Chương 2: Casablanca

Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình

Chương 2: Casablanca

Hạ Đến Mang Theo Thơ Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Casablanca (1942) được mệnh danh là bản tình ca vĩ đại nhất mọi thời đại. Phim kể về cuộc gặp gỡ đầy duyên nợ giữa Rick và người cũ Ilsa tại quán bar ở Casablanca giữa thời chiến. Câu thoại kinh điển: “Trong tất cả những quán rượu ở tất cả những thành phố trên khắp thế giới, cô ấy lại bước vào đúng quán của tôi.”
Đến sân bay mất khoảng ba mươi phút đi xe, dọc đường tài xế chủ động bắt chuyện, từ thời tiết cho đến nơi đi của hai vị hành khách.
Lúc lên xe Tần Thi không để ý lắm, giờ mới nghe thấy giọng nam trong trẻo truyền đến từ ghế phụ: “Nghỉ hè mà, tôi đi bờ biển dạo chút.”
“Bờ biển à, trước kia tôi từng đi Hải Nam rồi, mùa này mà đi phía Nam thì nắng cháy da đấy. Còn người đẹp, cô đi đâu?”
“Hạ Môn.” Tần Thi nghe người ngồi ghế phụ nói vậy mới sực nhớ ra hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, cô không kìm được mà nhìn thêm một cái.
Từ hàng ghế sau, cô có thể thấy chiếc sơ mi trắng và góc nghiêng thanh tú của anh, mái tóc ngắn ngủn, không nhìn rõ mặt.
Ánh mắt cô di chuyển theo những cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, một lát sau, cô nghe người kia nói: “Tôi cũng đi Hạ Môn.”
“Ồ, khéo thật đấy.” Tài xế nhìn qua gương chiếu hậu thấy bờ vai tròn đầy của cô hành khách phía sau, một tay cô đang chống cằm, nụ cười thấp thoáng càng thêm phần cuốn hút.
Đến sân bay, trả tiền xong, chuyến xe này kết thúc, mỗi người một ngả.
Tần Thi đến Hạ Môn, vừa xuống máy bay đã nhận được điện thoại từ nhà. Chắc chắn họ đã biết chuyện cô ly hôn từ chỗ chồng cũ nên không thể nào chấp nhận nổi. Mẹ cô gào khóc nức nở trong điện thoại, xen lẫn những tiếng thở dài ngắt quãng:
“Nó đâu rồi? Hỏi xem nó đang ở đâu!”
“Con đi ra ngoài giải sầu, có chuyện gì về rồi nói sau.”
“Giải sầu? Nó điên rồi à! Bảo nó cút về đây ngay! Làm cái chuyện mất mặt như thế mà còn có mặt mũi ra ngoài hả!”
Tần Thi cúp máy, điện thoại lại vang lên, cô dứt khoát tắt nguồn điện thoại.
Cô khoanh tay nhìn bảng điện tử trước mặt, cẩn thận tìm số hiệu chuyến bay.
Người đàn ông cao ráo đứng ngay sau lưng cô, vóc dáng thanh mảnh, áo trắng quần đen, trên vai đeo một chiếc ba lô.
Mùi nước hoa trên người cô đã thay đổi, tỏa ra hương chocolate ngọt ngào. Anh chỉ cần cúi đầu là có thể thấy mái tóc ngắn của cô kết thành một xoáy nhỏ trên đỉnh đầu, vòng eo cô thon gọn trong chiếc váy đính kim sa, làn da dưới ánh mặt trời như tỏa sáng.
Họ lần lượt đi về phía băng chuyền hành lý, đứng ở hai hướng khác nhau, chẳng ai nhìn thấy ai.
Tần Thi nhìn đến mỏi cả mắt mà vẫn không thấy vali của mình đâu. Đợi gần bốn mươi phút, người bắt đầu thưa thớt dần, cuối cùng cô mới thấy chiếc vali của mình nằm cạnh một chiếc vali màu đen khác, sát cạnh nhau.
Cô đi theo băng chuyền hành lý, vòng qua một góc, đưa tay ra lấy nhưng vali hơi nặng nên có chút chật vật.
Một cánh tay áo sơ mi xắn lên nửa chừng vươn ra, giúp cô kéo nó xuống.
Cô ngẩng đầu định nói lời cảm ơn thì mới nhận ra đó là người đi cùng xe lúc nãy.
“Khéo thật, lại gặp nhau rồi.”
“Ừ.”
Diện mạo anh rất trong sáng, trông chưa đến hai mươi tuổi, là kiểu chàng trai sẽ có rất nhiều nữ sinh theo đuổi ở trường học, đôi mắt ấy thường khép hờ.
Tần Thi nhớ lại hồi cấp ba từng có anh đội trưởng đội bóng rổ theo đuổi mình, cũng giống như anh, trong sáng không chút vẩn đục.
Khóe môi anh khẽ nhếch, cúi đầu một tay cầm điện thoại nhắn tin, dáng vẻ rất nghiêm túc.
Thời tiết rất nóng, vừa bước ra ngoài là đã cảm thấy như bị mặt trời nung chảy. Tần Thi đưa tay vẫy taxi: “Cậu có đến Tăng Thố An không? Nếu tiện đường, chúng ta có thể đi chung xe.”
“Được.” Anh kéo quai ba lô, đứng cạnh cô.
Tài xế taxi dừng xe bên lề đường, Tần Thi hỏi giá, thấy hơi đắt nên bắt đầu mặc cả. Gã tài xế da ngăm đen, nói chuyện giọng địa phương, cười nói với người vừa ngồi xuống ghế phụ: “Cậu em, bạn gái cậu giỏi thật đấy, tôi chưa bao giờ chạy giá này cả.”
“Bác hiểu lầm rồi, chúng tôi không đi cùng nhau.”
Tần Thi bổ sung thêm một câu: “Chỉ là đi chung xe thôi.”
Tài xế cười ngượng nghịu: “À à, xin lỗi nhé, tôi thấy hai người trai tài gái sắc cứ tưởng là một đôi.”
Hồi Tần Thi mới kết hôn, mọi người cũng dùng từ này để bình luận về cô và chồng cũ. Có thể thấy từ này chẳng phải là từ ngữ gì hay ho, ít nhất là nó rất nông cạn, đến mức cực kỳ dễ dàng bị phản bác.
Hạ Môn không lớn, du khách đến đây muốn né tránh nhau cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng tình cờ gặp lại cũng là cái duyên.
Tần Thi cùng anh lần lượt xuống xe, đi sâu vào trong những con phố hẹp, gặp bậc thang anh sẽ giúp cô xách vali một đoạn.
Mồ hôi thấm qua lớp áo sơ mi sau lưng anh, áo sơ mi dán chặt vào lưng, người anh tỏa ra mùi hương nam tính đặc trưng. Những người từng có người yêu cũ thường thích đem mỗi người khác giới mình gặp ra so sánh với người cũ để hình thành ấn tượng ban đầu về họ. Trong ấn tượng của Tần Thi, anh trẻ trung hơn, tinh tế hơn và ít nói hơn chồng cũ.
Homestay của anh tình cờ lại đối diện với cô. Hai người chia tay ở cửa, Tần Thi chuẩn bị xong mọi thứ rồi nằm phịch xuống giường, mở điện thoại lên lần nữa.
Ngoài những cuộc gọi nhỡ ồ ạt đổ về, còn có tin nhắn hỏi thăm của cô bạn thân.
“Đến nơi chưa?”
“Vừa đến khách sạn xong, bên này hơi nóng.”
“Chơi cho vui nhé, đừng nghĩ ngợi gì cả.”
“Ừ.”
Cô xoay người: “Tớ vừa gặp một người.”
“Gặp trai đẹp à? Nhanh thế cơ à?”
Là tình duyên bất ngờ sao? Tần Thi nhìn điện thoại cân nhắc, hồi lâu sau mới gửi đi hai chữ: “Không phải.”
Bên ngoài ánh nắng chói chang, cô định ngủ một giấc trước đã, lát nữa dậy ăn uống gì đó rồi đi dạo chợ đêm. Lúc ngủ dậy kéo rèm cửa ra, cô thấy anh đang ở trên sân thượng phía đối diện.
Nhà cửa ở đây không cao, là những căn nhà nhỏ san sát nhau, nhiều nhất cũng chỉ hai ba tầng. Hầu như nhà nào cũng có khoảng sân thượng trống ở tầng hai, đặt vài chiếc ghế mây và bàn nhỏ cho khách ngồi chơi.
Con đường ở đây rất hẹp, những ngôi nhà đối diện nhau ở rất gần, gần như có thể nhìn thấy rõ nhau, nhưng lúc này cô đang đứng sau cánh cửa sổ.
Anh ngồi dưới chiếc ô che nắng lớn, cúi đầu, có lẽ vẫn đang cầm chiếc điện thoại màu đen trên tay.
Tần Thi kéo rèm cái “rầm”, ngả đầu ngủ tiếp.
Người đối diện đang cúi đầu nhắn tin, phía bên kia màn hình là cô bạn nối khố từ nhỏ:
“Đến rồi, bên này đúng như cậu nói, nóng muốn chết.”
Bên kia trả lời ngay lập tức: “Ha ha ha ha ha, có nhiều người đẹp không?”
Ngón tay anh hơi khựng lại: “Cũng bình thường.”
“Có tình hình gì à?”
“Không.”
“Chắc chắn là có! Hạ Dữ, khai mau!”
Từ trên lầu anh có thể nhìn thấy cửa chính của homestay đối diện, cánh cửa sắt màu xanh, trên đó treo một hộp thư màu trắng ngà và một chiếc dreamcatcher rất đẹp: “Cô gái đi chung xe, mùi nước hoa rất dễ chịu, giống vị chocolate.”
“Hoa lan đêm khuya à?” Bên kia là con gái nên rất nhạy cảm với nước hoa: “Có phải kiểu hương ngọt cực kỳ đậm đặc không?”
“Đại loại vậy.”
“Tránh xa cô ta ra.”
“Tại sao?”
Vốn dĩ cũng chẳng gần, chẳng qua chỉ là đi chung hai chuyến xe mà thôi, những người bèo nước gặp nhau có chút ấn tượng về nhau cũng là bình thường.
“Cậu có biết biệt danh của loại nước hoa này là gì không?”
“Gà đêm đấy.”
Anh gõ phím, cũng không quá nghiêm túc: “Chỉ là một chai nước hoa thôi mà.”
“Tớ nói vậy thì hơi phiến diện một chút, tóm lại cậu cứ tránh xa cô ta ra, rõ chưa?”
“Loại con gái đó với cậu là hai thái cực hoàn toàn khác nhau đấy.”