Chương 29

Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tòa nhà ba tầng mang tên "Nhất Gian Lưu Thủy" vốn là công trình xây dựng trái phép. Tuy nhiên, vì đã tồn tại từ lâu, không ai truy cứu, nó cứ thế sừng sững đứng vững. Cầu thang dẫn lên gác xép tầng ba cực kỳ hẹp, gần như dựng đứng từ trần nhà xuống, trông cũ kỹ và xơ xác như cánh tay gầy guộc, nứt nẻ của một lão già. Những bậc thang gỗ không chắc chắn lắm, chân Thịnh Tiểu Dương vừa đặt lên đã kêu cọt kẹt.
Chương Tự đi sau cậu, anh nhắc nhở: "Cẩn thận."
Vừa thốt lời, anh lập tức sững người.
Đúng rồi, Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy.
Cánh cửa phía trước khép hờ. Thịnh Tiểu Dương giơ tay, cậu ngập ngừng một chút rồi quay đầu chờ Chương Tự. Chương Tự chậm rãi nói: "Vào đi."
Thịnh Tiểu Dương đẩy cửa bước vào.
Gác xép lâu ngày không có ai ở, hơi ẩm mốc tỏa ra tứ phía. Trần nhà dốc, trên đó có một khung cửa sổ nhỏ. Ở chỗ thấp nhất, Thịnh Tiểu Dương phải cúi người mới đứng thẳng được.
Chương Tự kéo sợi dây bật đèn. Bóng đèn tròn treo lủng lẳng trên trần nhà lắc lư, tỏa ra những vệt sáng mờ ảo.
Thịnh Tiểu Dương đảo mắt nhìn quanh.
Bên phải cửa có bàn gỗ và ghế thấp, mặt bàn sạch trơn chẳng bày gì. Cạnh đó dựng một giá treo quần áo mở, vali của cậu đặt kế bên, bánh xe còn dính vài mảnh gỗ vụn. Nó như đã đứng đó từ lâu, chào đón chủ nhân trở về.
Đèn bỗng vụt tắt. Chương Tự kéo dây "tạch tạch" hai cái, đèn sáng lại, nhưng mờ hơn lúc đầu.
"Bóng đèn hỏng rồi." Chờ Thịnh Tiểu Dương quay lại nhìn mình, Chương Tự nói: "Hôm nay muộn quá, mai rảnh tôi sẽ thay cái mới."
Thịnh Tiểu Dương luống cuống hỏi:
– Em... ở đây sao?
Chương Tự "ừ" một tiếng: "Diểu Diểu đã trả tiền thuê một quý rồi."
Anh cười cười, nửa đùa nửa thật nói: "Chỗ này rẻ hơn rất nhiều so với tám nghìn một tháng ngoài kia."
Thịnh Tiểu Dương bất an, cậu nhíu mày, môi mím chặt.
Ánh mắt Chương Tự chợt tối đi, anh cố ý tiến lại gần hỏi: "Sao thế? Không thích ở đây à?"
Thịnh Tiểu Dương mở to mắt, vội vàng lắc đầu.
– Thích ạ.
"Vậy cái vẻ mặt này là sao?" Chương Tự trêu: "Không hài lòng chỗ nào thì cứ nói."
Thịnh Tiểu Dương sao mà nói được. Cậu quýnh quáng, tay múa loạn cả lên.
Chương Tự vỗ nhẹ mu bàn tay cậu.
Thịnh Tiểu Dương lập tức như con rối gỗ bị bấm nút dừng, cậu bất động, mở to mắt nhìn anh.
Ánh mắt ấy khiến Chương Tự ngứa ngáy trong lòng. Anh ho nhẹ một tiếng, ép mình lấy lại bình tĩnh, sau đó chân thành nói: "Đừng nhìn tôi, nhìn chỗ kia kìa."
Ngón tay thon dài của anh chỉ về phía bên trái.
Nhìn theo hướng đó, Thịnh Tiểu Dương thấy trong không gian nhỏ bé của gác xép, bên vách dốc đặt một cái giường gỗ cũ đã bong tróc sơn, nhưng trên giường là tấm đệm mới tinh, còn nguyên nhãn mác, thoang thoảng hương thơm.
Giường tuy thấp và hẹp, nhưng lại vừa khít cho Thịnh Tiểu Dương nằm. Chăn ga gối nệm cũng đủ cả, chỉ là size lớn quá, ga trải xanh lam kẻ ô kéo dài chạm tới tận sàn.
Không biết cửa đã khép lại từ khi nào, có lẽ gió từ tầng thượng len lỏi vào, muốn nghe lén tiếng thì thầm của con người.
Chương Tự chậm rãi mở lời: "Chỗ này hơi nhỏ, mấy mẫu giường ngoài tiệm chẳng cái nào kê lọt hết, sau này sẽ chọn cái em thích. Đệm thì mới được đưa đến hồi nãy, có thể mùi hơi nồng một chút, nhưng không gây hại sức khỏe."
— ......
Thịnh Tiểu Dương dõi chặt theo đôi môi của anh, cậu không dám chớp mắt.
Chương Tự thong thả để cậu có thời gian phản ứng. Anh thầm đếm "một, hai, ba", vậy mà Thịnh Tiểu Dương vẫn chăm chú nhìn môi anh không rời. Chương Tự bỗng thấy hụt hẫng, anh liếm môi một cái.
Làn môi mỏng ướt át lọt vào mắt Thịnh Tiểu Dương, tựa như cảnh cá voi nơi biển sâu bơi lên mặt nước đón bình minh, tràn đầy sức sống.
"Tiểu Dương?"
Cậu run lẩy bẩy, ngây ngô ngẩng đầu:
– Dạ?
Chương Tự hỏi: "Em xem còn thiếu gì không?"
Vậy ra... mình sẽ sống cùng một mái nhà với anh ấy. Ý nghĩ bất chợt ấy khiến lòng Thịnh Tiểu Dương nở hoa, cậu vừa hân hoan vừa thấp thỏm, sợ mình sẽ không làm tốt.
Cậu giấu tay ra sau lưng, ngón tay cứ xoắn lấy nhau, không dám để lộ vẻ căng thẳng trước mặt Chương Tự, cậu khẽ gật đầu.
Chương Tự đoán được ý cậu, chắc là cậu muốn nói không thiếu gì cả.
Thịnh Tiểu Dương vốn là người rất ít khi gây phiền phức cho người khác.
Sau đó, Chương Tự kiên nhẫn kể cho cậu nghe nề nếp sinh hoạt tại "Nhất Gian Lưu Thủy", không bỏ sót chi tiết nào. Ví dụ, tầng hai và tầng ba không có sàn chống thấm, nên phòng tắm được đặt ở tầng một, với khu khô và ướt rõ ràng. Chỉ là mỗi lần tắm rửa hay đi vệ sinh phải xuống rồi lại leo lên, hơi bất tiện một chút. Toàn bộ đồ dùng vệ sinh mới đều là của Thịnh Tiểu Dương, nhưng được đặt chung với Chương Tự. Sau khi ăn no dắt chó đi dạo, sẽ không ai làm phiền nữa, ban đêm ở đây rất yên tĩnh.
Thịnh Tiểu Dương cầm bút, chữ viết như rồng bay phượng múa, cậu nghiêm túc ghi chép kín cả hai mặt giấy.
Chương Tự ngồi nhìn cậu, anh không ngờ mình lại nói nhiều như thế.
Viết đến cuối, Thịnh Tiểu Dương bỗng ngẩng đầu lên. Chương Tự không kịp phòng bị, đôi mắt đen láy ấy đột ngột quét thẳng đến, ánh mắt mãnh liệt lạ thường.
"Sao thế?"
— Cô chủ trả anh bao nhiêu một tháng vậy? Có mắc quá không? Em sợ mình ở không nổi.
Chương Tự bật cười, anh nói: "Yên tâm, không trừ vào lương của em đâu."
Thịnh Tiểu Dương thức dậy từ sáu giờ, nhưng thật ra là cả đêm không ngủ. Cậu dậy dọn dẹp phòng, đẩy vali vào sát góc, nhất quyết không mở ra. Giá treo quần áo trống trơn, chỉ đặt một đôi giày. Sau đó, cậu tự nhủ hàng chục lần mới gom đủ dũng khí, rụt rè mở cửa bước xuống lầu.
Mỗi lần cậu dẫm chân lên bậc thang, cầu thang dẫn lên gác xép lại kêu kẽo kẹt, như bản nhạc phụ họa cho màn xuất hiện của một vị tinh linh. Thịnh Tiểu Dương không nghe thấy, nhưng người khác thì có.
Thịt Kho ngóng trông thế giới bên ngoài, nhưng dây dắt vẫn nằm trong tay Chương Tự. Ba chưa nhúc nhích thì nó chẳng dám làm càn, chỉ biết trông ngóng, trông thật tội nghiệp.
Mãi đến khi Thịnh Tiểu Dương xuất hiện, Thịt Kho mới mừng rỡ chào đón cậu, nó vẫy đuôi nhanh đến độ để lại dư ảnh, nó sủa inh ỏi tỏ lòng thân thiết. Chương Tự buông dây ra là nó liền phóng tới nhào vào lòng Thịnh Tiểu Dương.
Cậu ôm gọn lấy chú chó, vô tình ngước mắt lên, vừa hay chạm mắt với Chương Tự.
Anh mỉm cười, dịu dàng nói: "Chào buổi sáng."
— Chào buổi sáng.
"Ngủ ngon chứ?" Gác xép với cái giường gỗ kêu kẽo kẹt cả đêm, tựa khúc nhạc lạ tai. Chương Tự chợt nghĩ đến cảnh cậu trằn trọc trở mình, anh quan tâm nói: "Vì lạ chỗ nên em có thể mất ngủ một hai hôm."
Nhưng Thịnh Tiểu Dương vốn chẳng cần thích nghi với hoàn cảnh. Chỉ là cậu mất chút thời gian để trấn an con tim đang dậy sóng của mình lại.
Đúng là khó tin mà. Ngay giờ phút này, Thịnh Tiểu Dương vẫn nghĩ vậy.
— Em ngủ ngon lắm.
Cậu giơ tay làm ngôn ngữ ký hiệu.
"Ồ, thế thì tốt." Chương Tự cười cười rồi nói tiếp: "Diểu Diểu khá coi trọng chuyện này. Nếu em thấy có gì không vừa ý, chắc chắn em ấy sẽ dẫn em đi tìm phòng khác. Ở tiệm mì này, mức độ hài lòng của nhân viên còn quan trọng hơn cả hiệu suất."
Cơn ngáp dồn lên cổ họng, Thịnh Tiểu Dương cố nhịn xuống.
Thịt Kho sốt ruột gặm gặm cánh tay cậu, như nhắc khéo rằng đã đến giờ dắt chó đi dạo rồi!
Thịnh Tiểu Dương hỏi Chương Tự:
– Nó muốn đi đâu ạ?
– Nó vốn luôn như vậy á?
Lúc này quầy hàng vắng người, Chương Tự đi tới, bảo ông chủ làm hai cái. Rồi anh nghiêng đầu, mỉm cười với Thịnh Tiểu Dương: "Cách đây năm mươi mét có một tiệm vịt quay, Thịt Kho là khách quen ở đó. Ăn đùi vịt không mất tiền. Nhưng có giới hạn, mỗi lần chỉ có một cái, còn phải tranh với mấy con chó khác, ai tới trước thì được."
Thịnh Tiểu Dương tròn mắt, gật gù.
— Thú vị quá.
Đôi mắt tròn xoe, hàng mi đen dày khẽ run ấy giống như luồng điện len lỏi thấm vào cơ thể anh, vừa tê dại vừa rần rật. Chương Tự không rõ đó là phản ứng của cảm xúc gì, anh vội chớp mắt, động tác nhanh nhưng lại có chút gượng gạo.
Thịnh Tiểu Dương không để ý lắm.
Ông chủ véo cơm, ấn phẳng, hỏi Chương Tự muốn thêm gì. Anh để Thịnh Tiểu Dương chọn.
Yết hầu cậu lăn lên lăn xuống, ánh mắt thèm thuồng, ý muốn nói rằng cái nào cũng muốn. Nhưng vì ngại ngùng nên cậu chỉ chọn bốn món: dưa muối, quẩy, trứng ốp và thịt thăn – những thứ làm nên linh hồn của món ăn.
Bánh cuốn cơm lập tức được nâng tầm hương vị.
Chương Tự nói: "Cái còn lại cũng làm y hệt."
Thịnh Tiểu Dương sững sờ: "Cả hai cái đều cho mình sao?"
"Không được đâu, em không phải "thùng cơm"."
Thuật ngữ "thùng cơm" trong ngôn ngữ ký hiệu khá hiếm gặp, Chương Tự chưa học tới, nhưng dựa theo tình huống thì anh cũng hiểu đại khái. Anh vừa buồn cười vừa bất lực nói: "Tôi ăn chứ."
Thịnh Tiểu Dương ngẩn ra rồi gật gù liên tục:
– Ồ ồ.
Song trong lòng lại nghĩ, khẩu vị này vốn không hợp với anh ấy chút nào.
Dạo một vòng, trong tay Chương Tự đã đầy ắp đồ ăn. Ngoài bữa sáng, anh còn mua thêm các loại bánh quế hoa, bánh đậu xanh... nhìn chẳng khác gì mua theo gói khuyến mãi. Anh dự định để dành cho Thịnh Tiểu Dương ăn vào bữa khuya.
Cứ thế này, gầy đến mấy rồi cũng phải có da có thịt mà thôi.
Về đến "Nhất Gian Lưu Thủy", từ xa, Thịnh Tiểu Dương đã thấy có một người ngồi ở bậc thềm cửa. Đó là một bóng dáng gầy gò, mái tóc ngang vai màu tím phớt hồng hơi rối, để lộ chiếc mũi thanh tú. Người đó chống cằm, không biết đang ngẩn người nhìn vào đâu.
Bước chân Chương Tự chững lại. Anh dõi mắt nhìn về phía trước, nét mặt vẫn như thường, nhưng giữa hàng mày lại ẩn chứa chút u buồn, cuối cùng đan xen thành vẻ phức tạp khó tả.
Thịnh Tiểu Dương không hiểu, cậu hết nhìn người nọ lại nhìn sang anh. Trong đầu bất chợt liên tưởng tới điều gì đó, theo thói quen thận trọng, cậu khẽ lùi lại hai bước.
Cậu tự ý thức rất rõ về vị trí của mình, cảm xúc xoay chuyển cũng rất dứt khoát.
"..." Chương Tự thở dài một hơi, mang theo sự xót xa đã sớm biết trước. Rồi cất tiếng gọi lớn: "Tưởng Gia Tuệ."