2. Chương 2: Kế Hoạch Trả Thù

Hai Kiếp Thành Phượng

Chương 2: Kế Hoạch Trả Thù

Hai Kiếp Thành Phượng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nàng ta chắc chắn rằng, ta sẽ không thể đắc ý được bao lâu.
"Tỷ tỷ à, kiếp trước là tỷ cướp ngôi Hoàng hậu của ta."
"Tỷ có biết ban đêm ở Tông Nhân Phủ dài và lạnh thế nào không?"
"Lần này, cũng nên để tỷ nếm thử mùi vị muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong đi!"
Ta nắm tay Thái tử, chỉ cười, không nói.
Nàng ta không thật sự nghĩ rằng, một kẻ thiếu tình yêu thương, tự ti, cố chấp, lại có thể từng bước bày mưu trong cuộc đấu đoạt vị… là người tốt à?
"Xuất thần nghĩ gì vậy? Nói cho ta nghe thử xem."
Một giọng nói dịu dàng kéo ta trở về hiện tại.
Ta ngẩng đầu lên, tim suýt hụt một nhịp.
Thái tử dáng người cao thẳng, mày mắt như vẽ, đôi mắt thì trong veo như nước xuân đầu mùa cong lên ý cười, nhẹ giọng gọi ta một tiếng:
"Nương tử?"
Kiếp trước, đích muội vào đêm tân hôn đã phải một mình ở trong phòng.
Thái tử vừa vén khăn hỷ, đã bị kỹ nữ ở Di Hương Viện mời đi.
Đến ngày hôm sau, Thái tử mới từ Di Hương Viện trở về, toàn thân vương mùi son phấn.
Cả thiên hạ đều biết đường đường Thái tử phi, nhưng vào đêm tân hôn bị kỹ nữ cướp mất phu quân.
Đích muội trở thành trò cười của thiên hạ.
Thái tử quay về Đông Cung, vừa hay bắt gặp đích muội đang khóc lóc làm loạn, đập phá đồ sứ.
Còn chưa kịp mở miệng, nàng ta đã ném thẳng một chén trà, làm trán Thái tử bị thương.
Hoàng hậu hay tin nổi giận, phạt đích muội cấm túc ba tháng.
Nàng ta lại bị trên dưới Đông Cung cười chê một trận.
Còn lúc này, Thái tử đang cười ôn hòa, nhìn ta dưới lớp khăn hỷ:
"Nương tử của ta… thật đẹp."
Ta dịu dàng mỉm cười, trong lòng lại tính toán… cũng đến lúc rồi.
Ngay sau đó, nha hoàn xông vào phòng:
"Thái tử điện hạ, cô nương Mị Nhi của Di Hương Viện cho người tới mời."
Thái tử nhận lấy thiếp mời, xem kỹ một lát, mày hơi nhíu lại.
Bốp.
Hắn gập thiếp lại.
Trên gương mặt vốn ôn hòa, thoáng hiện một tia giận dữ, trong khoảnh khắc mang theo uy thế của hoàng gia.
"Điện hạ?"
Ta dịu giọng lên tiếng, lúc này sắc mặt hắn mới mềm hẳn ra, lộ vẻ áy náy, muốn nói lại thôi.
Ta rũ mắt xuống, hiểu chuyện, nhỏ giọng nói:
"Điện hạ nếu có việc, cứ đi đi."
"Thiếp thân ở nhà chờ điện hạ."
Chữ "nhà" vừa thốt ra, đồng tử hắn khẽ động.
"Nương tử đợi ta, ta đi rồi sẽ về ngay."
Lúc rời đi, hắn còn ngoảnh đầu lại ba lần, rồi để quên thiếp mời trên bàn.
Ta mở ra xem, liền biết ta cược đúng rồi.
Thái tử đến Di Hương Viện, không phải để tư thông với kỹ nữ.
Cô nương Mị Nhi, là người của Đông Cung.
Mùa thu sắp tới, không ít kẻ tâm thuật bất chính đã bắt đầu rục rịch.
Mua bán đề thi, thâu hội, hối lộ… chuyện này nối tiếp chuyện kia.
Những kẻ làm loạn khoa cử vô cùng cẩn thận, luôn xuất quỷ nhập thần, quan phủ rất khó lần ra tung tích.
Chỉ có một nơi mới có thể khiến cho đám nam nhân ấy thành thật đến lạ.
Đó là trong vòng tay ôn hương nhuyễn ngọc.
Vì vậy, Thái tử vốn phụ trách việc chỉnh đốn khoa cử đã bố trí người của mình tại mấy kỹ viện, nhạc phủ, hí viện, chuyên để bắt gian lận khoa cử.
Đêm nay sẽ có cá mắc câu.
Đích muội từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay, mắt cao hơn đầu, được sủng mà kiêu.
Nàng ta chỉ biết Thái tử lạnh nhạt mình, nên làm ầm lên một trận, tất nhiên sẽ khiến Thái tử lúc ấy vốn đã rối bời trăm việc, càng thêm không vui.
Những thủ đoạn này ta điều hiểu.
Tiểu nương của ta vốn xuất thân kỹ nữ.
Vì để sống sót, bà ấy đã làm mọi thứ.
Sau này, bà bị chính kẻ địch của phụ thân đưa lên giường phụ thân, rồi mang thai ta.
Bà đã dùng bí mật của kẻ đó, để đổi lấy một mạng của ta.
Ta lớn lên, dung mạo giống hệt tiểu nương.
Bà từng nói với ta: một đôi mắt đẹp, không chỉ dùng để câu hồn, mà còn phải biết nhìn sắc mặt, đo lòng người.
Hai điều ấy ta đều học được.
Vì thế, khi Thái tử nửa đêm vội vã trở về phủ, vừa hay trông thấy ta gắng gượng tỉnh táo chờ hắn.
Ta đã gỡ bỏ lớp trang điểm đậm, thay y phục ngủ lụa mỏng, thân người mảnh mai tựa nghiêng trên ghế quý phi.
Vừa thấy hắn, khóe mắt ta liền đỏ lên, trong vô cùng mong manh lại khiến người ta không thể rời mắt.
Ánh nhìn của Thái tử, trong nháy mắt đã đổi khác.
Khi hắn ôm lấy ta, y phục hắn đã bị sương đêm làm ướt nhẹ, trán còn vương một lớp mồ hôi mỏng nhìn thôi là biết đến cả ô cũng không kịp che, mà chạy một mạch về đây.
"Nương tử…"
Chỉ một tiếng ấy, ta liền hiểu.
Đêm đó, sự hiểu chuyện và quyến rũ, nhẫn nhịn và mê hoặc của ta hắn đều không quên được.
Tỉnh lại thì đã gần đến giờ sang thỉnh an Hoàng hậu.
Thái tử đã sớm tới Thượng thư phòng nghị sự, còn đặc biệt dặn dò không được quấy rầy ta.
Ma ma bên cạnh Hoàng hậu cũng đến truyền ý chỉ, nói ta mới gả, hầu hạ Thái tử vất vả, có thể miễn thỉnh an.
Nhưng ta vẫn nhất quyết phải đi.
Hoàng hậu cho phép ta không cần thỉnh an, đó là ân đức của Hoàng hậu.
Còn ta mà thật sự không đi, thì lại trở thành không biết điều.
Quả nhiên, ma ma lộ vẻ tán thưởng, hài lòng dẫn ta tới Phượng Nghi cung.
Hoàng hậu là người coi trọng lễ nghi nhất.
Đạo ý chỉ này, chẳng qua chỉ là thử xem ta có vì được sủng mà sinh kiêu hay không.
Vì thế, khi vừa bước vào Phượng Nghi cung, ta liền quỳ xuống ngay ngắn, dù trên điện chưa thấy bóng dáng Hoàng hậu.
Ma ma nói, Hoàng hậu còn đang trang điểm.
Giờ trang điểm đã qua từ lâu, e rằng Hoàng hậu vẫn đang thử lòng ta.
Ta cảm tạ ma ma đã nhắc nhở, vẫn cung kính quỳ, không hề lộ ra chút oán trách.
Ánh mắt tán thưởng của ma ma càng thêm rõ rệt.
Đúng lúc ấy, ta lại nghe thấy giọng nói chói tai của Cố Chiêu Cẩm:
"Tỷ tỷ sao lại quỳ ở đây?"