Chương 15: Lật Trang Đời Cũ

Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình

Chương 15: Lật Trang Đời Cũ

Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

The Notebook (2004) – Bộ phim về một tình yêu bền bỉ được lưu giữ qua những trang nhật ký.
Dịp Tết, mấy người bạn cũ rủ rê tụ họp, Lý Lan Nhân giúp Tần Thi tìm đủ mọi cớ để từ chối, nói rằng không muốn làm phiền cô và cậu bạn trai trẻ đang lúc mặn nồng.
Hạ Dữ vốn dĩ cũng không định ở nhà quá lâu, thế nên thời gian của anh rất eo hẹp. Sau khi thu xếp xong những việc lặt vặt trong nhà, hai người cuối cùng cũng dành dụm được một ngày để ở riêng bên nhau. Ngày Tết, thành phố đâu đâu cũng giăng đèn kết hoa, dòng người đông đúc, hai người tranh thủ lúc rảnh rỗi, quyết định lái xe sang thành phố lân cận để thay đổi không khí.
Sáng sớm, Tần Thi thấy dưới lầu đậu một chiếc Chevrolet. Không rõ anh mượn chiếc xe này từ đâu, bằng lái xe của cô đã nằm trong ví bấy lâu nay chỉ để làm cảnh, từ lúc thi lấy bằng hồi đại học đến giờ, cô chưa cầm lái được mấy lần, nhưng cô nghĩ ngợi một lúc rồi vẫn mang theo nó.
Hạ Dữ mặc một chiếc áo khoác lông vũ rất dày màu trắng tinh khôi, bên trong là áo len cao cổ màu nâu, trông vừa ấm áp vừa sạch sẽ. Anh đứng bên cửa xe, thấy cô đi tới liền dang tay ôm lấy cô, lớp áo phao dày cộp cọ vào nhau.
“Xe mượn ở đâu thế?” Tần Thi ôm lấy anh, khẽ đung đưa, nhìn vào trong xe thấy lót đệm toàn hình Hello Kitty, ngay cả vô lăng cũng dán decal cùng bộ.
“Mượn của chú anh đấy.” Hạ Dữ cười hỏi: “Em thích không?”
“Không ngờ chú anh lại có sở thích này nha.” Tần Thi trêu chọc.
“Là con gái cưng của chú anh dán đấy.” Hạ Dữ buông cô ra, giục cô vào xe: “Trong xe bật điều hòa rồi, vào đi thôi.”
Hai hôm trước Tần Thi có nghe anh kể, chú của Hạ Dữ có một cô con gái năm nay mới học mẫu giáo, rất tinh nghịch, chắc hẳn đây chính là “chuyên cơ” của nàng tiểu công chúa ấy rồi.
Tần Thi thắt dây an toàn: “Sao anh lại mượn xe chú? Anh biết lái thật không đấy? Lấy bằng bao giờ?”
“Năm nhất. Nghỉ hè năm ngoái anh còn cùng bạn tự lái xe đi Nội Mông rồi cơ.” Hạ Dữ nhìn cô, như muốn dùng kinh nghiệm của mình để chứng minh tay lái của anh rất đáng tin cậy: “Anh nói với chú là mượn xe đưa bạn gái đi hóng mát.”
“Đừng đùa chứ! Mùa hè nào anh cũng đi du lịch à?” Mấy tháng qua tóc Tần Thi đã dài ra không ít, cô tùy ý buộc thấp sau gáy. Trong xe rất ấm, chiếc áo phao dày cộm được cô ném ra ghế sau, chỉ mặc một chiếc áo len ôm sát.
“Nếu có thời gian anh sẽ đi.” Hạ Dữ vừa lái xe vừa tranh thủ liếc nhìn cô rất nhiều lần.
Đoạn đường mất khoảng hai tiếng. Tần Thi nằm dài trên ghế, điều chỉnh lại tư thế, vừa lướt điện thoại, vừa đọc những mẩu tin hay cho anh nghe. Hạ Dữ cũng kể vài chuyện thú vị hồi ở nước ngoài. Lâu rồi Tần Thi không ngồi xe nên hơi váng đầu, trước khi ra khỏi thành phố, họ dừng lại trước một hiệu thuốc để mua thuốc say xe, tiện thể định ăn trưa gần đó luôn.
Bước xuống xe, Tần Thi mới chợt nhớ ra trung tâm thương mại này chính là nơi cô hay đến trước khi ly hôn. Vì gần công ty của Trương tổng nên cô thường chọn rạp chiếu phim ở đây. Không ngờ mấy tháng sau quay lại, mọi thứ đã đổi khác.
“Thuốc này có đắng không?” Hạ Dữ nhìn hộp thuốc say xe, vẻ mặt như thể đang cố phân tích vị thuốc qua bảng thành phần rắc rối.
“Ai uống thế cháu?” Dược sĩ mỉm cười hỏi.
“Chị ấy ạ.” Hạ Dữ nhìn người bên cạnh đang hơi ngẩn ngơ: “Đừng lấy loại đắng quá nhé ạ.”
Dược sĩ chọn cho anh một loại khác: “Vậy lấy loại này đi, nếu chỉ say nhẹ thì loại này là đủ rồi, nhiều trẻ con cũng uống được.”
“Em cũng đâu có sợ đắng đến thế.” Tần Thi mỉm cười nhìn hộp thuốc trông có vẻ dành cho trẻ con kia.
Họ ăn trưa tại một nhà hàng gần đó. Trong lúc chờ món, nhân viên mang nước lên, vừa hay để cô uống thuốc trước.
“Ơ, chẳng phải Trương tổng đây sao! Khéo quá, tôi đang định qua công ty anh một chuyến, không ngờ lại gặp ở đây. Dạo này anh thế nào?”
“Lưu tổng giám, lâu rồi không gặp.”
Tần Thi nghe thấy giọng nói quen thuộc phía sau lưng. Cô nhìn viên thuốc trong lòng bàn tay, khựng lại mấy giây rồi thấy người đó đi vào từ cửa đối diện. Sau đó, anh ta cũng nhìn thấy Tần Thi. Khi thấy Hạ Dữ ngồi đối diện cô, mắt anh ta thoáng hiện lên tia kinh ngạc.
Lưu tổng kia không hay biết gì vẫn thao thao bất tuyệt nói tiếp: “Trương tổng, nghe nói công ty anh dạo này đang cắt giảm nhân sự, hạng quản lý tầm trung như chúng tôi là nguy hiểm nhất, thực ra nếu…”
Hạ Dữ thấy cô mãi không uống thuốc, tưởng cô sợ đắng, bèn lần mò trong túi ra được một viên kẹo: “Hôm qua chú anh có cho anh viên kẹo này đấy, em uống thuốc đi rồi ăn kẹo.”
Tần Thi bị anh chọc cười, coi như không nhìn thấy người kia, uống một ngụm nước ấm nuốt chửng viên thuốc.
Cô chắc chắn Trương tổng sẽ không đến bắt chuyện, vì bị bắt gặp vợ cũ ở cùng bạn trai mới chắc chắn là một chuyện rất bẽ bàng đối với anh ta. Nghĩ đến đây cô mỉm cười, cảm thấy Trương tổng chắc hẳn sẽ nuốt không trôi bữa cơm này vì cục tức đang nghẹn ở cổ họng.
Sự thật đúng như cô dự đoán, chỉ là không ngờ họ lại ngồi xuống ngay phía sau lưng cô, rõ ràng là muốn cô phải khó chịu. Hạ Dữ đưa viên kẹo đến trước mặt cô.
Thế giới này luôn là vậy, có người bắt ta ăn hoàng liên, lại có người mang mật ngọt đến cho bạn.
Trong lòng cô, trong mắt cô giờ chỉ có một người. Viên kẹo là loại kẹo sữa mềm mại, Tần Thi khẽ vẫy tay với anh. Hạ Dữ chống tay lên bàn rướn người lại gần cô, tưởng cô có chuyện gì muốn nói.
Tần Thi cũng ngồi thẳng dậy, hai người trông như hai đứa trẻ tiểu học đang đối mặt nhau. Cô đặt một nụ hôn ngọt ngào lên đôi môi mềm mại của anh, rồi lại gục đầu xuống cánh tay mình, đôi mắt cong lên nhìn vành tai anh đỏ ửng rõ rệt, dù anh vẫn đang cố tỏ ra tự nhiên.
Nhân viên phục vụ đến dọn món thật không đúng lúc chút nào, ngăn cách tầm nhìn của hai người.
“Có việc? Việc gì thì cũng phải ăn cơm đã chứ! Trương tổng, hay là thế này, đồ ở đây không hợp khẩu vị thì mình đổi chỗ khác nhé?”
“Không ăn nữa, tôi về công ty có chút việc gấp.”
Tần Thi nhìn cái bóng lưng trong bộ vest đóng thùng ấy đẩy cửa kính biến mất khỏi tầm mắt, cô cảm nhận rõ ràng trang giấy cũ của cuộc đời cô đã được bàn tay định mệnh lật qua.
Trong khi họ đang ngắm biển ở thành phố bên cạnh, thì tại nhà Tần Thi đã xảy ra một chuyện nhỏ.
Ba của Tần Thi bị mất một chiếc xe điện cũ để trong hầm gửi xe của khu chung cư. Vốn dĩ chẳng phải đồ vật gì giá trị, nhưng ông nhất quyết báo cảnh sát. Cảnh sát đến trích xuất dữ liệu camera, hỏi ông lần cuối cùng sử dụng là khi nào. Ông nhớ lại, hình như là hôm trước Tết, khi đi siêu thị mua đồ.
“Vậy thì xem lại camera từ hôm trước Tết đi.”
Người bảo vệ mở camera, nhưng hầm gửi xe gặp sự cố, chỉ có dữ liệu của ngày đầu tiên, từ đêm giao thừa trở đi là không còn. Họ buộc phải xem camera ở các khu vực khác. Ba của Tần Thi đứng đó, vuốt râu, trừng mắt bám sát từng khung hình, quyết bắt cho bằng được tên trộm. Kết quả, khi camera ở cổng khu chung cư quay đến cảnh đêm giao thừa, sắc mặt ông bỗng thay đổi: “Khoan đã, đoạn vừa rồi… tua lại một chút được không?”