Chương 32: "Anh có người mình thích rồi đúng không?"

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong

Chương 32: "Anh có người mình thích rồi đúng không?"

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Công việc ở tiệm mì tiến triển khá thuận lợi. Nhìn bề ngoài, việc bưng bát bưng đĩa tưởng chẳng có gì khó, nhưng thật ra lại cần sự nhanh nhạy và cẩn thận. Thế mà Thịnh Tiểu Dương vừa lo trong quán vừa lo ngoài cửa, cậu nhập cuộc rất nhanh, hơn nữa gương mặt sáng sủa, dễ nhìn nên rất được lòng khách. Khách du lịch truyền tai nhau:
"Tiệm mì kia ngon lắm."
"Mì ngon à?"
"Ừm... cũng chẳng rõ nữa, chỉ mải ngắm mặt phục vụ thôi. Đi, quay lại ăn lần nữa nào!"
Thế là tiệm có thêm vô số khách quen.
Đầu bếp Tống bận đến xoay sở không kịp, thế là lập tức gọi Thịnh Tiểu Dương vào bếp. Bảo là để phụ giúp, nhưng thực chất là tranh thủ truyền cho cậu ít ngón nghề riêng.
Mà xem ra, Thịnh Tiểu Dương thật sự có khiếu trong việc nấu nướng.
Có lần nghỉ trưa, đầu bếp Tống làm món trứng ốp lết thịt băm. Thịnh Tiểu Dương vì món ăn gia đình giản dị ấy mà chén liền ba bát cơm. Đầu bếp Tống mắt tròn xoe nhìn, không nhịn được mà cảm thán: "Nhóc con, cháu ăn thế này thì chú cũng phá sản mất!"
Thịnh Tiểu Dương lau miệng, cậu ngượng ngùng cười.
Đầu bếp Tống bèn hỏi: "Muốn học không? Sau này nếu chú không có ở đây, cháu đói thì tự nấu, ăn no mặc ấm mới tốt."
Cậu không chút do dự, hai mắt sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết, sự ham học hỏi đáng khen. Cậu bị viễn cảnh no ấm trong tương lai thu hút.
Cách dạy của đầu bếp Tống rất thoải mái, ngẫu hứng, đầu tiên là rán trứng bằng lửa nhỏ, rán khoảng hai ba quả. Sau đó chọn hai con dao, hai tay thay nhau vung, băm nhuyễn thịt ba chỉ. Đến đoạn này chẳng có kỹ xảo đặc biệt nào, hoàn toàn dựa vào cảm giác. Tiếp đó là phi thơm thịt băm, cho gia vị, đảo đều, thêm ớt xanh, cuối cùng dọn ra đĩa.
Tỏi, ớt chỉ thiên, rượu gia vị, muối, tiêu, xì dầu nhạt, xì dầu đặc.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, đầu bếp Tống cười sảng khoái: "Cái nước sốt này có chấm đế giày cũng thấy ngon lành!"
Thịnh Tiểu Dương thì nghiêm túc học, cậu hỏi:
[Xì dầu nhạt, xì dầu đặc mỗi thứ cho bao nhiêu? Ớt thì cho mấy quả?]
Đầu bếp Tống nghẹn lời, ông đảo mắt: "Ờ... tùy duyên thôi!"
Thịnh Tiểu Dương: ......
"Bọn chú toàn là dân học lỏm, ai mà rảnh rỗi đi đo đếm mấy thứ đó." Đầu bếp Tống nói đầy lý lẽ: "Hơn nữa, cháu cứ xem đi, ai mà nấu ăn còn phải đem cân đo đong đếm từng chút một thì một là mới học cách bật bếp ga, hai là món làm ra đến chó cũng không thèm ăn!"
Thịnh Tiểu Dương nghe cũng xuôi tai, thôi thì cậu cứ tùy duyên vậy.
Món ăn này cậu học mất hai ngày, chủ yếu là băm thịt mỏi nhừ tay, cầm dao lâu tay cậu sẽ tê rần. Đến đoạn ấy, cậu lại nhớ đến Chương Tự. Anh cũng hay cầm dao, nhưng tay lúc nào cũng vững vàng, lại còn đẹp mắt nữa.
Tưởng Gia Tuệ tranh thủ giờ nghỉ chiều ghé qua, mái tóc đã đổi sang màu nâu sương khói, phảng phất nét u buồn như mùa xuân Giang Nam. Anh ta và Thịnh Tiểu Dương chạm mắt.
Hai người chưa thân, Thịnh Tiểu Dương chỉ khẽ gật đầu. Thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn, tò mò nhìn màu tóc của anh ta.
Tưởng Gia Tuệ vốn không phải người câu nệ, anh ta nở nụ cười rạng rỡ, thản nhiên ngồi xuống, đưa tay vuốt mấy sợi tóc mai, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi cậu:
- Đầu bếp Tống đâu?
Thịnh Tiểu Dương đáp:
- Ra ngoài rồi.
"À." Tưởng Gia Tuệ bụng đói meo, vốn định đến đây ăn, nghe đầu bếp chính không có ở đây thì hơi thất vọng, bèn lôi điện thoại ra nói: "Vậy tôi gọi đồ ăn ngoài vậy."
Thịnh Tiểu Dương nghĩ một lát rồi hỏi: "Tôi vừa nấu cơm xong, anh có muốn ăn thử không?"
Tưởng Gia Tuệ chẳng để ý hay suy nghĩ gì nhiều, anh ta lập tức đáp ngay: "Ăn!"
Thế là anh ta trở thành con chuột bạch đầu tiên của Thịnh Tiểu Dương.
Tưởng Gia Tuệ quét sạch cả bát đĩa trong chớp mắt, rồi bình luận: "Hơi mặn một chút."
Thịnh Tiểu Dương ngẫm lại, đúng là vừa rồi cậu cho hơi nhiều xì dầu, lại còn rắc thêm muối. Lần sau cậu sẽ điều chỉnh lại cho phù hợp. Rồi lại hỏi:
- Có cay không?
Tưởng Gia Tuệ nhấp nháp: "Cũng được, tôi ăn cay được."
Nhưng Thịnh Tiểu Dương lại nghĩ:
Chương Tự không thích ăn cay, mình còn phải điều chỉnh thêm nữa.
Tưởng Gia Tuệ thoải mái rút tờ một trăm ngàn đưa cho cậu.
Thịnh Tiểu Dương không nhận, ánh mắt thoáng chút nghi ngờ.
- ??
Tưởng Gia Tuệ dường như không mấy thích dùng lời nói trực tiếp, tiếp tục trò chuyện với cậu bằng ngôn ngữ ký hiệu.
- Tính cả món vừa rồi, cậu làm thêm cho tôi hai món nữa, gói lại tôi mang về.
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người ra.
Tưởng Gia Tuệ nheo mắt cười:
- Mùi vị cũng ổn lắm. Này, cầm tiền đi.
Thịnh Tiểu Dương cũng không khách sáo nữa, cậu nhận lấy rồi nói:
- Anh chờ chút.
Tưởng Gia Tuệ chống cằm ngồi đợi, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài. Một lát sau, ánh mắt anh ta bỗng khựng lại rồi lập tức sáng bừng, trở nên sinh động hẳn.
Bên kia dòng sông nhỏ, "Nhất Gian Lưu Thủy" có khách ghé đến. Cô gái ấy có mái tóc dài uốn xoăn, mặc váy dài họa tiết hoa nhí, trang điểm tinh tế. Tưởng Gia Tuệ nhanh chóng nhớ ra, dạo trước, lúc ăn cơm với gia đình Chương Tự, anh ta từng gặp cô gái này rồi.
Cô ta đến tìm Chương Tự sao?
Ý nghĩ trong đầu Tưởng Gia Tuệ cứ xoay vòng, trong khi tai anh ta vẫn văng vẳng tiếng "lửa bếp reo vang" vọng ra từ gian bếp. Đang nghĩ ngợi, anh ta bất giác bật cười một mình, như thể đã nảy ra ý gì đó.
Thịnh Tiểu Dương thì hoàn toàn không hay biết chuyện gì. Cậu làm ba món ăn rất bình thường, đóng gói lại đưa cho Tưởng Gia Tuệ, còn định trả lại tiền thừa:
- Nhiêu đây không tới một trăm đâu.
Tưởng Gia Tuệ lập tức nói: "Tô Diểu Diểu keo kiệt lắm, mỗi hộp đựng đồ ăn giá năm tệ đấy. Cậu đã tính vào chưa?"
Thịnh Tiểu Dương lắc đầu.
"Phải tính vào mới đúng, làm ăn thì phải tính hết chi phí, không được để lỗ vốn."
Cậu vẫn chưa hiểu những quy tắc ngoài xã hội này.
Tất nhiên, Tưởng Gia Tuệ cũng chỉ buột miệng nói vậy, rồi lập tức đổi đề tài, chẳng mấy trơn tru mà chớp mắt đã nói: "Chương Tự tìm cậu đó."
Thịnh Tiểu Dương thoáng sững sờ:
- Gì cơ?
Tưởng Gia Tuệ cười cười nhắc lại: "Chương Tự tìm cậu."
Rồi hỏi thêm: "Hai người bình thường không nói chuyện với nhau à?"
Cũng có nói, Thịnh Tiểu Dương nghĩ, nhưng rất nhạt nhòa.
Cậu đã dọn sang nhà anh được nửa tháng, mỗi ngày đi làm về chỉ chạm mặt Chương Tự thoáng qua. Thỉnh thoảng Chương Tự hỏi: "Đêm qua ngủ ngon không?" Thịnh Tiểu Dương trả lời: "Ngon."
Thế là câu chuyện chấm dứt, lâu dần những câu chào hỏi nhau cũng càng ít đi.
Quan hệ giữa Chương Tự và Thịnh Tiểu Dương ngày một nhạt đi, chẳng khác nào trở thành mối quan hệ thuần túy giữa chủ nhà và người thuê trọ. Thịnh Tiểu Dương quá gò bó, không biết buông lơi bản thân, chẳng bao giờ chủ động bắt chuyện với Chương Tự. Thành ra bây giờ, cứ đến giờ nghỉ trưa hai tiếng, cậu cũng chẳng dám về. Trước kia sợ anh chán ghét mình, giờ lại lo anh nghĩ mình tẻ nhạt.
Đối diện với Chương Tự, Thịnh Tiểu Dương lúc nào cũng rụt rè, cân đo đong đếm từng chút một.
Đợi đến tối tan làm, cậu tắm rửa xong thì Chương Tự đã trở về phòng. Cánh cửa ấy hôm nào cũng khép hờ, như thể chẳng bao giờ đóng kín hoàn toàn. Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra soi sáng cầu thang, cũng soi đường cho cậu trở về nhà.
Một ngày cứ thế trôi qua, hai người chẳng nói với nhau quá ba câu.
Thịnh Tiểu Dương vẫn chưa rõ tại sao Chương Tự tìm mình, sao lại nhờ Tưởng Gia Tuệ nhắn hộ mình? Nhưng lòng cậu sớm đã rộn ràng, vì cậu lúc nào cũng nghĩ đến Chương Tự, nên không khỏi sốt ruột.
"Cậu đi trước đi, để tôi khóa cửa tiệm cho."
Thịnh Tiểu Dương cụp ngón cái xuống, ra hiệu:
- Cảm ơn.
Chương Tự vốn không ngờ Tiểu Mộng lại đến. Những ngày này anh dồn hết tâm trí cho dự án mới, bức bình phong gỗ điêu khắc của giám đốc Hoàng đang trong giai đoạn chạm khắc chi tiết, tác phẩm Tùng Lộc Trường Thanh đòi hỏi toàn bộ sự tập trung của anh. Anh khá hài lòng với tác phẩm này, tất nhiên giá trị cũng chẳng hề thấp, anh hy vọng có thể hoàn thành suôn sẻ.
Tiểu Mộng gọi anh ba tiếng liền. Chương Tự nghe thấy nhưng không trả lời, tiếng máy mài át hết cả tiếng gọi của cô. Đến khi cô tiến lên nửa bước, anh mới ngẩng đầu lên nhìn. Anh đeo kính, hơi cau mày lại. Tháo khẩu trang xuống, liếc nhìn bông hồng trong tay cô, anh hỏi: "Có việc gì không?"
Tiểu Mộng cũng thẳng thắn: "Hôm qua bác anh gặp dì em, hỏi chuyện giữa chúng ta tiến triển đến đâu rồi."
Cô ngừng một chút rồi nói tiếp: "Em nghĩ muốn có tiến triển thì phải tiếp xúc nhiều hơn – kết bạn WeChat nhé?"
Chương Tự đưa tay ra, bàn tay chai sạn, bụi gỗ vàng phủ dày, ý rằng anh không tiện.
Tiểu Mộng nhún vai, chắc đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị từ chối, cô ta liền đổi chiến thuật, tìm chủ đề mà anh hứng thú.
Căn phòng này đầy những tác phẩm điêu khắc gỗ khiến người ta không hiểu nổi giá trị. Tiểu Mộng chẳng nắm được giá trị nghệ thuật trong đó, nhưng trên bàn làm việc lại có vài thứ nhỏ xinh, dễ nhìn ra. Con chó, con mèo, con cáo, còn có một người gỗ lớn bằng ngón tay cái, người đó đang chống nạnh, tay cầm gậy, dáng vẻ vừa dữ dằn vừa đáng yêu, chỉ là vẫn chưa khắc xong ngũ quan.
Cô ta tiện tay nhặt lên xem kỹ, sau đó hỏi: "Cái này dễ thương quá, bao nhiêu tiền vậy?"
Chương Tự càng cau chặt mày hơn, nhưng anh vẫn giữ lễ độ, nhạt nhòa đáp lại: "Không bán."
Tiểu Mộng khựng lại: "Hả?"
Chương Tự vươn tay lấy lại, mu bàn tay chạm vào làm cánh hoa hồng rơi xuống.
Thịnh Tiểu Dương quay về, vừa hay trông thấy cảnh tượng đó.
Nam thanh nữ tú, hương hoa ngập phòng, đúng là có chút lãng mạn.
Cậu chìm trong dòng nước chua xót, hơi thở nghẹn lại, đau rát, từ từ bị nhấn chìm. Thịnh Tiểu Dương cuối cùng cũng nhận ra, Chương Tự khác với mình, anh là một người "bình thường".
Tương lai của anh sẽ có một mái ấm hạnh phúc, thứ mà chẳng hề dính dáng gì đến cậu. Những khát vọng của cậu vốn viển vông, thậm chí còn đầy tội lỗi. Thịnh Tiểu Dương lặng lẽ sám hối trong lòng.
Tiểu Mộng mở lời trước: "Cậu là ai vậy?" Sau đó ngoảnh đầu sang nhìn Chương Tự.
Chương Tự làm như không nghe thấy, chỉ chăm chú nhìn Thịnh Tiểu Dương.
Nắng trên mái hiên chói chang, nhưng bóng đổ lại trùm kín người Thịnh Tiểu Dương. Cậu cúi đầu im lặng.
Đường nét xương hàm của Chương Tự sắc sảo, đôi môi mím chặt, khóe môi khẽ run, nhưng ánh mắt lại bình thản đến độ dẫu có thiên thạch rơi xuống, cũng chẳng có chút gợn sóng. Tim Tiểu Mộng bất giác đập loạn, bản năng mách bảo cô ta rằng, mình không thể nắm bắt được con người này.
Lồng ngực Thịnh Tiểu Dương nặng trĩu. Câu hỏi "cậu là ai" trong miệng cô gái ấy, rốt cuộc sẽ do ai trả lời? Bao năm qua, ngay cả chính cậu cũng sắp quên mất mình là ai rồi.
Cơn tự ti lại dâng lên, cậu chỉ muốn lùi bước trốn đi. Cậu đặt túi ni lông trong tay xuống. Trong đó có bảy quả táo, sáng nay đi làm cậu đã ghé tiệm trái cây chọn kỹ càng, còn tươi lắm.
"Bạn tôi." Chương Tự nói. Đáng tiếc, Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy lời này.
Trong giọng Chương Tự xen lẫn sự kiên nhẫn và cả một chút bực dọc, chúng rất nhỏ, nhỏ đến mức chẳng ai nhận ra. Anh nhặt cánh hoa rơi dưới đất lên, dứt khoát nói với Tiểu Mộng:
"Chúng ta không hợp. WeChat thì thôi khỏi. Tôi sẽ giải thích rõ với bác tôi, cũng phiền cô nói lại với dì cô một tiếng."
Tiểu Mộng định mở miệng mấy lần nhưng không thốt nên lời.
"Còn gì nữa không?"
Sắc mặt Tiểu Mộng tái đi, cố gắng lục tìm từ ngữ, cuối cùng mới hỏi được: "Tại sao? Em nghĩ mình cũng khá tốt mà."
Chương Tự thẳng thắn: "Cô rất tốt, tôi cũng rất tốt. Nhưng chúng ta không hợp nhau."
Tiểu Mộng ngẩn người, buột miệng thốt ra: "Anh có người mình thích rồi phải không?"
Tim Chương Tự nặng nề trượt xuống, ánh mắt dường như thoáng hiện lại giấc mộng ban ngày. Một gương mặt mơ hồ, chưa kịp nhìn rõ đã tan biến, vỡ ra thành một vệt sáng trắng. Anh khẽ lắc đầu, cái lắc đầu ngắn gọn mà mơ hồ.