50. Chương 50: Mất tích

Giọng Nói Của Anh - Thời Đại Mật Ong thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương Tự lo liệu các thủ tục giải phóng mặt bằng, một xấp giấy tờ chất đầy trước mặt, anh không buồn đọc, chỉ đến chỗ cần ký thì ký, cũng chẳng hỏi được sẽ đền bù bao nhiêu tiền. Bận rộn cả buổi sáng, chưa kịp ăn uống gì lại phải hẹn mấy người làm công việc di dời mộ lên núi. Anh vốn không định làm lễ nghi linh đình, nhưng ngày lành tháng tốt mà Chương Tú Mai dặn dò kỹ lưỡng thì vẫn phải chọn.
Ngoài ra, anh còn muốn đốt chút vàng mã, để nói đôi lời với Chương Quốc Bình.
Bước ra khỏi ủy ban, Chương Tự thấy Tưởng Gia Tuệ đang ngồi xổm bên bồn cây cạnh cổng. Anh hơi ngạc nhiên, tim khẽ nhói, theo phản xạ nhìn quanh thì thấy Thịnh Tiểu Dương đang tựa vào gốc cây, nghiêm túc nhìn chằm chằm vào Thịt Kho, trong khi Thịt Kho lại đang vểnh chân tè bậy ngay gốc cây.
Thịnh Tiểu Dương: ...
Chương Tự: ...
Con chó này thật chẳng có chút ý thức nào.
Tưởng Gia Tuệ đứng dậy, anh ta phủi bụi trên quần rồi dùng cùi chỏ hích Thịnh Tiểu Dương, ra hiệu cho biết Chương Tự đến rồi.
Chương Tự bước nhanh tới, anh dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi cậu:
- Sao không về?
Thịnh Tiểu Dương thẳng thắn đáp:
- Ở một mình buồn lắm.
Chương Tự khẽ khựng lại. Thịnh Tiểu Dương lại hỏi:
- Anh xong việc chưa?
"Chưa." Chương Tự nhìn đồng hồ, anh đáp: "Giờ phải ra bến đón người."
- Đón ai vậy?
"Thầy chùa." Chương Tự trả lời, rồi giải thích thêm: "Mời các thầy đến tụng kinh."
Tưởng Gia Tuệ đứng bên cạnh như tàng hình. Thịnh Tiểu Dương lúc này mới chợt nhận ra mình đã hỏi quá nhiều.
Chương Tự cầm dây dắt chó từ tay Thịnh Tiểu Dương, sau đó đá nhẹ vào mông con chó. Thịt Kho không bằng lòng, ngoái đầu lại lườm nhưng thấy người đó là Chương Tự thì nó lập tức cụp tai, chẳng dám hé răng.
"Ẳng... ư ư..."
Chương Tự thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, anh nghiêng đầu hỏi: "Đi cùng không? Nhưng mà xem tụng kinh chắc cũng không có gì thú vị đâu."
Thịnh Tiểu Dương không nghĩ ngợi gì mà bước theo anh ngay. Lúc này cậu trông còn giống một chú cún con hơn cả Thịt Kho, cậu vừa ngoan, vừa trung thành, lại tràn đầy sức sống.
Tưởng Gia Tuệ quay lưng đi ngược hướng với bọn họ, anh ta vẫy tay: "Thôi, em không đi. Tối gặp lại."
Thịnh Tiểu Dương nhìn theo bóng lưng anh ta, cậu kéo kéo tay áo Chương Tự. Chương Tự ngoái đầu lại nhìn.
- Anh ấy làm sao vậy?
Thịnh Tiểu Dương hỏi.
"Nhớ mẹ." Chương Tự ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Trước khi rời đảo, dì có chôn một chuỗi vòng được làm bằng vỏ sò dưới gốc cây ven biển. Tưởng Gia Tuệ vẫn muốn tìm lại."
Thịnh Tiểu Dương hỏi:
- Anh ấy có tìm được không?
Chương Tự lắc đầu, thật thà đáp: "Không biết, đã lâu lắm rồi."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn người, cậu cúi đầu. Chương Tự đưa tay xoa gáy cậu, lòng bàn tay to lớn chạm vào chỗ mềm mại, sau đó khẽ bóp nhẹ.
Thịnh Tiểu Dương run lên, cả người tê dại như sắp ngất. Cậu cúi gằm mặt, thân thể hơi chồm về phía trước, đầu chạm nhẹ vào ngực Chương Tự.
Món quà của mẹ là tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất trần đời, trong đó có cả những đứa con của họ.
Chương Tự hiểu Thịnh Tiểu Dương vốn là người nhạy cảm, dễ xúc động, chắc cậu cũng nhớ mẹ rồi.
Thế nhưng Thịnh Tiểu Dương còn biết giữ chừng mực hơn cả Chương Tự nghĩ. Cái đầu tựa trên ngực anh chưa kịp tạo ra bao nhiêu sức nặng là cậu đã nhẹ nhàng rời đi.
Cậu hít một hơi, cố tỏ ra bình thản:
- Đi thôi, đón thầy chùa.
Ngược lại, chính Chương Tự lại thấy hụt hẫng và luyến tiếc khôn nguôi.
Hai vị thầy chùa đến nơi, cứ hỏi đi hỏi lại Chương Tự là thật sự không làm lễ sao?
"Không cần." Chương Tự lễ phép giục giã: "Phiền các thầy làm càng nhanh càng tốt."
Mộ của Chương Quốc Bình nằm lưng chừng sườn núi, tựa sơn hướng thủy, địa thế vô cùng đẹp. Sư thầy cảm thán, di dời đi thì thật đáng tiếc, thầy dặn kỹ: "Sang bên kia nhất định phải làm nghi lễ cho chu đáo."
Chương Tự gật đầu, anh nói: "Đến lúc đó lại làm phiền các thầy."
Vị sư thầy cười hiền từ, niệm "A di đà Phật."
Chỉ có Chương Tự mới hiểu, với tính cách của Chương Quốc Bình, nếu thật sự để mấy vị sư ngày ngày tụng kinh bên tai, ông kiểu gì cũng đội nắp quan tài mà sống dậy cho xem.
Thịnh Tiểu Dương không theo anh lên núi mà đứng ở dưới chờ. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu nhặt cành cây ném ra, Thịt Kho liền lao vút đi rồi hớn hở ngậm về. Nhưng cậu không hề cười, suốt cả buổi chỉ giữ vẻ mặt nghiêm túc, mắt luôn cảnh giác nhìn quanh.
Không biết ánh mắt khiến người ta rợn tóc gáy kia ẩn nấp ở đâu, nhưng nó chưa từng biến mất. Ngay cả Thịt Kho cũng chẳng còn hứng thú chơi đùa.
Đầu óc Thịnh Tiểu Dương lơ đễnh đi, tay vung lệch, ném khúc gỗ xa hơn bình thường. Thịt Kho lè lưỡi hớn hở lao theo, nó ngoạm được rồi nhưng lại không quay về, chỉ đứng xoay tròn tại chỗ, mắt dán chặt vào lùm cây phía trước.
"Gâu!"
Thịnh Tiểu Dương phản ứng lại, hai mắt cậu co rụt, nhanh như chớp lao thẳng ra. Thịt Kho nhe răng, dữ tợn lao thẳng vào bụi cây đang nhúc nhích. Nó chẳng đợi chủ nhân tới, bản năng của loài thú thôi thúc nó phải đơn thương độc mã, xông thẳng vào trận chiến. Ai ngờ chưa kịp nhảy vào là đã bị Thịnh Tiểu Dương chộp lấy và ép mạnh xuống đất.
Tiếng sủa dữ dội nghẹn lại trong cổ họng, biến thành tiếng "ư ử" ngớ ngẩn.
Thịnh Tiểu Dương chau mày, ánh mắt lạnh lùng, khí thế còn hung hãn hơn cả con chó Thịt Kho, mặt cậu tối sầm, lao thẳng tới. Bụi cỏ trước mặt như bị gió mạnh thổi qua, khiến nó run bần bật. Cậu vung tay ra nhưng chỉ túm được vài mảnh lá khô. Nhưng ngay sau đó, eo chợt bị siết chặt, một cánh tay rắn chắc, gân xanh nổi rõ, xiết ngang eo cậu.
Da đầu Thịnh Tiểu Dương tê rần, cậu theo phản xạ siết chặt cánh tay kia, tay còn lại nắm thành nắm đấm giáng xuống!
Gió từ cú đấm lướt qua, tóc mai của Chương Tự khẽ lay động. Thịnh Tiểu Dương hoảng hốt nhưng đã không kịp.
Chương Tự hơi nghiêng đầu, cú đấm cứng rắn sượt qua gò má, lập tức để lại một vệt đỏ, vậy mà anh vẫn mỉm cười.
Thịnh Tiểu Dương vẫn còn ở trong lòng anh, cậu chẳng kịp nghĩ nhiều, vội nâng mặt anh lên, ngón tay vuốt ve, thổi nhè nhẹ lên chỗ bị đỏ.
Giữa không gian u ám, Chương Tự bất ngờ đón nhận một làn gió xuân nhẹ nhàng, cả tâm hồn bắt đầu xao động.
Sau bụi cây, thứ không rõ là người hay ma quỷ chợt run bần bật vài cái, rồi nhân cơ hội đó chuồn mất.
Chương Tự không để ý, ánh mắt anh dừng lại trên người Thịnh Tiểu Dương.
Thịnh Tiểu Dương sốt ruột hỏi:
— Đau không? Em không cố ý đâu.
Khóe môi Chương Tự khẽ cong lên:
— Em cũng biết mình đánh đau lắm hả?
Thịnh Tiểu Dương chớp chớp mắt, lập tức nhận lỗi:
— Xin lỗi anh...
"Tôi đã dặn em đứng yên, đừng chạy lung tung. Thịt Kho không nghe thì thôi, mà em lại dám không nghe." Chương Tự thản nhiên kết luận: "Đáng phải xin lỗi."
Thịt Kho thì chẳng hề hấn gì, còn hú gọi ầm ĩ, như để gọi Chương Tự tới. Thịnh Tiểu Dương bực tức nghĩ, thì ra kẻ địch lại đến từ phe mình!
Chú chó ngẩng mặt nhìn trời, bày ra bộ mặt ngây thơ vô tội.
Thịnh Tiểu Dương bị Chương Tự nhấc bổng lên để dạy dỗ, chân không chạm đất, đành đạp đạp mấy cái, cậu vỗ nhẹ vào tay anh, mặt đỏ bừng:
— Thả em xuống đi.
"Không thả." Chương Tự vẫn giữ nguyên tư thế đó, anh sải bước đi: "Về thôi."
Thịnh Tiểu Dương hoảng hốt quay đầu chỉ vào bụi cây rậm rạp kia, cậu mở miệng mà chẳng thốt nên lời.
Chương Tự hừ nhẹ, bàn tay vỗ nhẹ vào lưng cậu.
Chỗ ấy vốn nhạy cảm, lòng bàn tay anh vừa nóng vừa nặng, không chỉ tê rần mà còn đau rát, khiến đầu óc Thịnh Tiểu Dương như nước sôi sùng sục. Cậu sững sờ đưa tay lên, nhưng lại chẳng thể nói thành lời.
Chương Tự cố tình trêu: "Mấy ngày này ngoan ngoãn ở cạnh tôi. Em đừng xen vào việc này, ai nói gì cũng coi như không nghe không thấy. Còn bỏ chạy nữa là tôi sẽ đánh vào mông em đó."
Não Thịnh Tiểu Dương nổ bùng một tiếng—
Đánh... đánh gì cơ?!
Cậu ngẩng lên thì bắt gặp ánh mắt tràn đầy ý cười của Chương Tự.
Chương Tự nói là làm. Anh giữ Thịnh Tiểu Dương ở bên cạnh mình cả ngày. Lời đồn càng lúc càng nhiều, nhưng anh chẳng bận tâm, coi như mắt không thấy, tai không nghe, cảm xúc ổn định đến lạ thường.
Anh càng điềm tĩnh, Thịnh Tiểu Dương lại càng bất an. Nằm chung một giường, cậu biết từ ngày lên đảo đến giờ, Chương Tự chưa từng ngủ ngon giấc.
Anh quá mệt, đến mức mấy hôm sau giọng cũng khàn hẳn, nhưng vẫn gắng gượng tiếp đón, sắp xếp hàng tá chuyện.
Thịnh Tiểu Dương không giúp được gì, vì thế cậu càng nản lòng.
Tưởng Gia Tuệ nói: "Chương Tự thà tự mình lo còn hơn nhận sự giúp đỡ của bất kỳ ai, kể cả cậu."
Điều đó đúng là vậy, nhưng lời nói tiếp theo của Tưởng Gia Tuệ thì thật đáng ăn đòn: "Vậy chẳng lẽ cậu muốn lúc tro cốt của cậu với tôi bị người ta đào lên, cậu đứng bên cạnh Chương Tự, giả vờ làm một bông hoa yếu ớt đáng thương, rồi dỗ anh ấy, anh ơi đừng buồn, cười một cái nhé?"
Thịnh Tiểu Dương: ......
— Đồ thần kinh.
Tưởng Gia Tuệ chống cằm suy nghĩ tiếp tục nói: "Nhưng có một chuyện vẫn rất kỳ quái."
Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác.
"Họ Trình kia vẫn chưa xuất hiện. Ông ta không thể nào không lộ diện được. Chắc chắn đang bày mưu tính kế gì đó, phải cẩn thận."
Điều Thịnh Tiểu Dương lo nhất chính là Trình Sơn sẽ giở thủ đoạn với Chương Tự.
Tưởng Gia Tuệ an ủi: "Ông già đó nhỏ thó, cao chưa tới mét bảy, làm sao mà đánh lén Chương Tự được. Nhảy lên cũng chưa chắc đã chạm tới đầu anh ấy."
Nói vậy cũng phải. Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
Nói đến đây, cậu lại nhớ ra một chuyện, liền hỏi:
— Người phụ nữ lúc trước đến tiệm mì là ai vậy?
"Con gái Trình Sơn, hình như tên là Trình Tư Tư. Còn rất trẻ, chưa đến hai mươi tuổi. Tôi từng gặp cô ta một lần, vốn là một cô gái bình thường, sao lại thành ra như vậy?"
Thịnh Tiểu Dương nghẹn lời, chẳng biết đáp thế nào.
Hôm nay mưa như trút, đường núi trơn trượt. Chương Tự không dẫn Thịnh Tiểu Dương theo, trước khi đi anh dặn cậu ở yên trong phòng. Nếu mọi việc thuận lợi, ngày mai họ sẽ rời đảo.
Tưởng Gia Tuệ suốt mấy hôm nay bặt vô âm tín, nhưng hôm nay lại ngoan ngoãn nằm im không đi đâu.
Thịnh Tiểu Dương suy nghĩ, hỏi:
— Anh có liên lạc với Đào Dã không?
"Không.," Tưởng Gia Tuệ nhún vai, ra vẻ thờ ơ: "Chắc anh ấy coi tôi như đã chết rồi."
Thịnh Tiểu Dương dùng ngôn ngữ ký hiệu ra hiệu:
— Đừng nói vậy.
Tưởng Gia Tuệ rũ mắt xuống, hàng mi dài cong vút như quạt lông che khuất đôi mắt chứa đầy vẻ u buồn. Cuối cùng, anh ta chỉ thản nhiên thốt ra một câu: "Anh ấy vốn như thế mà."
Thịnh Tiểu Dương muốn an ủi nhưng không biết làm thế nào. Tay cậu nâng lên rồi lại hạ xuống, chỉ vỗ vỗ vai Tưởng Gia Tuệ, lắc đầu.
Tưởng Gia Tuệ cười như mếu: "Cậu đừng thế, tôi sống thọ lắm."
Nụ cười kia lại phảng phất chút chua xót, khiến cảm thấy đắng ngắt trong lòng: "Tôi chấp nhận những chuyện mình đã gây ra rồi, cũng đã quen với việc Đào Dã thật sự hận tôi."
Thời gian Thịnh Tiểu Dương ở cạnh Đào Dã không dài, nhưng cậu biết anh ấy là người tốt. Tuy nhiên, mọi chuyện đâu thể chỉ nhìn vào tốt xấu mà phán xét, những khúc mắc, quanh co chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ.
Thịnh Tiểu Dương không nói thêm lời nào, cậu đổi chủ đề:
— Tìm được vòng chưa?
Tưởng Gia Tuệ khựng người lại, rồi cười nhạt: "Cái gì Chương Tự cũng nói với cậu à?"
Thịnh Tiểu Dương cúi đầu gãi má, trông có vẻ ngại ngùng.
"Tìm không thấy nữa rồi." Tưởng Gia Tuệ nhìn vào màn mưa mịt mờ ngoài cửa sổ, vừa nuối tiếc vừa như đã buông bỏ, anh ta lẩm bẩm: "Cái gì cũng chẳng tìm lại được."
Thịnh Tiểu Dương bỗng nhớ đến mẹ, cậu càng thêm đồng cảm với Tưởng Gia Tuệ, trong lòng chua xót, nên không nói thêm gì nữa.
Đến giờ cơm trưa, Chương Tự chưa về, anh chỉ nhắn tin WeChat cho Thịnh Tiểu Dương: [Mưa lớn quá, đừng ra ngoài ăn. Bà chủ nhà trọ đã nấu cơm rồi, em và Tưởng Gia Tuệ ăn tạm đi.]
Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn nghe lời anh, cậu không hỏi thêm, chỉ đáp: [Dạ.]
Tưởng Gia Tuệ nằm dài trên giường, lười biếng không thèm nhúc nhích. Thịnh Tiểu Dương bèn đi lấy cơm. Trước khi ra cửa, bỗng có một luồng gió lạnh ùa vào. Mưa mùa thu đã mang theo cái lạnh buốt của mùa đông, trong lòng cậu cũng chợt xao động.
Cậu dặn Tưởng Gia Tuệ:
— Đóng cửa sổ lại, kẻo bị cảm lạnh.
Tưởng Gia Tuệ liếc nhìn một cái rồi gật đầu: "Biết rồi."
Thịt Kho lon ton chạy theo cậu.
Thịnh Tiểu Dương đi nhanh rồi trở lại cũng nhanh. Nhưng vừa thấy cánh cửa đang khép hờ, mặt cậu lập tức biến sắc, rõ ràng trước khi đi cậu đã đóng chặt cửa lại!
Trong khe cửa thấp thoáng bóng người, cùng lúc đó, Thịt Kho sủa dữ dằn, như thể gặp phải kẻ thù.
Bà chủ bên ngoài tưởng chó làm loạn, đang mải đánh mạt chược, sốt ruột quát: "Gâu cái gì mà gâu, bà đập chết mày ngay bây giờ!"
Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy. Cậu chỉ dán mắt vào cơ thể bất động nằm dưới đất. Luồng gió lạnh ùa thẳng vào tim, cậu lập tức hiểu ra, tung chân đá cửa xông thẳng vào.
Cậu nghẹn lời, sắc mặt trắng bệch như mất máu.
"A——!"
Trước mắt cậu, Tưởng Gia Tuệ nằm bất tỉnh trên đất, máu từ đầu anh ta rỉ xuống loang lổ trên sàn. Một âm thanh khàn đục khó nhọc bật ra từ cổ họng cậu.
Đúng lúc ấy, tia sét xé ngang bầu trời. Trên ô cửa sổ bật mở, in bóng một mái tóc rũ rượi, rối bời.
Toàn thân Thịnh Tiểu Dương căng cứng. Chỉ thoáng nhìn một cái là cậu đã nhận ra đó chính là người phụ nữ nhiều lần xuất hiện ở tiệm mì.
Trong phòng trọ không có vũ khí nào tiện tay. Thịnh Tiểu Dương mặc kệ cô ta là ai, cậu tay không lao thẳng về phía đối phương.
Đôi mắt người phụ nữ chứa đầy vẻ sợ hãi, điên loạn, xen lẫn thương xót. Cô ta như muốn ra hiệu cho Thịnh Tiểu Dương mau chạy đi, nhưng cổ họng lại bị bóp nghẹt, chẳng thể thốt ra được câu nào.
Tiếng mưa lớn át cả tiếng chó sủa. Đúng lúc đó, đôi mắt cô trợn trắng, trông như quỷ dữ từ địa ngục bò ra, há miệng gào thét về phía sau lưng Thịnh Tiểu Dương!
Cậu giật mình quay lại— Một gương mặt nứt nẻ như sọ người đập thẳng vào mắt cậu.
Ông ta gào thét, giơ khúc gỗ dính máu, giáng mạnh xuống đầu Thịnh Tiểu Dương!