Ngày đó, khi sự nghiệp đang ở đỉnh cao chói lọi, tôi - một ngôi sao hạng A - đã bất chấp tất cả để công khai tình yêu với Khương Khoáng. Đổi lại là làn sóng phẫn nộ từ người hâm mộ, sự nghiệp lao dốc không phanh. Nhưng anh ấy đã thề thốt không hối hận, và tôi tin. Tôi gạt bỏ mọi hào quang, từ bỏ tương lai rực rỡ, cam tâm làm vợ anh, trở thành người phụ nữ của gia đình suốt 5 năm ròng. Thế rồi, năm thứ năm hôn nhân, ngọn lửa trong ánh mắt anh nhìn tôi đã tắt lịm. Tôi tự trấn an rằng đó là sự bình yên của hôn nhân, một sự bình yên đáng sợ. Cho đến một ngày, hình ảnh anh và một người mẫu hạng bét, công khai trao nhau nụ hôn cuồng nhiệt trước cửa khách sạn, chễm chệ trên top tìm kiếm. Với trái tim tan nát, tôi nén đau tìm anh, muốn nghe một lời giải thích. Anh chỉ mệt mỏi day trán, buông ra câu nói lạnh lùng đến thấu xương: "Năm đó, vì công khai chuyện của em, sự nghiệp của anh suýt chút nữa đã tiêu tan. Em còn muốn gì nữa?" "Không muốn gì cả. Chỉ là ly hôn thôi."