20. Tình Xưa Lại Nối

Hai Cô Cháu Gái

Tình Xưa Lại Nối

Hai Cô Cháu Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 20
Tôi ngồi uống rượu… lòng bồn chồn không yên… thậm chí cô Lan đã về từ lâu mà tôi chẳng hay biết gì.
Bỗng cô bước vào hỏi:
“Chú có chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu cô… ”
“Chú đừng giấu cô… Bình thường chú không hút thuốc nhưng giờ lại hút thuốc là có chuyện gì đó rồi.”
“Xưa nay cô thấy chú hút thuốc chỉ hai lần thôi… lần đầu là chuyện về mẹ cô, lần thứ hai là khi chú quyết định rời bỏ công việc viên chức để mở công ty riêng… còn lần này chắc chắn là chuyện lớn.”
“Chú đừng hút nữa, hại sức khỏe lắm… để cô xoa đầu cho chú.”
“Ừ… thôi chuyện gì đến sẽ đến, phúc hay họa đều do số phận.”
Rồi tôi hạ ghế xuống, để cô Lan ngồi massage đầu cho mình. Những ngón tay cô nhẹ nhàng day ấn hai bên thái dương, xoa bóp đầu tôi, khiến tôi thư thái vô cùng. Mọi nỗi buồn phiền tan biến, tôi nhắm mắt tận hưởng giây phút này… thì bỗng tiếng điện thoại vang lên. Đó là anh đội phó đội Cảnh sát hình sự gọi cho tôi.
“Alo, em nghe đây anh…”
“Chuyện thằng Tuấn của anh biết chưa?”
“Dạ, em cũng vừa biết. Sao lại bất ngờ vậy anh? Có chiến dịch gì à?”
“Chiến dịch gì chứ! Thằng Tuấn dạo này láo lếu không coi ai ra gì. Y nhờ có ông anh cột chèo mà lên Phó phòng PCCC nên coi thường bọn anh. Sẵn có đơn tố cáo của vợ thằng khách nó thua sấp mặt nộp đơn kiện. Thế là tiện tay bọn anh đưa nó lên đường… cho nó chừa cái tật vênh váo. Dù vụ này không liên quan đến anh, nhưng anh khuyên chú mày cũng nên cẩn thận. Tạm thời lui thuyền đi… đợi sóng yên biển lặng rồi đánh bắt tiếp. Những gì không cần thiết, xóa sạch hết đi.”
“Dạ, em biết rồi anh…”
“Ừ, anh báo vậy. Chú mày tự lo lấy nhé. Hôm nào rảnh đến nhà anh chơi, anh định sửa lại nhà để chú đến chơi cho anh góp ý.”
“Dạ, em biết rồi anh… thôi chào anh.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm. “Phù… mọi chuyện rồi sẽ qua.”
Cô Lan hỏi: “Xong việc rồi hả chú?”
“Ừ, xong rồi cô… dù có tốn kém một chút nhưng không sao.”
“Vậy à… cô chúc mừng chú.”
“Cô đúng là đem lại vận may cho chú. Thôi để chú đi tắm, rồi hai ta đi ăn mừng.”
“Dạ…”
Sau cuộc nói chuyện với anh đội phó Cảnh sát hình sự, tôi phần nào yên tâm. Nhưng để chắc cú không dính dáng đến mình, tôi vẫn cẩn trọng. Lúc này, cảm thấy đói bụng, tôi gọi cô Lan:
“Lan ơi, ra lấy xe đi ăn đi cô… ”
“Dạ… nhưng chuyện của chú đã giải quyết xong chưa?”
“Cũng tương đối ổn hết rồi… giờ đói bụng quá, đi kiếm cái ăn đi.”
“Dạ… chú muốn ăn gì?”
“Gì cũng được… thôi đi ăn cơm niêu đi. Lâu rồi ăn thanh đạm chút.”
“Dạ… nhưng chú lái xe đi?”
“Thôi… cô lái đi. Chú lười quá.”
Đến quán ăn, hai cô cháu gọi rất nhiều món khiến cô phục vụ trợn mắt không ngờ. Nào là đậu hũ chiên xả ớt, cá kèo kho tộ, bông bí xào tỏi, nửa con gà hấp hành, lươn xào lăn, thịt luộc cà pháo với mắm tôm, cùng một tô canh cua rau đay… Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện.
“Phải nói, từ khi cô Mai đi học, chú cháu mình ít khi được ăn mấy món này. Giờ phải ăn cho đã thèm.”
“Dạ… chú nói đúng. Cô nói cô nấu giỏi thật. Không như con… dạo này nó học hành nhiều lắm, sao cuối tuần không về? Không biết ở đó học hay chơi nữa.”
“Ừ… chắc sắp thi rồi, bài vở nhiều. Để tuần tới chú lên thăm nó xem tình hình học hành thế nào.”
“Dạ, chú tranh thủ lên xem nó học hành ra sao. Nếu nó không lo học mà chỉ ham chơi, cô sẽ đập cho nó một trận.”
“Ừ, để mai chú giải quyết việc xong, chú lên thăm nó.”
“Sau khi ăn xong, chú định đi đâu nữa không?”
“Mấy giờ rồi?”
“Dạ 8 giờ…”
“Còn sớm… vào phòng trà hát chơi đi. Hôm nay chú có hứng hát.”
“Dạ… được đó. Lâu lắm rồi cô không nghe chú hát.”
“Cô ra tính tiền rồi lấy xe đi. Chú đi toilet một chút.”
“Ủa… ai rủ đi ăn mà chú?”
“Tao rủ… nhưng không nói trước đâu.”
“Thôi, ra trả tiền đi cô. Chút nữa hát xong không phải trả cát xê.”
“Má ơi… tai bị tra tấn mà còn phải trả tiền nữa à?”
“Chứ sao? Cỡ như Đàm Vĩnh Hưng, chỉ cần có tiền là nó hát cho nghe. Chứ tao khó khăn lắm. Không phải ai cũng được nghe tao hát.”
“Thôi, để cô ra trả tiền. Ngồi đây chắc bể xác.”
“Bom cái đầu mày…”
Cô Lan ra trả tiền xong, hai cô cháu vào một phòng trà khá đông khách. Chúng tôi chọn bàn, gọi hai ly cocktail nhâm nhi, nghe mọi người hát.
Ngồi nghe được hơn chục người hát, nhưng chưa có giọng nào thật sự hay. Bỗng một anh chàng tuổi tôi hát bài “Vì đó là em” nhưng lạc nhịp, lạc tông. Cô Lan khẽ cười, nói với tôi: “Con đăng ký cho chú hát nha. Nãy giờ không có ai hát ra hồn gì hết.”
Nói xong, cô gọi thằng MC lại, dúi cho nó 100k, bảo nó đăng ký cho tôi hát sau hai bài nữa.
“Sau đây là giọng hát của anh Tuấn…”
Tôi bước lên sân khấu, hát bài “Đắp Mộ Cuộc Tình” – một trong những bài bolero nổi tiếng hiện nay. Với vài ly rượu, hát bolero đúng là sở trường của tôi. Nhớ lại thời đại học, với mái tóc đuôi ngựa lãng tử (tôi từng thần tượng Roberto Baggio, bắt chước đeo bông tai, cột tóc đuôi ngựa như anh ấy), ôm đàn guitar hát mỗi khi trường tổ chức cắm trại, khiến nhiều cô mê mệt. Nhờ vậy, thời đó tôi cũng “phá trinh” được không ít cô gái. Bọn con trai cùng trường ganh tỵ, tìm mọi cách để gây chuyện, nhưng thường bị tôi đánh cho bầm mặt. Chúng đâu biết nhà tôi có truyền thống võ thuật. Ông nội và cha tôi đều đạt cấp võ sư Vovinam và Thiếu Lâm, nên con cháu trong nhà đều được truyền thụ võ nghệ. Cô Lan và cô Mai, dù là gái, cũng được dạy vài thế tự vệ. Còn tôi, lúc đi học, trong cặp lúc nào cũng có bốn chiếc vòng sắt nhỏ, đeo vào ngón tay để tăng lực khi đấm. Đứa nào bị một cú đấm vào miệng là xác định ăn cháo cả tuần. Lại thêm mấy đứa bạn thân cũng không kém phần hung dữ, nên chúng chỉ dám xì xầm sau lưng tôi chứ không dám nói trước mặt. Đó là chuyện ngày xưa. Giờ thân xác hơn 80kg, đi lại chậm chạp, bọn trẻ giờ hung hăng, hở ra là chém. Thôi, tránh voi chẳng xấu mặt nào.
Sau khi hát xong, khán giả vỗ tay nhiệt liệt, yêu cầu tôi hát thêm. Nhưng tôi từ chối, viện cớ còn nhiều người đăng ký hát, rồi bước xuống bàn của mình.
“Sao cô… có ý kiến gì không?” tôi nói với cô Lan.
“Hay chú hát hay nhưng nghe buồn quá…”
“Đắp mộ cuộc tình… sao vui được?”
Hai cô cháu đang trò chuyện, thì thằng MC bước đến nói:
“Xin lỗi anh Tuấn, chị bên bàn số 3 mời anh hát song ca với chị ấy một bài được không?”
Tôi không biết bàn số 3 ở đâu, liền quay sang nhìn. Bàn bên phải, gần cửa sổ, có sáu người, năm nữ một nam, khoảng 30 tuổi, khá xinh, mặc áo dài và vest. Có cô tóc dài, suông mượt, mặc áo dài giơ tay ra dấu.
Tôi trả lời thằng MC là đồng ý.
Cô Lan nhìn tôi cười:
“Thấy gái là tướp tướp… à?”
“Hahaha… chứ sao?”
“Cậu qua chào hỏi người ta đi… để con còn có mợ nữa.”
“Mợ gì… cậu chỉ có hai cô cháu thôi…”
“Thôi, con giỡn vậy thôi… cứ qua chào hỏi cho có phong độ.”
Tôi bước qua bàn:
“Xin lỗi, chào các cô. Tôi tên là Tuấn Anh… nhưng mọi người thường gọi tôi là Anh Tuấn. Còn cô… cô định hát song ca với tôi à?”
“Dạ…” một giọng Huế ngọt ngào.
“Dạ… em tên là Thương. Đây là các bạn của em: Quỳnh, Hạnh, My, Ngân.”
“Còn em tên là Thịnh, nhưng anh cứ gọi là Titi hay bé Ti cũng được.” (Anh chàng đứng dậy, ôm ẹo – hóa ra em này 3D). “Bọn em thấy anh hát hay quá… nên thằng này muốn hát chung với anh.” Nói xong, nó chỉ sang cô Thương.
Cô Thương mặt đỏ bừng, không biết do ngượng ngùng hay vì ly cocktail cô uống.
“Được thôi… cô muốn hát bài gì?”
“Dạ… em thì bài nào cũng được. Hay là chúng ta hát bài này đi…” Cô vừa nói vừa chỉ vào cuốn danh bạ bài hát.
“Bài này… nhé anh… ‘Nối Lại Tình Xưa’.”
“Được cô. Nhưng để tôi xem lại lời một chút, tôi chưa thuộc lắm.”
“Dạ… đây anh.” Cô đưa cuốn sổ có lời bài hát đã ký âm sẵn.
Tôi lẩm nhẩm một hồi rồi cũng thuộc. Lúc này, MC giới thiệu:
“Sau đây là tiếng hát của Anh Tuấn và Vân Thương với bài hát ‘Nối Lại Tình Xưa’. Xin quý vị cho một tràng pháo tay.”
… Bạn đang đọc truyện *Hai cô cháu gái* tại nguồn: http://truyensextv99.com/hai-co-chau-gai/
“Về đây bên nhau… ta nối lại tình xưa… chuyện tình mà bao lâu nay anh gói gém làm kỷ niệm…”
… Bạn đang đọc truyện *Hai cô cháu gái* tại nguồn: http://truyensextv99.com/hai-co-chau-gai/
Sau khi hát xong, tôi quay lại bàn của mấy cô, nói chuyện xã giao.
“Đây là danh thiếp của tôi.”
“Còn các cô làm ở đâu?”
“Dạ em làm ở Sở Tài nguyên. Còn Quỳnh, Hạnh làm ở Sở Tư Pháp. Ngân, My, TiTi làm ở Sở Văn hóa.”
“Thì ra toàn là cán bộ công chức.”
“Dạ…” cô Thương nhẹ nhàng trả lời.
“Thôi tôi về bàn tôi đây, để bạn tôi chờ.”
“Dạ…” Cô Thương nhìn qua bàn tôi, thấy cô Lan có vẻ thất vọng.
Tôi gọi nhân viên lại, bảo tính tiền luôn bàn của cô Thương.
Ngồi được một lát, nhân viên đem hóa đơn đến. Tôi trả tiền xong, chào bàn cô Thương rồi quay về.
Về nhà, thay đồ xong, tôi gọi cô Lan qua phòng tôi.
“Lan ơi, qua đây cô giúp chú một việc…”
“Dạ, chú chờ con chút.”
Rồi cô bước qua, mặc chiếc đầm ngủ màu hồng mỏng manh. Áo mỏng khiến hai núm vú hồng hào của cô lộ rõ, cùng chùm lông đen mướt trên mu có thể nhìn thấy khi cô quay lưng lại… thật khiêu khích.
“Có chuyện gì không chú?”
“À, mai cô đi làm, cô kiểm tra các tài khoản của công ty Tài Chính. Tên thằng Kinh Kha đứng tên, cô xóa lịch sử giao dịch cho chú nhé.”
“Dạ…”
“Có chuyện gì sao chú?”
“Thằng Tuấn Đĩ bị bắt vì tội tổ chức cá độ. Nó và chú có giao dịch mấy lần. Tôi bảo nó chuyển khoản nhưng nó thích tiền mặt, giờ đổ bể ra đó. Dù không liên quan gì, nhưng công việc của chú đang thuận lợi, chú không muốn dính dáng. Cũng vì chuyện đó, tôi nhức đầu suốt từ nãy giờ. Đi hát không sao, nhưng về nhà nghĩ đến nó là nhức óc, không ngủ được.”
“Dạ, chú yên tâm. Ngày mai đi làm, con sẽ xóa lịch sử giao dịch cho chú.”
“Cậu nhức đầu hả? Nằm xuống đây, cô massage đầu cho.”
“Ừ…” tôi liền nằm gối đầu lên đùi cô, còn cô thì dùng tay xoa bóp hai bên thái dương của tôi.