Một buổi chiều tưởng chừng yên bình, khi Phó Lễ rủ tôi dạo phố, em gái tôi lại nằng nặc đòi đi cùng. Ai ngờ, chuyến đi định mệnh ấy lại mở ra cánh cửa địa ngục.
Trong chớp mắt, bóng tối ập xuống. Một nhóm bắt cóc hung hãn xuất hiện, súng lạnh lẽo chĩa vào chúng tôi. Em gái tôi bị bắt giữ, và điều kiện chuộc người được đặt ra: Phó Lễ phải nộp tiền.
Thế nhưng, khoảnh khắc định mệnh ấy, điều tôi không bao giờ quên lại là ánh mắt của Phó Lễ. Hắn, người đàn ông tôi yêu, đã run rẩy cầu xin bọn bắt cóc: “Có thể... đổi người được không? Cô ấy đang mang thai, không thể chịu nổi hoảng sợ.” Và rồi, ánh mắt ấy, lạnh lẽo và tàn nhẫn, đâm thẳng vào tim tôi khi hắn nói: “Tiếu Tiếu, anh xin lỗi... Cô ấy đang mang thai con anh. Em... hãy thay em gái mình đi...”
Sáu tháng sau, tôi trở về từ địa ngục trần gian ấy, một thân tàn tạ, và trong bụng mang một sinh linh bé bỏng. Phó Lễ, kẻ đã đẩy tôi vào vực thẳm, điên loạn gào thét: “Đứa bé... là của ai?!”
Truyện Đề Cử






