nhiên đáp.
Tô Diểu Diểu nghẹn lời.
Buổi chiều, dòng khách đổ về khu du lịch càng lúc càng đông, tiệm mì chật kín người, Thịnh Tiểu Dương và Đầu bếp Tống bận tối tăm mặt mũi. Đầu bếp Tống vừa đảo chảo vừa lấy làm lạ, trước nay làm gì có cảnh tượng này, chẳng lẽ hôm qua bão đã cuốn luôn cả Thần Tài đến đây sao?
Ông tranh thủ lúc rảnh rỗi vén rèm lên nhìn ra ngoài, lập tức phì cười vui sướng.
Trước mắt là cảnh Thịnh Tiểu Dương giống như chú tiểu lạc vào động Bàn Tơ, da dẻ trắng trẻo, non nớt, bị cả đám người đẹp cài hoa vây quanh. Mặt cậu đỏ bừng, cổ rụt vai co, chân tay luống cuống chẳng biết đặt vào đâu. Nếu dưới đất có một cái lỗ, cậu chắc chắn sẽ chui ngay xuống cho xong.
"Anh đẹp trai ơi, chụp tấm hình nào, nhìn vào máy đi!"
"Cười một cái đi mà~"
Ban đầu Thịnh Tiểu Dương còn miễn cưỡng phối hợp, về sau mặt cậu cứng đờ, chỉ giữ nguyên biểu cảm. Người ta nói gì cậu cũng mặc kệ, giả vờ nghe không hiểu, rồi chỉ vào tai, lại chỉ vào miệng, ý bảo cậu không nghe được, cũng không nói được.
Mấy người đẹp càng kinh ngạc, thích thú hô lên, cho rằng trai đẹp yếu ớt lại càng đáng thương càng dễ mến!
Thịnh Tiểu Dương khổ không nói nên lời, bèn cầu cứu Đầu bếp Tống.
Đầu bếp Tống nhún vai tỏ vẻ bất lực, nhưng mắt lại sáng rỡ, phấn khích khoa tay múa chân loạn xạ, ý là:
Cháu
... mỹ nam kế... dụ họ ngồi xuống... gọi món... doanh thu... tăng
vèo vèo
!
Đôi mắt Thịnh Tiểu Dương khẽ run, vậy mà cậu lại hiểu được ý của ông.
Trong khi tiệm mì rộn ràng như trẩy hội, thì "Nhất Giang Lưu Thủy" vẫn an tĩnh hệt như chốn tiên cảnh, không cho phép người ngoài quấy rầy.
Mười giờ đêm, sao trời dày đặc, tiệm mì đóng cửa trễ hơn bình thường một tiếng. Đầu bếp Tống vịn vào cái lưng già đau nhức, vừa khổ vừa vui, đặc biệt hầm cho Thịnh Tiểu Dương hai cái đùi gà to, suýt nữa thì muốn nâng lên cúng, đút tận miệng cho cậu ăn.
"Diểu Diểu trả cháu bốn nghìn một tháng còn ít lắm. Tháng sau nhớ phải đòi tăng lương đó! Ít nhất cũng phải năm nghìn mới xứng đáng!"
Ông nói xong, đợi mãi chẳng thấy cậu trả lời, mới chợt sực nhớ ra cậu không nghe được, lại tiếc nuối thở dài. Bèn viết một mảnh giấy đưa cho cậu:
[Ăn đùi gà ngon đi nhé, chú tan ca đây.]
Thịnh Tiểu Dương như hồn lìa khỏi xác, cậu ngồi bên cái bàn cạnh cửa sổ bức tường phía tây, cằm tì xuống mặt gỗ, cậu hé mắt nhìn lên, trong tầm mắt cậu, từng khung hình mèo vờn chuột lướt qua.
Cánh cửa sau lưng khép lại, chẳng bao lâu sau lại bị đẩy mở từ bên ngoài. Có người bước vào nhưng Thịnh Tiểu Dương không biết.
Chương Tự đợi cho đến khi tập phim hoạt hình kết thúc mới giơ tay lên, đặt một tay lên sau gáy cậu. Tóc cậu đã lâu chưa cắt, mọc dài ra sau, sờ vào không mềm mại, hơi giống lớp gai, chỉ đỡ gắt tay hơn một chút.
Cứng
quá,
Chương Tự thầm nghĩ.
Thịnh Tiểu Dương giật mình quay lại, thấy là Chương Tự, tim cậu lập tức chạy nhanh hơn não. Đó là phản ứng quen thuộc của cậu mỗi khi gặp anh.
Chương Tự hỏi: "Đùi gà đâu?"
Tờ giấy vẫn nằm trong tay Thịnh Tiểu Dương, chữ viết vẫn còn rõ ràng. Cậu chỉ về phía bếp, ý là: "Ở trong nồi, anh có muốn ăn không?"
Vừa hỏi xong cậu mới nhận ra mình hỏi thừa, bởi Chương Tự không bao giờ ăn gì sau 8 giờ tối.
"Tôi không ăn."
Chương Tự đi vào bếp, khi quay ra đã cầm theo một cái bát, đùi gà đầy đến tràn cả ra ngoài. Thịnh Tiểu Dương mím môi, yết hầu ẩn dưới chiếc cằm tròn khẽ lăn lên lăn xuống, nhưng lại ngại không dám để Chương Tự nhìn thấy.
Chương Tự thoáng bất ngờ, anh hỏi: "Em ăn nổi thật sao?"
Thịnh Tiểu Dương nheo mắt, cười ngượng nghịu.
Chương Tự nhướng mày: "Ồ, ăn được thật."
Mặt Thịnh Tiểu Dương lập tức đỏ bừng.
Chương Tự ngồi xuống bên trái cậu, anh nhìn ra cửa sổ, nơi vầng trăng treo trên cao, ánh sáng dịu dàng phủ xuống mặt hồ. Anh chống cằm ngắm gió, nhìn trăng, thỉnh thoảng còn nhìn Thịnh Tiểu Dương. Khung cảnh hài hòa đến lạ.
Thịnh Tiểu Dương ăn rất chậm, cậu ăn từng miếng nhỏ, nhưng chưa đầy nửa tiếng là đùi cả chỉ còn lại đống xương. Cậu lau miệng rồi lại kéo tay áo Chương Tự, mỉm cười, dùng tay làm ngôn ngữ ký hiệu:
- Em no rồi.
Mấy hôm nay, khẩu phần và chất lượng bữa ăn đều khá hơn, vậy mà dáng người cậu chẳng có thêm chút thịt nào. Có lẽ vì thói quen ăn uống chưa điều độ, Chương Tự thầm nghĩ, còn phải sửa lại cho cậu.
"Đi thôi." Anh đứng lên, nói: "Đi với tôi."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người:
- Đi đâu ạ?
Chương Tự im lặng một lát rồi bật cười: "Vali của em vẫn còn ở chỗ tôi, em còn muốn đi đâu nữa?"
Thịnh Tiểu Dương xoay ngón tay, thè lưỡi ra liếm môi, sự khó xử hiện rõ trên mặt cậu.
— Cô chủ vẫn chưa đồng ý.
Chương Tự chưa từng thấy nhân viên nào lại ngoan ngoãn đến thế này.
"Tan làm rồi, em không còn thuộc quyền quản lý của cô chủ nữa."
Thịnh Tiểu Dương: ...
Vậy... cậu thuộc quyền của ai?
Cậu ngẫm nghĩ một lát.
Ban đầu cậu định ghép hai cái bàn lại làm giường ngủ, trong phim truyền hình người ta vẫn thường làm vậy.
Nhưng Chương Tự đã bước ra đến cửa, anh đứng trên bậc thềm, quay đầu lại chờ cậu. Đợi khi ánh mắt Thịnh Tiểu Dương lướt qua mình, anh mới hỏi lại lần nữa: "Tiểu Dương, đi không?"
Thịnh Tiểu Dương vốn chưa từng nghĩ mình sẽ chen vào cuộc sống của Chương Tự, nhưng linh hồn cậu chẳng nghe lời lý trí, cứ dần bồng bềnh xao động. Trong tưởng tượng, giọng nói ấy như có sức lôi cuốn, khiến tim cậu rung động, chẳng thể thoát ra được.
Thế là dù phía trước có là núi đao biển lửa, cậu cũng chẳng hề màng tới.
Thịnh Tiểu Dương siết chặt lòng bàn tay, bước lên hai bước.
Chương Tự vẫn kiên nhẫn chờ, lại hỏi thêm: "Có cần mang theo gì không?"
Không có gì cả, Thịnh Tiểu Dương lắc đầu. Cậu chỉ là một con người trần trụi, mang theo chính mình cùng một trái tim giấu nơi nhân gian, trong đó chất chứa toàn là tình yêu.