51. Chương 51

Giọng Nói Của Anh thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh cổng sắt của nhà trọ khép hờ, mang theo một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Chương Tự dầm mưa về, giày và ống quần ướt sũng. Anh bước mạnh vào vũng nước, bóng hình trong đó lập tức tan biến thành làn sương mờ.
Bà chủ nhà trọ đang ngồi đánh mạt chược, thấy Chương Tự thì không nhịn được mà càu nhàu: "Con chó nhà cậu phiền chết đi được, sủa suốt nửa tiếng đồng hồ! Rốt cuộc là bị cái quái gì thế, ma nhập à? Nếu không phải đang bận là tôi đã vác gậy đánh nó rồi! Ở được thì ở, không được thì dọn đi đi!"
Chương Tự cau mày, tim nhói đến mức không thể kìm nén được. Anh vội chạy về phòng, lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc tỏa ra từ trong phòng. Cửa phòng mở toang, không cần bước vào cũng thấy được cảnh tượng bên trong.
Tưởng Gia Tuệ vừa tỉnh lại, anh ta gắng gượng ngồi dậy, ngơ ngác nhìn lòng bàn tay đẫm máu đỏ.
Chương Tự gọi anh ta: "Tuệ Tuệ!"
Tưởng Gia Tuệ ngẩng đầu lên, ánh mắt vô định: "Chương Tự?"
Chương Tự thất thần, giọng khàn đặc: "Cậu sao rồi? Tiểu Dương đâu?"
Ngay cả Thịt Kho cũng không thấy.
Cổ Tưởng Gia Tuệ lệch sang một bên, kéo căng vết thương, đầu anh ta như muốn nổ tung. Lúc này đầu óc mới dần tỉnh táo lại, anh ta nghiến răng chửi một câu: "Mẹ nó!"
"Là ai?"
Tưởng Gia Tuệ không chắc lắm, anh ta im lặng suy nghĩ.
Đúng lúc này, bà chủ nhà trọ chạy đến, thấy cảnh ấy thì mặt mũi co giật liên tục, bà ta thét ầm cả lên: "Xảy ra chuyện gì vậy hả!?"
Nhà trọ không có camera giám sát, bốn phía trống hoác, ai cũng có thể ra vào tự do.
Máu trên đầu Tưởng Gia Tuệ đã ngừng chảy, nhưng tay chân vẫn tê dại, đầu còn choáng váng. Cú đánh kia không hề nhẹ, chắc chắn là bị chấn động não nhẹ.
Anh ta không đứng dậy nổi, buông xuôi ngồi phịch xuống đất, co chân nhìn Chương Tự, cất tiếng: "Anh... anh họ?"
Vẻ ôn hòa thường ngày của Chương Tự đã biến mất hoàn toàn. Trong mắt anh giờ đây như có lớp băng ẩn sâu dưới đáy biển, sắp trồi lên phá tan mọi thứ. Xương quai hàm siết chặt, gân cổ nổi cuồn cuộn, hàm răng nghiến chặt.
Anh chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Tưởng Gia Tuệ.
Tưởng Gia Tuệ nuốt nước bọt, bàn tay vừa định đưa ra xin thuốc lá lập tức rụt về.
"Bọn em không hề đi lung tung, Tiểu Dương nghe lời anh lắm." Anh ta cay đắng nói: "Là kẻ địch tự tìm đến tận cửa."
Chương Tự không nghe, anh lạnh lùng hỏi: "Hai người có chuyện gì giấu anh đúng không?"
Tưởng Gia Tuệ im lặng hồi lâu, cuối cùng bất lực thở dài: "Dạo trước lúc anh đi công tác, Trình Tư Tư có ghé tiệm mì, chạm mặt Tiểu Dương."
Chương Tự nhắm chặt mắt, lồng ngực phập phồng. Đến khi anh mở mắt ra, bên ngoài trời mưa xối xả. Gương mặt anh nhìn thì bình tĩnh, nhưng nỗi lo chưa từng có đang gặm nhấm lấy anh, những cảm xúc tệ hại dần nhấn chìm anh.
Thịnh Tiểu Dương tỉnh lại trong một căn phòng tối đen, không thể phân biệt được là trời đã sẩm tối hay vốn dĩ nơi này ánh sáng đã u ám. Thịnh Tiểu Dương không nhìn rõ xung quanh, nhưng cậu không hoảng loạn.
Bốn phía chất đầy gỗ ẩm mốc, lẫn với cỏ khô vàng úa. Mùi ẩm mốc lâu năm xộc thẳng lên não cậu, lại chạm đúng vết thương bị rách trên đầu, chúng hành hạ thần kinh Thịnh Tiểu Dương.
Cậu cố nhịn không ho khan, chờ mắt dần quen với bóng tối, tầm nhìn rõ hơn một chút. Thế rồi cậu thấy mảng tường mốc rữa bong tróc, cùng một đống bát đĩa vỡ tung tóe dưới đất.
Giữa phòng lại có một cái bàn vuông khá ngay ngắn.
Tay Thịnh Tiểu Dương bị trói quặt ra sau, chân cũng bị buộc chặt. Người làm chuyện này đúng là không phải dân chuyên, nút thắt lỏng lẻo vô cùng. Thịnh Tiểu Dương đảo mắt nhìn quanh rồi khinh thường bật cười.
Ngoài cái đầu đang đau nhức ra thì cơ thể cậu vẫn ổn. Thế là cậu điều chỉnh tư thế, hít sâu mấy cái để lấy sức, khuỷu tay hơi cong lên, chống tay nâng người dậy.
Đây chắc là sảnh chính. Cửa ở phía đông, hướng nam có hai căn phòng song song. Ngước mắt nhìn lên, mái nhà thấp lè tè, trên đó treo lủng lẳng bóng đèn dính đầy dầu mỡ, khắp nơi toát lên vẻ hoang tàn và thê lương.
Thịnh Tiểu Dương không nhìn thấy người đã trói mình, nhưng trong lòng đã có sẵn đáp án. Cậu nhớ lại quá trình, lúc đầu thì lo cho Tưởng Gia Tuệ, sau lại lo cho Thịt Kho. Trước khi ngất đi, cậu thấy chú chó liều mạng leo qua cửa sổ bám theo cậu. Nhưng nơi này yên ắng lạ thường, không hề có Thịt Kho.
Thịnh Tiểu Dương cảm thấy may, may mà lúc ấy Chương Tự không có ở đó.
Sau khi lấy lại được chút sức lực, cậu cố tình gây ra tiếng động. Hai chân bị trói chặt cọ xuống đất, cào lên một lớp đất, phát ra tiếng soàn soạt. Lớp đất mỏng bị xới lên, phía dưới là nền xi măng, không thể bới được nữa, thế là Thịnh Tiểu Dương đành nghỉ.
Cửa căn phòng hướng nam được mở ra, có một cô gái bưng bát bước ra.
Thịnh Tiểu Dương nhìn kỹ, cậu lập tức nhận ra ngay đó là Trình Tư Tư.
Thức ăn trong bát hết sức sơ sài, chỉ nửa cái bánh bao cùng mấy miếng dưa muối, còn phảng phất mùi chua.
Trình Tư Tư đưa bánh bao đến sát miệng Thịnh Tiểu Dương, nhỏ giọng nói: "Ăn đi, để tôi đút cho."
Thịnh Tiểu Dương không mở miệng. Cậu quay đầu tránh đi, co rụt cổ lại, thân thể hơi rụt về sau, đôi mắt đen sáng lấp lánh trông vừa tủi thân vừa sợ hãi.
Trình Tư Tư thấy vậy, bất giác mềm lòng, cô ta thương xót nói: "Ông ta sắp về rồi, cậu phải ăn mới có sức..."
Có sức để làm gì? Câu nói ấy dừng lại ở cổ họng.
Thịnh Tiểu Dương vẫn không hề trả lời.
Trình Tư Tư sốt ruột đưa tay chạm nhẹ vào vai cậu. Thịnh Tiểu Dương run lên bần bật. Cậu giống hệt một con kiến nhỏ bé, vô hại, bất cứ lúc nào cũng có thể bị giẫm chết, tuy mở miệng nhưng chẳng phát ra nổi âm thanh nào.
Trình Tư Tư nhớ lại những chuyện trước kia, cuối cùng mới nhận ra sự khiếm khuyết của Thịnh Tiểu Dương. Lương tâm bị dồn nén bỗng trỗi dậy khi đối diện với một kẻ yếu thế hơn mình, cô ta cảm thấy vô cùng áy náy.
"Tôi không thể cởi dây trói cho cậu..." Trình Tư Tư bật khóc, giọng run run: "Chương Tự có đến tìm cậu không?"
Thịnh Tiểu Dương chỉ run rẩy, trông như sắp khóc, cậu không ngừng lùi về sau, tạo thành một vệt dài trên nền đất.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đá mạnh ra, tấm ván đập vào tường như muốn vỡ tung. Một ông già khoảng bảy mươi, dáng người còng xuống, chậm rãi bước vào. Mái tóc bạc thưa thớt, thân hình chỉ còn da bọc xương, đôi mắt lồi liếc nhìn Thịnh Tiểu Dương và Trình Tư Tư, gương mặt âm u giống hệt một bóng ma.
Thịnh Tiểu Dương liếc một cái là chắc chắn đó là Trình Sơn.
"Tư Nhiên." Giọng Trình Sơn khàn đặc, già nua. Ông ta ngồi xuống cái ghế bên bàn vuông, sống lưng thẳng tắp, toát lên vẻ ngạo mạn hoàn toàn không ăn nhập với thực tại. Ông ta mở miệng nói: "Ăn cơm đi."
Chút sức lực cuối cùng trong người Trình Tư Tư tan biến sạch. Cô ta như con rối bị giật dây, không dám làm trái lời, lững thững quay về phòng. Hai phút sau, Trình Tư Tư bưng ra một đĩa mướp xào trứng, một đĩa tôm và hai bát cơm, đặt chúng trước mặt Trình Sơn.
"Động tác chậm." Trình Sơn vô cảm nói.
Bờ vai Trình Tư Tư cứng ngắc, lực căng trái hẳn với cấu tạo bình thường, cô ta run run đưa hai tay ra, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi cha."
Trình Sơn rút thước gỗ ra đánh vào tay Trình Tư Tư mười cái. Hai bàn tay Trình Tư Tư đỏ rực, tóe máu.
"Ngồi xuống, ăn đi."
Trình Tư Tư ngồi đối diện ông ta, gương mặt ngây dại vô hồn, thân thể cứng đờ, mọi tư thế đều như đã được đo ni đóng giày. Chỉ cần lệch đi một chút, chắc chắn sẽ bị mắng mỏ.
"Con gái phải có phép tắc của con gái. Chỉ khi mày làm tốt, người khác mới coi trọng mày." Trình Sơn nhắc đến Trình Bác Nhiên, ông ta thở dài bi thương: "Anh mày bằng tuổi mày đã làm rất tốt. Chỉ tiếc là nó bị người khác làm hư hỏng. Hy vọng mày sẽ không bị như vậy."
Trình Tư Tư run run, nhưng lại không dám thể hiện ra.
Thịnh Tiểu Dương cúi đầu, thầm chửi trong lòng: Đồ ngu.
Đồ ngu ngồi ăn cơm như một ông chủ phong kiến thời xưa. Đến cả việc Trình Tư Tư được ăn gì, ăn bao nhiêu, đều do ông ta quyết định. Chỉ hai món ăn nhạt nhẽo, chẳng có chút dầu mỡ, vậy mà lại bày ra bộ dạng như đang thưởng thức bữa tiệc lớn.
Đây là biểu hiện rõ ràng nhất của bài kiểm tra về sự phục tùng trước chế độ phụ quyền.
Trình Sơn đem Thịnh Tiểu Dương về đây, dường như cũng chẳng có kế hoạch xử lý gì, ông ta cứ để cậu ở một góc, vừa ăn cơm vừa thưởng thức sự run rẩy hoảng sợ của cậu. Trong lòng hẳn dâng lên sự thỏa mãn méo mó, khóe miệng giãn ra đầy nhếch nhác.
Trình Tư Tư không dám thở mạnh, tay cứ cào móng hoặc bấu víu lấy vạt áo.
Trong tay Trình Sơn cầm một sợi dây nịt đen đã nứt toác. Ăn xong, ông ta đứng dậy đi sang phòng khác. Khi đi ngang qua Thịnh Tiểu Dương, ông ta cúi đầu nhìn rồi bất ngờ giơ cao tay. Dây nịt vút mạnh trong không trung, nện thẳng xuống lưng Thịnh Tiểu Dương.
Dù đau đến mấy, Thịnh Tiểu Dương cũng không rên lấy một tiếng.
Trình Sơn trút giận lên người cậu thay cho Chương Tự, ông ta quay đầu nhìn Trình Tư Tư đang cúi đầu run rẩy, hỏi: "Mày nói nó giống Bác Nhiên à?"
Trình Tư Tư sợ hãi, lắc đầu lia lịa.
Trình Sơn cười lạnh: "Đúng vậy, trên đời này sao có thể có người giống nó được. Chương Tự bị mù, nhưng tao thì không. Đứa con tao dạy ra là độc nhất vô nhị." Nói rồi, ông ta thất vọng, vừa hận vừa thương hại, quay sang mắng Trình Tư Tư: "Mày cũng chẳng giống."
Ông ta tự lừa mình dối người, đến tận bây giờ vẫn cho rằng Chương Tự có tình ý với Trình Bác Nhiên.
Trình Sơn đẩy cửa ra, Thịnh Tiểu Dương lạnh lùng ngẩng đầu lên nhìn, cậu thấy ở đối diện là một bàn thờ, trên đó đặt di ảnh của Trình Bác Nhiên.
Trình Sơn vào trong rất lâu, Trình Tư Tư vẫn đứng yên như tượng, không dám nhúc nhích.
Thịnh Tiểu Dương tính toán thời gian, cậu đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Chừng nửa tiếng sau, Trình Sơn trở ra, tay trái cầm theo cốc nước, tay phải cầm một gói bột. Ông ta đổ bột vào nước, khuấy tan, sau đó đưa cho Trình Tư Tư: "Đổ cho nó uống!"
Trình Tư Tư mở to mắt, cô ta theo bản năng lắc đầu: "Không được đâu cha!"
Trình Sơn khựng lại, rồi thất vọng thở dài: "Hóa ra tao vẫn chưa dạy dỗ được mày. Anh mày chưa bao giờ nói chữ 'không'."
Nỗi sợ trong tim điều khiển thân thể, Trình Tư Tư run đến mức đứng không vững. Nhìn cốc nước mà cha đưa đến, cô ta nghẹn ngào: "Cha... cha định giết người sao? Nếu Chương Tự tìm đến thì phải làm thế nào?"
"Nó cũng phải chết!" Trình Sơn kìm nén cơn giận, nhưng càng lúc càng trở nên điên loạn: "Chờ tao giết Chương Tự, quăng xác nó và thằng câm này lên núi, đến khi đảo Ngư nổ tung sạch sẽ, ai có thể phát hiện ra chứ? Lần này là ông trời giúp tao, tất cả đều phải chôn cùng Bác Nhiên!"
Ông ta lại đổi giọng, đột nhiên ôn hòa đến rùng rợn: "Tư Nhiên, đợi xong chuyện này, tao đưa mày rời khỏi đây. Mày chăm chỉ ôn thi lại, có tao ở bên, mày nhất định sẽ đậu đại học. Sau đó, chúng ta cùng nhau chết đi, vẫn có thể gặp lại Bác Nhiên."
"Con không muốn gặp Trình Bác Nhiên!" Không biết cô ta lấy dũng khí từ đâu ra, hai mắt đỏ hoe, Trình Tư Tư bùng nổ nói: "Con tên là Trình Tư Tư!"
"Ông dạy Bác Nhiên giỏi lắm sao? Giỏi đến mức anh ta rời bỏ ông mà chạy ra ngoài học đại học, bỏ bê việc học, ngày ngày qua lại với đám đàn ông khác!"
Trình Sơn trợn mắt, ông ta nghiến răng, tát Trình Tư Tư một cái: "Ăn nói láo toét!"
Trình Tư Tư không chịu nổi cái tát ấy, cô ta ngã nhào xuống, làm đổ luôn cốc nước trên bàn.
Trình Sơn mất hết lý trí, ông ta gào rú điên dại, vớ ngay cái ghế bổ xuống người con gái.
Cô gái gầy yếu chỉ biết cuộn mình lại, theo bản năng đưa tay che đầu và cổ. Nhưng khi những trận đòn, những nỗi đau lặp đi lặp lại suốt mấy chục năm lại bị khoác lên cái danh "dạy dỗ" và "vì muốn tốt cho con", thì tất cả chỉ còn lại là sự tuyệt vọng. Cô ta dần buông xuôi.
Mình cũng sắp chết rồi. Trình Tư Tư nghĩ, chết rồi đừng gặp lại Trình Bác Nhiên nữa, cô rất hận anh ta.
Kỳ lạ thay, cơn đau không kéo dài.
Không biết bằng cách nào mà Trình Sơn đột nhiên bị hất tung. Gương mặt dữ tợn của ông ta vẫn còn đó, nhưng cơ thể thì bị quật mạnh sang một bên, ngã đè sập cả đống gỗ chất cao. Trình Sơn ôm bụng lăn lộn, đau đớn rên rỉ không thành tiếng.
Trình Tư Tư sững sờ nhìn Thịnh Tiểu Dương, chẳng rõ cậu đã tháo dây từ lúc nào.
Thịnh Tiểu Dương đứng thẳng người nhìn ông ta. Con mèo bệnh khi nãy còn run rẩy, giờ đã hóa thành một con báo săn. Đôi mắt cậu lạnh lẽo, hất cằm ra hiệu Trình Tư Tư lùi ra xa. Rồi cậu xoay người, tiện tay nhặt lấy một khúc gỗ, bước về phía Trình Sơn.
Thịnh Tiểu Dương trước tiên "chào hỏi" bằng tay, cậu dùng ngôn ngữ ký hiệu mắng một câu.
Đáng tiếc là chẳng ai hiểu, nên mất cả phần khí thế.