Hạ Cánh Nơi Em - Lý Mộ Tịch
Chương 27: Gặp lại Phó Yến
Hạ Cánh Nơi Em - Lý Mộ Tịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ôn Lăng gặp lại Phó Yến là sau Tết.
Hôm đó, trời mưa như trút nước. Vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, Ôn Lăng đã bị mưa tạt ướt sũng như chuột lột. May mắn thay, ngay gần cửa ga có một tiệm tạp hóa nhỏ, cô vội vàng mua một chiếc ô để che tạm. Dù người vẫn ướt đẫm, nhưng ít ra mái tóc trên đầu cũng không bị ướt quá nhiều.
Trương Nguyệt thấy dáng vẻ của cô thì không khỏi thốt lên: "Trời ơi, thảm hại quá đi mất, bị mưa cho ra nông nỗi này rồi!".
Cô ấy vừa nói vừa vội vàng lục lọi ngăn kéo tìm khăn bông đưa cho Ôn Lăng, dặn dò: "Lát nữa có cuộc họp đấy, đừng quên nhé."
Ôn Lăng vừa lau vội nước mưa trên vai, vừa nhanh tay tìm tài liệu đã chuẩn bị.
May mà cô có thói quen sắp xếp tài liệu theo từng thư mục, nên dù có hơi luống cuống nhưng vẫn tìm thấy rất nhanh. Cô cầm lấy tập tài liệu, lật nhanh vài trang rồi vội vã đi đến phòng họp.
Người trong phòng đã có mặt gần đầy đủ. Ngay khi cô vừa đẩy cửa bước vào, vài ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô.
Ôn Lăng khựng lại. Dưới ánh nhìn của mọi người, mái tóc ướt sũng còn bết vào mặt, càng khiến cô trông thêm chật vật.
Nhưng điều khiến tim cô đập thình thịch lại là dáng người cao lớn đang đứng trên bục phát biểu kia. Khi bốn mắt chạm nhau, bàn tay đang điều chỉnh micro của Phó Yến khựng lại giữa không trung, anh ta từ từ đứng thẳng người lên.
Từ phía sau, giọng của Từ Dung vang lên: "Còn đứng ngây ra ở cửa làm gì? Không mau vào đi! Cô thấy mình còn chưa đủ mất mặt sao? Đến muộn thế này mà còn ra cái thể thống gì nữa!".
Ôn Lăng không dám cãi lại, cúi đầu thấp xuống rồi vội vã luồn lách vào hàng ghế sau tìm chỗ ngồi.
Ôn Lăng vốn có nhân duyên tốt, đồng nghiệp ngồi cạnh thấy vậy không khỏi khẽ gõ lên mặt bàn gần tay cô, thì thầm: "Ai mà biết người của Khoa học kỹ thuật Tử Quang lại đến sớm thế? Ai mà biết cuộc họp tự dưng lại bị dời sớm hơn? Thật là quá đáng! Sao lại có thể mắng cô như vậy!".
Ôn Lăng chỉ biết đáp lại bằng một vẻ mặt bất đắc dĩ, rồi khẽ chỉ tay lên bục, ra hiệu cho cô ấy đừng nói nữa.
Đồng nghiệp lập tức im bặt. Dù có bức xúc đến đâu, nếu bị lãnh đạo nghe thấy thì không biết còn rắc rối đến mức nào.
Phó Yến lúc này đã lấy lại vẻ mặt nghiêm nghị, khác hẳn với dáng vẻ phóng khoáng thường ngày. Giọng anh ta vang dội, rõ ràng, như đánh thức toàn bộ bầu không khí trong phòng họp: "Trước đây, tôi từng nhấn mạnh, trong giai đoạn hiện tại, các kênh về ngoại thương và Internet đặc biệt quan trọng. Tư duy của chúng ta không thể cứ mãi bó hẹp trong cái thị trường nội địa nhỏ bé…".
Dù lúc này Ôn Lăng không còn muốn nhìn mặt anh ta nữa, cô vẫn phải thừa nhận: kỹ năng diễn thuyết của anh ta quả thật rất xuất sắc, có thể nhanh chóng khơi gợi cảm xúc nơi người nghe.
Giọng anh ta đầy khí thế, mang theo sức thuyết phục và truyền cảm hứng.
Buổi họp kết thúc, cô đã ghi chép lại không ít điều hữu ích. Tuy với vị trí hiện tại có thể chưa cần dùng tới, nhưng những điều giản dị ấy lại ẩn chứa đạo lý sâu xa về cách đối nhân xử thế, học thêm một chút cũng chẳng mất mát gì.
Khi sắp đi ngang cầu thang, cô chợt khựng lại.
Từ bên kia, Từ Dung cùng một vị lãnh đạo đầu hói đang cười nói rôm rả với Phó Yến. Ba người vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Trên mặt Phó Yến cũng nở nụ cười ôn hòa, thỉnh thoảng gật đầu, đưa ra vài ý kiến, dáng vẻ chuyện trò rất ăn ý.
Ôn Lăng ôm tập tài liệu, cúi đầu lễ phép: "Tổng giám đốc Từ, tổng giám đốc Lương… Tổng giám đốc Phó."
Cả ba dừng bước. Từ Dung liếc nhìn cô một cái, vì có mặt Phó Yến nên không tiện mắng mỏ, chỉ lạnh nhạt dặn dò: "Sau này họp hành, nhớ đừng đến trễ nữa."
Rõ ràng là cô ta đột ngột dời giờ họp mà không báo trước, nhưng lãnh đạo thì không bao giờ sai cả.
Ôn Lăng tất nhiên không dám phản bác. Cô đang định cúi đầu nhận lỗi thì Phó Yến lại mở lời: "Là tôi đến sớm."
Từ Dung khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng lại, nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ nịnh bợ: "Đâu có, sao lại như thế được!". Rồi lại một tràng tâng bốc khác.
Ôn Lăng chỉ cảm thấy một sự giả tạo và phiền chán đến tột độ.
Trở về chỗ ngồi, cô cố gắng tập trung vào công việc, chỉ là tâm trạng ít nhiều đã bị ảnh hưởng rồi.
Sắp đến giờ trưa, cô đứng dậy định ra ngoài ăn cơm. Không ngờ vừa cúi đầu xuống thì vô tình nhìn thấy một chiếc xe Cayenne màu xám bạc đỗ ngay sau tòa nhà.
Cửa xe mở ra, một bóng dáng xinh đẹp từ bên trong bước xuống, lập tức lao vào vòng tay của người đàn ông kia.
Đó là xe của Phó Yến.
Tuy khoảng cách khá xa nên không nhìn rõ mặt, nhưng cô vẫn mơ hồ nhận thấy, đó chính là cô gái hôm nọ từng thấy ở trung tâm thương mại.
Ôn Lăng khẽ cong môi, nở nụ cười mang chút châm chọc, rồi quay người bỏ đi.
“Sao em lại đến đây?” Vừa bước ra khỏi cửa, Phó Yến đã nhìn thấy Chung Thiến. Khi cô gái lao vào lòng anh ta, anh ta lập tức nhíu mày, kín đáo kéo cô ta ra khỏi vòng tay mình.
Chung Thiến lúng túng nhìn anh ta: “Em làm phiền công việc của anh rồi phải không?”
Phó Yến mỉm cười nhạt nhẽo, ánh mắt lạnh lẽo như gió đông lướt qua cô ta một lượt từ đầu đến chân. Cái nhìn ấy khiến cô ta càng thêm bối rối, bàn tay đang đặt trên vai anh ta cũng bất giác buông thõng xuống.
Trong lòng cô ta thầm rủa bản thân đã quá khôn vặt. Mấy suy tính nhỏ nhoi ấy, làm sao anh ta lại có thể không nhìn ra?
Chung Thiến là sinh viên Học viện Vũ đạo Bắc Kinh, quen biết Phó Yến trong một buổi tiệc riêng tư. Hôm ấy, cô ta đi theo sư tỷ đến một buổi tiệc, vốn chỉ định đi để mở mang tầm mắt, ai ngờ lại bị người khác quấy rối. Trong lúc đó, mọi người đều đứng nhìn cô ta bị một công tử nhà giàu trêu chọc, không ai chịu đứng ra giúp đỡ. Cô ta đảo mắt tìm kiếm xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại nơi một góc khuất.
Khi ấy, Phó Yến đang ngẩng đầu lên.
Anh ta là người đàn ông đẹp trai nhất mà cô ta từng thấy. Hôm đó, quanh những kẻ kia đều có phụ nữ vây quanh ríu rít, chỉ duy nhất bên cạnh anh ta là không một bóng người. Bản năng khiến cô ta gửi cho anh ta một tín hiệu cầu cứu, ánh mắt tha thiết van lơn.
Phó Yến thoáng sững lại, chăm chú nhìn cô ta một lúc, rồi rất nhanh khôi phục vẻ bình thản, tay xoay nhẹ ly rượu, vẻ mặt không cảm xúc đứng dậy.
Khi đó cô ta đã gần như tuyệt vọng, ai ngờ anh ta lại buông một câu nói nhẹ tênh khi đi ngang qua người thanh niên kia: “Đủ rồi đấy, đừng làm loạn quá mất mặt.”
Người kia cười gượng rồi buông tay cô ta ra.
Ngày hôm ấy, anh ta chỉ để lại đúng câu đó rồi rời đi. Cô ta còn chưa kịp hỏi tên. Sau này nghe sư tỷ nhắc đến mới biết, mọi người đều gọi anh là “Tứ ca” hay “Tứ thiếu” – bởi anh ta là con trai thứ tư trong gia đình.
Từ hôm ấy, hình bóng người đàn ông đó cứ lởn vởn mãi trong tâm trí cô ta. Không lâu sau, như bị ma xui quỷ ám, cô ta lại theo sư tỷ đến nơi ấy. Lần này không còn ai làm khó dễ cô ta nữa.
Ngay cả người công tử nhà giàu từng trêu chọc cô ta, hôm ấy gặp lại, hắn còn cười nói với cô ta, rót cho cô một ly nước.
Cô ta cảm thấy vô cùng bất ngờ, nhưng cũng hiểu rõ trong lòng, đó là nhờ phúc của "Tứ thiếu" mà có.
Nhưng lần đó, cô ta không gặp lại Phó Yến. Những lần sau đó cũng không. Người ta nói, anh ta rất ít khi đến, vì công việc quá bận rộn.
Cô ta không hiểu nổi bản thân mình lúc đó nữa, cứ như bị mê hoặc vậy. Cuối cùng lại đi hỏi địa chỉ công ty của anh ta, rồi cứ thế mà tìm đến tận nơi.
Cô ta ngồi đợi trước tòa nhà mấy hôm liền, cuối cùng cũng đợi được xe của anh ta.
Hôm đó, anh ta là người rời công ty trễ nhất. Chiếc xe chậm rãi chạy từ hầm để xe lên mặt đất. Khi xe lướt ngang qua cô ta, chẳng hiểu sao cô ta lại bất chợt bật dậy, không biết lấy đâu ra can đảm, lao tới, cúi người gõ vào cửa kính xe.
Tài xế lập tức phanh gấp.
Cô ta hồi hộp nhìn tấm kính xe màu đen tuyền, chỉ thấy gương mặt lấm lem vì mưa gió của mình phản chiếu mờ ảo trong đó.
Vài giây sau, kính xe phía sau chậm rãi hạ xuống.
Cô ta nhìn thấy một gương mặt đẹp đến phi thực, cùng đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Hôm đó đầu óc cô ta như trên mây, chuyện sau đó cũng chẳng nhớ rõ chút nào, thậm chí không nhớ nổi anh ta đã nói gì với cô ta.
Chỉ nhớ, lúc đó anh ta hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Cô ta ngây ngốc trả lời: “Em đến tìm anh.”