Chương 25: Bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ

Giọng Nói Của Anh

Chương 25: Bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ

Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày đầu đi làm, Thịnh Tiểu Dương bận rộn đến tận khuya. Cậu dọn dẹp sạch sẽ sảnh chính rồi lại phụ đầu bếp Tống sắp xếp khu vực bếp. Tiệm mì đã thuê riêng một dì rửa bát, nên công việc đó không đến lượt cậu. Nhưng nhìn dáng vẻ Thịnh Tiểu Dương, cứ như thể cậu muốn ôm đồm hết mọi việc vậy.
"Lương bốn nghìn thì chỉ làm những việc đáng bốn nghìn thôi." Đầu bếp Tống nói: "Trừ bảo hiểm này kia, cuối cùng cháu chỉ còn có ba nghìn hai! Mấy đứa như cháu làm loạn hết cả thị trường lao động rồi!"
Thịnh Tiểu Dương nghe hiểu lơ mơ: Ba nghìn hai? Thế là nhiều lắm rồi.
Thế là đầu bếp Tống lại thấy thương cậu, cứ thở dài mãi – đứa nhỏ này thật tội nghiệp.
Mười giờ tối, đầu bếp Tống uống chút rượu, tan làm đúng giờ. Trước khi về, ông thấy chiếc vali ở góc cửa, chợt nhớ ra một chuyện. Ông vỗ trán một cái rồi gọi Thịnh Tiểu Dương lại: "Tiểu Dương, cháu lên tầng hai ở tạm đi, căn phòng bên trái ấy, trước đây Tô Diệu Tổ từng ở đó. Mai chín giờ sáng tiệm mở cửa, cháu dọn dẹp sơ qua là được."
Thịnh Tiểu Dương gật đầu, ý rằng cậu đã hiểu.
Căn phòng ấy quá bừa bộn, dưới đất toàn mẩu thuốc lá, mấy hộp cơm thừa vứt lung tung. Cả căn phòng như một bãi rác ẩm mốc, mùi hôi thối khó tả. Những thứ đó Thịnh Tiểu Dương đều chịu được, nhưng khi mở cửa sổ cho thoáng, ánh mắt cậu lại va phải mấy quyển tạp chí vứt trên giường. Bìa là những hình ảnh nhạy cảm, đàn ông đàn bà quấn lấy nhau, bày đủ mọi tư thế, từng chi tiết lộ ra không sót thứ gì.
Thịnh Tiểu Dương lập tức nhớ đến những ngày trong nhà tù. Trong tai cậu chợt vang lên đủ loại tiếng rên rỉ dâm đãng khiến cậu buồn nôn. Cậu che miệng chạy xuống lầu, bất ngờ đâm sầm vào Chương Tự.
Mùi rượu thoang thoảng từ Chương Tự ít nhiều làm loãng đi cái cảm giác mục ruỗng kinh tởm kia, nhưng vẫn không đủ để xua tan nó.
"Em..." Chương Tự còn chưa kịp nói hết câu đã bị Thịnh Tiểu Dương đẩy ra. Anh thấy cậu chạy vội vào bếp, tiếng nước xối ào ào vang lên rất lâu mới ngừng.
Chương Tự khẽ cau mày, anh do dự một lúc rồi không bước tới nữa.
Thân hình Thịnh Tiểu Dương gầy yếu, đầu hơi cúi xuống, cả người đứng khuất trong góc tối. Dù vậy, Chương Tự vẫn thấy được gương mặt xanh xao của cậu.
[ Em sao thế?]
Chương Tự viết lên giấy, đứng cách cậu hai bước rồi đưa tờ giấy sang.
Thịnh Tiểu Dương vò vò góc giấy, đầu tiên là lắc đầu, nhưng rồi lại không nhịn được mà liếc lên tầng hai một cái.
"..." Chương Tự đã hiểu đại khái.
Anh vẫy tay gọi, Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn nghe lời, nhích chân lại gần hơn nửa bước.
Hôm nay Chương Tự uống hơi nhiều, dạ dày cồn cào từng cơn. Anh lười đứng, thế là đưa chân móc chiếc ghế ra rồi ngồi xuống, một tay ôm bụng.
Thịnh Tiểu Dương thấy anh khó chịu liền lập tức quên mất chuyện phải giấu giếm hay giữ ý tứ. Cậu vội vàng viết: [Anh khó chịu ạ?]
Chương Tự đáp: "Đau dạ dày."
Thịnh Tiểu Dương lại viết rất nhanh, nét chữ nguệch ngoạc không thèm để ý. Viết xong cậu liền đưa cho anh xem. Chương Tự im lặng nhìn tờ giấy, mãi một lúc lâu mà anh vẫn không thể hiểu cậu đang viết gì.
Thịnh Tiểu Dương lắc lắc tay anh, ra hiệu anh nhìn mình, sau đó chỉ ngón tay lên môi, dường như cậu đang rất sốt ruột. Rồi cổ họng cậu bật ra mấy âm thanh ngắn ngủi, khàn khàn:
"Á... á..."
Chương Tự sững lại, anh hỏi: "Uống thuốc?"
Thịnh Tiểu Dương gật đầu.
"Uống rồi, vô dụng." Chương Tự nói: "Tôi đói."
Thịnh Tiểu Dương mất ba giây mới phản ứng kịp, cậu viết: [Em đi nấu.] Sau đó cậu xoay người định đi vào bếp.
Chương Tự mắt nhanh tay lẹ, túm lấy cổ tay cậu, kéo ngược trở lại.
Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu: ?? Tối nay tâm trạng Chương Tự không tốt, anh hơi cúi đầu, mái tóc lòa xòa che mắt, anh nhỏ giọng nói: "Tôi không muốn ăn mì."
Thịnh Tiểu Dương chưa nhìn rõ khẩu hình của anh, bèn ngồi xổm xuống, lại gần Chương Tự hơn.
Chương Tự cong môi, nở một nụ cười với cậu. Thịnh Tiểu Dương nghiêng đầu, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi:
- Anh nói gì thế?
"Tôi muốn ăn cơm." Chương Tự chậm rãi nói từng chữ.
Thịnh Tiểu Dương gật đầu:
- Dạ, em hiểu rồi.
Trong tủ lạnh còn cơm nguội để sáng mai đầu bếp Tống nấu cơm chiên trứng. Thịnh Tiểu Dương bắc nồi đun nước, chờ sôi rồi xúc một muỗng cơm nguội thả vào, đợi ba phút cho cơm sôi. Cuối cùng cậu tắt bếp, múc cơm ra bát chờ nguội bớt.
Đến món ăn kèm thì hơi khó.
Thịnh Tiểu Dương chẳng biết nấu nhiều món, nguyên liệu trong tiệm giờ này lại càng ít ỏi. Lục lọi một hồi, cậu tìm được hai củ khoai tây. May sao ban ngày lúc rảnh rỗi, đầu bếp Tống từng làm món khoai tây sợi trộn, Thịnh Tiểu Dương đứng xem nên đã học được cách làm.
Luộc khoai tây ba phút, vớt ra xả nước lạnh, rồi chan nước sốt, trộn đều, rất đơn giản.
Nghĩ đến chuyện Chương Tự đau dạ dày, Thịnh Tiểu Dương luộc khoai tây lâu hơn một chút cho mềm. Đầu bếp Tống từng nói, nước sốt là linh hồn của món ăn, phải cay một chút, dùng dầu hoa tiêu phi lên thì mới dậy vị. Nhưng Chương Tự không thích mấy thứ đó, nên Thịnh Tiểu Dương bỏ qua. Cậu tự biến tấu, món khoai tây sợi cuối cùng đưa ra vừa miệng, vị chua nhẹ, thêm hành, không cho ngò.
Điện thoại của Chương Tự đặt trên bàn, nhưng anh thì lại không thấy đâu.
Tim Thịnh Tiểu Dương chợt hẫng một nhịp. Cậu lúng túng, ngỡ rằng Chương Tự đã bỏ đi rồi.
Chiếc bát sứ còn ấm nóng áp vào lòng bàn tay. Sự nghẹn ngào trong ngực bất chợt dâng lên, xông thẳng vào mắt. Cậu chớp mắt mạnh vài cái, nhưng không ngăn nổi cảm giác cay xè nặng nề ấy.
Trong lúc bàng hoàng, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên. Thịnh Tiểu Dương nhìn sang, thì ra là một ứng dụng nghe nhạc vừa mới chuyển bài.
...
À đúng rồi, Thịnh Tiểu Dương nghĩ, mình vốn đâu có nghe thấy gì.
Chương Tự từ tầng hai đi xuống, anh bật đèn ở cầu thang. Chiếc đèn này sắp hỏng nên chẳng sáng được bao nhiêu.
Thịnh Tiểu Dương ngẩng đầu lên, ánh mắt mơ hồ nhìn anh.
Chương Tự xách theo bốn túi rác, vừa đi vừa lầu bầu: "Tôi ra ngoài vứt rác đã. Con người sao có thể sống bẩn đến thế này cơ chứ, đến dòi bọ còn sạch hơn cậu ta."
Thịnh Tiểu Dương mỉm cười:
- À. Thế anh còn ăn cơm không?
"Về rồi ăn."
Vẫn ở chỗ ngồi cũ, cơm canh đã được dọn lên, Thịnh Tiểu Dương ngoan ngoãn chờ anh quay lại. Bài hát trong điện thoại vẫn vang, lời hay giai điệu thế nào, Thịnh Tiểu Dương không biết, nhưng cậu có thể tưởng tượng ra rằng sở thích của Chương Tự chắc chắn dịu dàng hơn màn đêm này.
Chẳng mấy chốc Chương Tự đã quay về. Anh rửa tay xong thì ngồi xuống phía đối diện. Miệng thì nói mình đói lả rồi, nhưng cách ăn uống lại từ tốn, nhã nhặn, chẳng giống kẻ đang đói đến sắp chết chút nào.
Thịnh Tiểu Dương đan hai tay đặt trên bàn, giống hệt một học sinh ngồi ngay ngắn trong lớp. Cậu ngắm Chương Tự một lúc, sau đó lại thấy ngượng, cảm thấy như vậy không lễ phép chút nào. Thế là cậu bèn dời mắt nhìn vầng trăng trên cao ngoài ô cửa sổ.
Ánh trăng đọng lại trong đôi mắt Thịnh Tiểu Dương, khiến cậu trở nên xinh đẹp lạ thường.
Bóng dáng ấy rơi vào tầm nhìn của Chương Tự, dần dần trở nên mơ hồ. Sức sống mãnh liệt ở Thịnh Tiểu Dương cùng sự mong manh cậu vô tình để lộ hài hòa nhau đến lạ. Chương Tự nghĩ, cậu trai này thật sự rất chân thật, khác hẳn mình – một kẻ giả vờ cứng cỏi như khúc gỗ.
Ăn sạch bát cơm, Chương Tự đặt đũa xuống.
Thịnh Tiểu Dương hỏi:
- Anh no chưa ạ?
Chương Tự mỉm cười: "Tối không nên ăn quá no."
Đôi mắt đen láy của Thịnh Tiểu Dương vẫn như thường ngày, cậu chăm chú nhìn anh rồi gật đầu, viết chữ hỏi: [Anh còn muốn ăn nữa không?]
"Không, đủ rồi." Chương Tự đáp.
Thế là Thịnh Tiểu Dương biết được khẩu phần ăn của anh, lại ghi nhớ thêm một điều về anh nữa.
Cậu dọn bát đũa, Chương Tự cũng phụ cậu dọn dẹp. Bầu không khí êm dịu trôi qua một cách tự nhiên. Chương Tự rửa xong bát của mình thì khóa vòi nước, anh ngoái lại bỗng thấy Thịnh Tiểu Dương còn đang chỉnh lại dao thớt. Anh dõi theo bóng lưng ấy, chợt có cảm giác quen thuộc lạ thường.
"..."
Chương Tự chọc nhẹ vào vai Thịnh Tiểu Dương.
Cậu ngoảnh đầu lại, đôi mắt tròn xoe đen láy chớp chớp hai cái: ??
Không hiểu vì sao mà trong lòng Chương Tự bỗng bừng nở một đợt pháo hoa nhỏ, tỏa sáng trong chớp mắt, tuy bé nhưng vô cùng rực rỡ.
Thịnh Tiểu Dương ngơ ngác hỏi:
- Sao vậy ạ?
Chương Tự chẳng để lộ sự khác thường của bản thân. Giọng anh trầm thấp mà ôn hòa: "Tôi đã dọn sơ căn phòng bên trên rồi, tối nay em có thể tạm ngủ được. Ngày mai tôi sẽ gọi người tới dọn dẹp sau. Đừng đóng cửa sổ, mùi khó bay đi."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ngơ nhìn anh.
Chương Tự nói tiếp: "Chăn ga gối nệm phải thay hết, giặt cũng chẳng thể sạch hoàn toàn. Vài hôm nữa tôi sẽ mua mới."
- ...
Nói đến đây anh ngừng một chút, khóe môi cong lên: "Tiểu Dương."
Cậu run lẩy bẩy, bây giờ mới như bừng tỉnh.
Chương Tự ngẫm nghĩ một chút rồi uyển chuyển nói: "Nếu tối nay thật sự không chịu nổi, tôi sẽ tìm cho em một chỗ ở tạm mấy hôm. Ngủ ngon rồi mới có sức làm việc."
Thịnh Tiểu Dương chưa từng quen đặt mình ngang hàng với Chương Tự, giữa họ lúc nào cũng tồn tại một khoảng cách vô hình. Vậy nên mỗi lần Chương Tự tỏ rõ thiện ý muốn trò chuyện, cậu lại căng thẳng, càng lúc càng lúng túng, sợ niềm vui chợt nảy nở trong lòng sẽ làm lộ ra bí mật của mình.
- Không cần, thế này đã tốt lắm rồi.
Cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu:
- Em ngủ được.
Chương Tự gật đầu, sắc mặt anh bình thản, không nói thêm gì nữa.
Vài ngày sau, Thịnh Tiểu Dương dần dần sắp xếp căn phòng gọn gàng, cuối cùng cũng có thể ở được. Nhưng ngay sau đó, bão lại kéo tới, đúng là xui xẻo.
Gió mưa ập đến dữ dội.
Tầng hai tiệm mì bị dột. Tầng hai đã bị dột từ lâu nhưng vì không ảnh hưởng tầng một nên vẫn chưa được sửa chữa.
Tô Diểu Diểu gọi điện cho Chương Tự, giọng dồn dập: "Anh ơi, tầng hai tiệm mì chắc tiêu rồi! Tiểu Dương vẫn còn ở đó đúng không? Anh mau qua xem thử đi. Cơn bão lần này ghê quá."
Chương Tự không trả lời ngay. Điều anh nghe được chỉ là tiếng gió rít cuồng loạn.
"Anh! Anh có nghe không?" Tô Diểu Diểu cao giọng nói.
Chương Tự đang đứng trước cửa tiệm mì. Anh ngẩng đầu nhìn ánh đèn nhập nhoạng từ tầng hai, xuyên qua màn mưa xối xả, trầm giọng nói: "Biết rồi."