Hạ Cánh Nơi Em - Lý Mộ Tịch
Chương 3: Gặp lại
Hạ Cánh Nơi Em - Lý Mộ Tịch thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không hiểu sao, lòng Ôn Lăng bỗng thấy xao xuyến, cô vội nở một nụ cười thân thiện: “Cảm ơn anh.”
Đáp lại lời cảm ơn của cô, anh cũng khẽ mỉm cười.
Chỉ là nụ cười rất nhẹ, như một phép xã giao thoáng qua, chẳng chạm được đến đáy mắt, một kiểu khách khí đúng mực, xa cách mà lạnh nhạt.
Ôn Lăng đưa mắt tiễn hai người đàn ông ấy rời đi, bên cạnh bỗng vang lên giọng của Trương Nguyệt: “Trời ơi, đẹp trai quá mức cho phép! Cả hai đều là cực phẩm luôn ấy. Nhất là anh mặc áo len kia, chậc chậc, tiếc là... chú mất rồi. Tôi chưa sinh ra, thì người đã già.”
Ôn Lăng nghe vậy thì liếc nhìn cô nàng một cái đầy khó hiểu: “Cả hai còn chưa đến ba mươi mà?”
Trương Nguyệt lườm cô như nhìn sinh vật lạ: “Anh mặc vest kia chắc tầm hai bảy, hai tám. Nhưng người đi sau, mặc áo len ấy à, chắc chắn không đơn giản như vậy đâu.”
Ôn Lăng nhún vai, tỏ vẻ không hiểu. Nhưng trong lòng thì rất tò mò về thân phận hai người đó.
Không ngờ, chưa đầy mấy hôm sau, câu trả lời đã được hé lộ. Bởi vì, gã phó quản đốc đã cầm đầu gây rối lập tức bị sa thải. Nhà máy còn ra thông báo nội bộ, nói anh ta kích động công nhân tụ tập biểu tình, không những bị cắt hết trợ cấp, mà còn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
“Chiêu này ra tay mạnh thật đấy nhỉ.”
Trong lúc ăn tối, Trương Nguyệt ghé sát tai nói nhỏ với mấy đồng nghiệp: “Thế này ai còn dám manh động? Chỉ có điều, lần này tổng công ty ra tay dữ dằn vậy, chắc mấy người hôm qua chắc chắn không phải dạng vừa đâu?”
“Mấy người đó hình như đến khảo sát đầu tư vào khu công nghiệp đấy.”
“À thì ra là nhà đầu tư! Thảo nào mà khí thế đến vậy. Nhưng mà với cái vụ vừa rồi, không biết công ty mình có còn giữ được cơ hội đầu tư này không nữa. Tôi cứ có cảm giác dễ ‘toang’ lắm.”
“Chuyện đó thì để sếp lo. Dù sao bọn mình vẫn có việc làm là được rồi, cứ thoải mái đi má ơi.”
Ôn Lăng lặng lẽ nghe, không lên tiếng, miếng cơm trong miệng bỗng trở nên khô khốc, vô vị.
Quay đầu nhìn lại, cô chỉ thấy những gương mặt dửng dưng, vô cảm, nhưng vẫn cố tự tìm chút niềm vui trong mớ công việc bộn bề nhàm chán. Tốt nghiệp thạc sĩ, đi làm hơn một năm, bây giờ cũng xem như được thăng chức, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, lương mỗi tháng một hai chục triệu, đủ sống mà chẳng dư dả.
Chưa bao giờ, cô lại thấy con đường trước mặt mịt mờ đến thế.
Sự xuất hiện của Nhậm Diểu, giống như một khối đá chắn ngang con dốc mà cô đang cố gắng trèo lên.
Chẳng nói đâu xa, dự án H5 do cô phụ trách đang gặp trục trặc, trong khi dự án T2 do Nhậm Miểu dẫn đầu lại được giới đầu tư săn đón nhiệt tình.
Cô hiểu rõ, H5 là dự án dài hơi, cần vốn đầu tư lớn ngay từ giai đoạn đầu, lại thuộc lĩnh vực chưa từng có ai khai phá. Không như T2, dễ triển khai, dễ thu hồi vốn, nên tất nhiên hấp dẫn hơn đối với nhà đầu tư.
Trước kia, còn có Tiết Dương tin tưởng và hết lòng ủng hộ, giờ thì không còn ai chống lưng nữa.
Đừng nói đến chuyện tiếp tục đầu tư để cải tiến, ngay cả bản hợp đồng hợp tác ban đầu với công ty Khoa học kỹ thuật Tử Quang cũng đang có nguy cơ đổ bể. Nếu lô hàng đó bên Tử Quang không nhận, mà lại không bán được, đọng lại trong kho, thì cô sẽ phải gánh chịu toàn bộ hậu quả.
Chưa kể, H5 hiện tại mới chỉ dừng ở mức thành công trong nghiên cứu ban đầu, loại sản phẩm này trên thị trường chưa từng phổ biến. Nếu không có người đầu tiên chịu thử nghiệm như Tử Quang, thì chẳng biết bao giờ cô mới tìm được đối tác tiếp theo đủ dũng cảm để đầu tư.
Ôn Lăng thật sự không thể nuốt trôi bữa cơm nữa, đứng dậy bước ra ngoài.
Trương Nguyệt có vẻ uống hơi nhiều, lảo đảo đi theo sau, khoác tay lên vai cô: “Sao thế? Mặt mày buồn thiu, cứ như đang viết thơ thất tình ấy?”
Ôn Lăng khẽ cười: “Chỉ là tự nhiên thấy mình vô dụng quá. Giống như một con cá khô vậy.”
Trương Nguyệt lập tức phản pháo, giọng đầy căm phẫn: “Cô là cá khô, thế tôi là cái gì?”
Ôn Lăng quay lại, nửa đùa nửa thật: “Cá khô đem đi phơi rồi nướng thì sao?”
Trương Nguyệt làm bộ giơ tay định đánh, Ôn Lăng vội vàng bỏ chạy. Hai cô gái vừa cười vừa đuổi nhau trong ánh đèn đường mờ ảo, tiếng cười lan tỏa trong gió đêm, rồi dần tan biến vào khoảng không tĩnh lặng.
……
Cuối tháng Mười Một, Ôn Lăng trở lại Bắc Kinh, trời mỗi ngày một lạnh hơn. Cô tranh thủ dọn tủ quần áo, thay hết đồ mùa đông, còn quần áo trái mùa thì xếp gọn, gom lại đem đi giặt sấy ở tiệm.
Thứ Hai, quay lại công ty báo cáo công việc.
“Ôi, lại một ngày cơ cực nữa của kiếp dân văn phòng! Tôi sống trên đời này chẳng qua là để rèn luyện ý chí thôi!” – Giọng than thở quen thuộc của Trương Nguyệt lại vang lên.
“Cô nhỏ tiếng chút đi, tôi vừa thấy chị Từ ngoài hành lang đấy.” – Diệp Kha Lâm nói đùa.
Trương Nguyệt vội vàng quay đầu lại nhìn, hành lang ngoài kia vắng tanh, chẳng có một bóng người.
Hiểu ra mình bị trêu, cô ấy lập tức cầm xấp tài liệu lên quật Diệp Kha Lâm một cái. Đối phương làm bộ ôm đầu than trời gọi đất, khiến ai nhìn vào cũng phải phì cười.
Ngay cả Ôn Lăng cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đến trưa, cô ăn vội mấy miếng cơm rồi mang tài liệu lên phòng họp. Cuộc họp hôm nay rất quan trọng, nội dung xoay quanh việc điều chỉnh chiến lược trong lĩnh vực công nghệ CNC.
Trước đó, hội đồng quản trị đã thống nhất sẽ xây dựng một Khu Công nghệ cao tại Phong Đài, có điều các điều khoản chi tiết vẫn đang trong quá trình thảo luận và hoàn thiện.
Về mặt kỹ thuật, công ty Hưng Vinh sở hữu đội ngũ nghiên cứu chủ chốt của riêng mình. Dự án H5 mà Ôn Lăng đang phụ trách cũng là sản phẩm mang công nghệ độc quyền.
Vấn đề nằm ở khâu huy động vốn.
Ôn Lăng đảo mắt nhìn quanh phòng. Hứa Thuật An và Từ Dung đều đã có mặt. Bên cạnh đó, còn có mấy người từ phòng kỹ thuật và một vài thành viên hội đồng quản trị. Cô lập tức lấy bút chuẩn bị ghi chép.
Cuộc họp bắt đầu, Hứa Thuật An là người mở đầu. Anh ấy thử micro xong, chuẩn bị trình bày. Không ngờ, ngay lúc ấy, cánh cửa phòng họp bật mở, một người đàn ông dáng vẻ nho nhã bước vào.
Ông ấy không còn trẻ, dù khuôn mặt vẫn chưa có nhiều nếp nhăn, nhưng tóc mai đã lấm tấm bạc, hẳn cũng phải ngoài bốn mươi. Trước ánh nhìn đồng loạt của mọi người, ông ấy mỉm cười nhẹ nhàng rồi đi thẳng về phía dãy ghế cuối. Người ấy không ai khác là ông chủ lớn đã nửa năm không xuất hiện tại công ty: Trần Gia Thư.
Cả phòng im phăng phắc, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Hứa Thuật An cũng liếc mắt nhìn về phía Trần Gia Thư như dò hỏi ý kiến. Được ông ấy nhẹ gật đầu ra hiệu, Hứa Thuật An lập tức bật slide trình chiếu, bắt đầu trình bày kế hoạch xây dựng khu công nghệ.
Ông chủ lớn đã tới, không ít người đang uể oải cũng lập tức tỉnh táo trở lại, ai cũng muốn nhân cơ hội này thể hiện năng lực của mình trước mặt lãnh đạo cấp cao.
Có điều, phần lớn các ý kiến sau đó đều na ná nhau. Ngoài những đề xuất đầu tiên khá thiết thực của Hứa Thuật An về quy hoạch và lộ trình triển khai cho việc xây dựng khu công nghệ cao, phần còn lại đa số đều là lặp lại những gì có trong sách vở, chẳng có gì mới mẻ.
Ôn Lăng lặng lẽ liếc mắt nhìn về cuối phòng.
Trần Gia Thư vẫn giữ thần thái điềm đạm. Dù người trên bục nói dài lê thê, đôi lúc còn đưa ra những đề xuất nghe chẳng đâu vào đâu, ông ấy vẫn mỉm cười lắng nghe, phong thái bình tĩnh khiến người khác không khỏi thầm khâm phục.
Đúng là ông chủ lớn, chỉ riêng sự kiên định và sự nhẫn nại ấy đã đủ khiến người khác nể phục.
Dù rất ít khi đến công ty, nhưng Ôn Lăng vẫn từng nghe về những câu chuyện truyền kỳ xoay quanh Trần Gia Thư.
Nghe nói ông ấy xuất thân từ một gia tộc danh giá, nhưng lại từng cãi vã gay gắt với người nhà rồi bỏ đi tự lập. Từ hai bàn tay trắng gây dựng sự nghiệp, khi còn rất trẻ đã tạo được tiếng vang lớn trong giới tài chính đầy sóng gió, các mối quan hệ rộng khắp, giao du với đủ kiểu nhân vật lớn nhỏ trong ngành. Công ty như Hưng Vinh, trong tay ông ấy có cả tá, phần lớn đều chỉ giữ cổ phần rồi giao cho người khác quản lý. Mỗi nơi đều được vận hành đâu ra đấy, ngăn nắp như một cỗ máy trơn tru.
Ông ấy có vẻ đang chờ ai đó. Suốt buổi họp, ông ấy đã ba lần liếc nhìn đồng hồ.
Không chỉ mình cô nhận ra điều này, mà cả Trương Nguyệt ngồi bên cũng hích nhẹ khuỷu tay cô, hạ giọng thì thào: “Trần tổng đang đợi ai vậy? Còn thành viên hội đồng nào chưa đến sao?”
“…Chắc là đủ cả rồi mà.”
Chưa dứt lời, cửa phụ phía sau đột nhiên bị đẩy ra. Vài người đàn ông trong trang phục vest chỉnh tề bước vào, vừa đi vừa cười nói, nhanh chóng tìm chỗ ngồi tản ra khắp nơi.
Chỉ có người đi cuối cùng là ăn mặc khác hẳn: áo sơ mi trắng khoác ngoài một chiếc áo len màu xám tro, dáng người cao lớn, bước đi vững chãi. Vừa bước vào, anh vừa lật xem tài liệu trong tay, ánh mắt trầm tĩnh, như thể hoàn toàn không để ý đến ánh nhìn từ xung quanh. Lướt qua từng dãy ghế, anh không dừng lại mà đi thẳng đến ngồi xuống bên cạnh Trần Gia Thư.
Do ngược sáng, gương mặt người đó chìm trong bóng tối, khó nhìn rõ. Nhưng chỉ cần nhìn đường nét sắc sảo ở xương quai hàm cùng bờ vai rộng rãi thẳng tắp, cũng có thể đoán được đây là một người đàn ông điển trai và có khí chất.
Đến khi thấy rõ gương mặt ấy, tim Ôn Lăng bất giác khựng lại một nhịp.
Bên tai vang lên tiếng một cô gái thất thố thì thầm: “Trời ơi, công ty mình còn có trai đẹp thế này ư? Cứ tưởng mấy ông trong hội đồng đều là già khú đế, nửa chân bước vào quan tài rồi chứ!”