Giữa những ngày giao mùa lưng chừng, khi hơi ấm cuối xuân còn vương vấn mà dấu hiệu đầu hạ đã chớm, có những cơn mưa bất chợt rơi xuống, mang theo một nỗi bâng khuâng khó gọi tên. Cũng như tôi, tâm hồn mắc kẹt giữa hai miền ký ức. Một miền rực rỡ nắng vàng còn chưa kịp tàn, một miền đã vội vã hứng chịu những giọt mưa buốt lạnh, bất ngờ đổ xuống từ khoảng không vô định. Tháng năm trôi qua, mọi thứ dần nhòe đi, phai nhạt tựa bức tranh cũ. Duy chỉ một bóng hình, vẫn vẹn nguyên, sắc nét đến lạ lùng, như chưa từng bị thời gian chạm đến, vẫn hiển hiện rõ ràng trong tâm trí, ám ảnh khôn nguôi.