47. Chương 47: Mắt Đen Và Những Bóng Ma

Hai Cô Cháu Gái

Chương 47: Mắt Đen Và Những Bóng Ma

Hai Cô Cháu Gái thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng mai, khi con Lan đi làm, tôi gọi thằng Kha đến nhà... lấy chiếc camera giấu phía sau con gấu bông, bật lên xem và nhận ra bọn tôi đang bị theo dõi.
"Này Kha, mày coi này... khi mày chạy xe ra đầu đường thì có hai chiếc bám theo, vào ngã tư lại thêm hai chiếc nữa nhập cuộc."
"Đâu anh?"
"Xem kỹ khúc này... chú ý hai chiếc Wave và Sirius phía sau."
"Dạ, em thấy rồi."
"Đoạn này từ phút 25 đến phút 30 có thêm hai chiếc nữa bám theo."
"Thiệt không? Em quả phục anh. Đến camera hành trình mà anh còn gắn ngược nữa."
"Camera đâu chỉ để ghi lại. Nó là con mắt thứ hai của mình, nhưng cũng không thể tin tưởng hoàn toàn. Có lúc mắt ta nhìn đúng, nhưng sự thật không phải vậy."
"Dạ... anh nói đúng. Mấy vụ dàn cảnh, đóng kịch để lừa người ta."
"Vậy nên tao luôn dặn tụi bây phải nhìn nhận sự việc thật cẩn thận, không manh động."
"Dạ..."
"Thôi, đi ăn sáng xong chở anh đến công ty."
"Dạ..."
Ăn sáng xong, mỗi người một nhiệm vụ. Thằng Kha tiếp tục thu gom nợ, còn tôi đến công ty.
Vừa đến nơi, con Thy chào tôi: "Dạ, chào anh!"
"Chà, tiếp thu công việc nhanh thế!" Tôi khen ngợi rồi hỏi: "Chị Quỳnh vào chưa em?"
"Dạ, vào rồi."
"Em gọi Quỳnh ba mươi phút nữa sang phòng anh nhé."
"Dạ..."
Tôi lên phòng hơn ba mươi phút thì Quỳnh đến.
"Dạ, anh gọi em ạ."
"Công việc hiện tại vẫn ổn định. Anh sẽ vắng mặt hơn một tuần, em ở nhà điều hành công ty thay anh."
"Dạ... nhưng có chuyện gì vậy anh?"
"Không có gì đâu em, chuyện riêng thôi. Em cứ điều hành công ty bình thường."
"Dạ..."
"Mà Quỳnh này, chuyện thu gom đất ở vành đai huyện X tạm ngưng lại, đợi anh về rồi tính."
"Dạ..."
"Với lại, chỉ bảo thêm cho con bé Ti... hướng dẫn nó để có thể làm thư ký cho anh sau này."
"Ti nào? Ở đây chẳng có đứa nào tên Ti."
"À... anh quên mất. Là con Thy mới vào đó."
"Ra vậy... bộ anh thích nó rồi hả? Tuy hơi quê một tí nhưng có nét, chịu khó dọn dẹp một chút là đẹp hơn mấy cô hot girl."
"Bậy! Con cháu không được nói thế."
"Con cháu... haha! Thèm cháo quá, cháu ơi!"
"Em chỉ toàn nói bậy giỏi thôi. Thôi, em làm việc đi. Tiện thể gọi thằng Tuấn vào cho anh."
"Dạ... để em huấn luyện cháu nó thành cháo cho anh ăn dễ nhai."
"Bậy giỏi! Nhớ đó nhé!"
Sau khi thằng Tuấn vào, tôi dặn dò kỹ lưỡng những việc cần làm trong khi tôi vắng nhà.
Đến trưa, tôi xuống rủ Quỳnh đi ăn, nhưng cô ấy đã đi trước, nghe nói đi với khách hàng. Chỉ còn mình con Thy, công nhận nó siêng thật. Đã gần mười hai giờ mà nó vẫn ngồi nghiên cứu về bộ máy, ngành nghề kinh doanh mà Quỳnh giao cho nó, cũng như sắp xếp lịch công tác của các phòng và tôi. Như thói quen ngày xưa, tôi bước đến sau lưng nó, vỗ nhẹ vào đầu.
"Siêng quá vậy, con! Con ăn trưa chưa?"
"Dạ, chưa ạ. Trưa con ít ăn lắm, với lại còn coi lại công việc."
"Công việc lúc nào cũng có. Đến giờ trưa phải ăn chứ. Phải biết thương bản thân. Con mà nhịn ăn hay ăn không đúng bữa sẽ đổ bệnh, khổ lắm. Thôi, dẹp đi, đi ăn với chú."
"Uả, chú nói ở công ty không được gọi bằng chú mà?"
"Ừ, trước mọi người thôi. Còn hai người thì con gọi gì cũng được."
"Dạ..."
"Con coi trong phòng còn ai chưa ăn không, rủ đi luôn. Nói là chú mời."
"Dạ..."
Tôi đi một vòng trong phòng, chỉ có hai cô kế toán là Nhung và Hà, nhưng chỉ có Nhung đi thôi.
"Uả, sao chị Hà không đi vậy chị Nhung?" Con Thy hỏi.
"Chị Hà thuộc dạng siêu kén. Chỉ ăn những món chị ấy tự nấu. Hôm nay chị ấy ăn chay." Chị Nhung trả lời.
"Thiệt con đó nó có căn tu. Ngoài việc đi làm, việc đi chùa và làm từ thiện là thú vui của nó."
"Thì chị Hà sinh ra là để phổ độ chúng sinh mà sếp." Chị Nhung vừa cười vừa nói.
Chúng tôi ghé ăn ở quán chuyên phục vụ dân văn phòng. Xong, đang uống cà phê, nhìn ngắm phố xá, thoáng nhìn sang ngã ba đường thấy bóng dáng anh xe ôm với chiếc Sirius quen thuộc đã theo chúng tôi suốt ngày hôm qua.
Tôi liền bảo lái xe chở con Thy và con Nhung về trước, còn mình thì ở lại về sau. Khi hai đứa về hết, tôi từ từ bước ra, băng qua đường, tiến tới chiếc xe ôm.
"Nè, chở anh tới phòng PA 81, công an tỉnh nhé."
Chợt thằng xe ôm thoáng ngạc nhiên, giật mình trong giây lát.
"Dạ... nhưng từ đây tới đó hơi xa anh. Cho em 100 nghìn nhé anh."
"OK..."
Rồi tôi đội nón bảo hiểm, leo lên xe. Chạy được một đoạn, tôi hỏi:
"Chú em chạy xe ôm sao không đăng ký Grab? Chạy cho nhiều khách."
"Dạ, em cũng kiếm thêm... nghề chính của em là thợ xây. Mấy hôm nay không có công trình, nên em lấy xe đây tranh thủ kiếm mối."
"Thợ xây... Chú làm được bao lâu rồi?"
"Dạ, cũng hơn năm rồi."
"Vậy chắc tay nghề khá lắm ha."
"Dạ, cũng được anh."
"Tôi là giám đốc công ty xây dựng. Hiện đang thiếu thợ xây. Về làm với anh, lương cao hơn chỗ cũ và có bảo hiểm nữa."
"Dạ... em quen chỗ cũ rồi. Làm trong công ty thời gian bị bó buộc lắm anh."
"Ừ, đúng rồi. Làm công ty đâu có thời gian đi theo dõi người khác."
"Uả, anh nói gì em không hiểu?"
"Thôi, đi anh hai! Anh hai theo tụi tôi hai ngày nay mà còn giả điên nữa hả? Thôi, ngừng xe, cho tôi xuống. Đùa nhiều rồi."
Bước xuống xe, tôi móc túi đưa cho nó card visit và 100 nghìn: "Đây là địa chỉ và số điện thoại của tôi, cùng 100 nghìn tiền xe. Em về đưa cho người nhờ em theo dõi tôi. Có muốn gì thì điện thoại hay đến công ty gặp tôi, chứ đừng bày trò theo dõi lén lút như vậy."
Nói xong, tôi vẫy một chiếc taxi gần đó lên xe và tiện thể ghé thăm con Mai.
Đến nơi, con Mai đang ở nhà học bài. Thấy tôi, nó phóng lên người tôi.
"Cậu nói lên thăm con mà sao lâu vậy?"
"Thì giờ cậu lên đây." Tôi vừa nói vừa hôn lên trán nó.
"Con đang học bài hả?"
"Dạ..."
"Thôi, con học đi. Cậu ngủ một tí rồi chiều mình đi ăn."
Nói xong, tôi bước vào phòng nó, tắm rửa sạch sẽ, quấn khăn ngang người rồi lên giường nằm ngủ.