Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 15: Chia tay tử tế
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bạch Ly siết chặt nắm tay, hơi run rẩy.
Cuối thu ở Bình Châu chưa hẳn đã lạnh. Cửa sổ thư phòng mở, gió lùa từ ngoài vào phòng khách, vừa vặn thổi vào lưng Bạch Ly. Dù khi đến cậu mặc áo len mỏng tay dài và khoác gió, vốn dĩ không thấy lạnh, nhưng lúc này lại cảm thấy làn gió ấy như muốn thổi cậu ngã.
Sau một hồi giằng co căng thẳng, Bạch Ly nhận ra Văn Quân Hà sẽ không dễ dàng trả lại chiếc hòm cho mình, bèn nói, "Vậy tôi đi đây."
Cậu quay lại khu vực cửa ra vào thay giày, làm như không nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo đang gắt gao dõi theo mình. Ngay khoảnh khắc mở cửa, cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói đầy sốt ruột của Văn Quân Hà.
"Bạch Ly, cậu đang làm loạn cái gì vậy?!"
"Tôi không làm loạn. Là anh muốn vứt đồ của tôi, nên tôi mới tới lấy." Bạch Ly quay lưng về phía hắn, không hề quay đầu nhìn lại, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Phiền anh cho tôi biết vứt ở đâu, tôi sẽ tự đi tìm."
"Tôi không có ý định ở bên Tống Hân." Văn Quân Hà nói.
Một người hỏi, một người đáp, nhưng lại chẳng ai cùng chung một hướng. Sự bình tĩnh và dửng dưng của Bạch Ly sau khi chia tay khiến Văn Quân Hà không thể kìm nén nổi cơn bực tức đang trào dâng trong lòng.
Giống như một người đã đi xa không ngoảnh đầu lại, còn một người vẫn cứ luẩn quẩn mắc kẹt ở chỗ cũ, tự mình hờn dỗi.
Văn Quân Hà hơi chán ghét việc mình phải chủ động nhượng bộ trước như thế này, nhưng càng khó chịu hơn với việc Bạch Ly không chịu nhượng bộ. "Còn cậu nữa, trước đây chẳng phải ghét nhất Tào Tuấn Nghiêm sao? Giờ hắn ngoắc tay một cái là cậu đã vội vàng chạy đến. Cậu không thấy mình quá dễ dãi rồi sao?"
"Chúng ta chia tay đâu chỉ vì Tống Hân, anh cũng rõ chứ?"
Bạch Ly bị mấy câu của Văn Quân Hà chọc cho tức đến đỏ mặt. Trước khi đến, cậu đã chuẩn bị tâm lý, tự nhủ rằng bất kể Văn Quân Hà có nói lời khó nghe thế nào, cũng phải cố nhịn, đã chia tay thì không để cảm xúc của hắn tiếp tục chi phối mình. Lấy đồ xong liền đi.
Nhưng sự thật chứng minh, Văn Quân Hà vốn điềm đạm chín chắn trong mắt người ngoài, đến trước mặt Bạch Ly lại có bản tính ngang ngược, tùy tiện lại bộc lộ rõ ràng, còn vận dụng một cách trôi chảy.
Cậu cắn răng, gằn từng chữ, "Tào Tuấn Nghiêm là bên A của công ty tôi. Bên A có yêu cầu, tôi không thể không đáp ứng."
Văn Quân Hà cười lạnh, "Thật sao? Vậy nếu bên A muốn cậu lên giường, cậu cũng đồng ý đúng không?!"
Bạch Ly hít sâu mấy hơi, đầu óc choáng váng vì tức giận mới dần tỉnh táo lại đôi chút. Cậu không muốn nói thêm nửa lời nào nữa, đẩy cửa thẳng bước ra ngoài.
Ngay ngoài cửa là thang máy, đang dừng ở tầng một. Bạch Ly run rẩy ấn nút hai lần, mũi tên đỏ sáng lên, con số tầng trên màn hình bắt đầu nhảy.
Trong đầu cậu vẫn đang nghĩ, không biết Văn Quân Hà vứt cái hòm ở đâu. Lát nữa xuống dưới phải tìm quanh khu thùng rác, xe thu gom rác thường năm giờ sáng mới đến, may mắn thì chắc còn kịp nhặt lại.
Đang mải nghĩ, sau lưng vang tiếng mở cửa. Theo bản năng cậu quay đầu, một bóng đen cao lớn xông đến nhanh như chớp giật, một tay bịt chặt miệng, một tay kẹp chặt cổ, chưa đến hai giây đã kéo mạnh cậu trở lại.
Cửa chính "cạch" một tiếng đóng lại, Bạch Ly bị Văn Quân Hà áp chế, đè cậu ngồi xuống ghế sofa.
Hai tay cậu ra sức chống vào lồng ngực rắn chắc đang ép sát, chân cũng quẫy đạp loạn xạ, dùng hết sức phản kháng. Văn Quân Hà đè chặt lấy bờ vai cậu, giọng uy hiếp, "Còn vùng vẫy nữa thì tôi bẻ luôn cánh tay cậu."
"Văn Quân Hà, chúng ta đã chia tay rồi, chia tay rồi, anh hiểu không?!" Bạch Ly gần như gào lên.
Trong lúc không phòng bị, mu bàn tay đang kẹp cằm cậu bị cắn một phát thật mạnh, Văn Quân Hà tức giận, "Tôi gọi cậu quay về, không phải để nhìn thấy cái thái độ này!"
"Tôi trở lại chỉ để lấy đồ. Chúng ta đã chia tay rồi! Chia tay rồi!"
Văn Quân Hà dĩ nhiên sẽ không thật sự bẻ tay cậu, nhưng Bạch Ly giãy giụa như cá mắc cạn dưới nước, hắn gần như không đè nổi, khiến hắn vô cùng phiền não. Trong tai toàn là những câu hắn không muốn nghe, hắn chỉ đành dùng lại trò cũ.
Chiếc cà vạt vừa vứt dưới thảm cạnh sofa, chỉ cần với tay là có thể lấy lên, tiện cho việc trói người hơn bất cứ thứ gì.
Hơi men hòa lẫn khói thuốc, thấm vào khí thế mạnh mẽ vốn có của Văn Quân Hà, hóa thành một bức tường vô hình, từ bốn phương tám hướng dồn ép xuống, khiến Bạch Ly không thể động đậy.
Trải nghiệm từng bị trói chặt trên sofa cũng như dòng dung nham nóng bỏng, cùng với nỗi đau đớn và nhục nhã, cùng lúc cuồn cuộn ập đến.
"Văn Quân Hà!" Bạch Ly hét to, hoảng loạn đến khàn giọng, trong cơn cuồng loạn lại vung một bạt tai.
Thật ra cú tát ấy chẳng có mấy lực, sức lực đã bị tiêu hao gần hết trong quá trình giãy giụa và sợ hãi. Nhưng âm thanh giòn vang ấy lại quá đột ngột, khiến Văn Quân Hà sững sờ.
Mà người vừa ra tay, lại là kẻ không có chút tự tin nào cả.
Không khí ngưng đọng lại vài giây. Bạch Ly nắm chặt vạt áo trước ngực hắn, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cậu ép bản thân phải bình tĩnh, cố hạ giọng,
"Văn Quân Hà, anh say rồi... anh đừng như vậy."
Bạch Ly chỉ còn cách thỏa hiệp, không có con đường nào khác.
Cậu ngừng giãy, để mặc cơ thể mình bị bóng đen cao lớn phủ xuống, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào sát bên tai, buộc cậu phải cố ngẩng cổ lên.
"Quân Hà..." Bạch Ly mềm giọng cầu xin, "Đừng... đừng giống lần trước nữa, thật sự đau lắm. Chúng ta, chúng ta nói chuyện nhé."
Văn Quân Hà nhìn xuống người dưới thân hồi lâu, cơn giận dữ và dục vọng vẫn điên cuồng gào thét trong ngực. Bạch Ly bị kẹp trong góc sofa, gương mặt tái nhợt, đỏ trắng lẫn lộn, áo quần cũng bị xộc xệch.
Có lẽ dáng vẻ đáng thương ấy khiến hắn khựng lại.
Hắn lui người, vươn tay gỡ cà vạt trên cổ tay cậu ra, rồi ném thẳng vào mặt cậu, bật cười lạnh, "Nói đi."
Thoát khỏi ràng buộc, Bạch Ly chậm rãi ngồi thẳng dậy, đưa tay chỉnh lại áo quần, "Anh có gì không hài lòng, cứ việc mắng tôi. Nếu tôi sai, tôi có thể xin lỗi."
Trong lòng cậu tự giễu cợt một cách chua chát, quả nhiên mình là kẻ hèn mọn, rõ ràng người bị thương là cậu, người nhún nhường vẫn là cậu, người xin lỗi vẫn là cậu.
"Nhưng anh không thể đối xử với tôi như vậy. Dù... dù cho vẫn còn là người yêu, anh cũng không được như thế." Bạch Ly nói tiếp, "Còn bạn của anh, những chuyện hắn làm với tôi, tôi không kiểm soát được, cũng chẳng thể ngăn cản. Việc tôi có thể làm chỉ là tránh được chừng nào hay chừng đó. Anh yên tâm, sẽ không lâu đâu. Dự án xong tôi sẽ rời Bình Châu."
Lời nói ra vẫn chói tai như thế. Văn Quân Hà ngồi trên thảm, vẻ mặt âm trầm, một chân co lại, một chân duỗi ra, cả người toát ra vẻ căng thẳng đầy kháng cự.
"Bạch Ly, tôi có thể cho cậu một cơ hội hối hận." Hắn nói chậm rãi, "Có những lời, cậu nên nghĩ cho kỹ rồi nói lại lần nữa."
Bạch Ly lắc đầu. Cậu với Văn Quân Hà đã không còn gì để nói nữa.
Nhưng lúc này cậu không thể chọc hắn nổi giận.
"Tôi bỏ đi, có thể anh chưa quen được ngay. Tôi cũng rất buồn." Bạch Ly dịu giọng, "Tôi biết gần đây liên tục chạm mặt khiến anh phiền lòng, nhưng đó là ngoài ý muốn, không phải do tôi cố ý."
"Nếu còn có cơ hội gặp lại... thôi, chắc sau này cũng không còn nữa đâu, xuất thân khác biệt quá, xong dự án này tôi sẽ rời Bình Châu, tương lai..."
Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng. Dù cãi vã đến thê thảm, dù chất chứa bao nhiêu thất vọng, đối diện người mà mình từng yêu đến mức dốc hết tâm can, cậu vẫn thấy đau đến tận xương tủy.
Ngừng một lát, cậu nói khẽ, "Quân Hà, chúng ta bên nhau tám năm... coi như, chia tay tử tế đi."
Bạch Ly đứng dậy, vòng qua bàn trà, "Nếu không còn gì khác, tôi đi đây."
Lần này, Văn Quân Hà không ngăn cản.
Bạch Ly ra khỏi cửa, xuống thang máy một cách thuận lợi. Dưới tòa nhà có hai chiếc thùng rác, cậu chậm rãi bước đến, mở nắp nhìn, không thấy chiếc hòm nào.
Trên lầu, một góc rèm vén lên. Văn Quân Hà đứng nhìn xuống, thấy Bạch Ly loay hoay tìm kiếm trong đống rác rồi tay không rời đi.
Hắn châm một điếu thuốc, hút một hơi thật mạnh, khói thuốc phả mờ tấm kính, phản chiếu gương mặt tiều tụy. Hắn cũng chẳng hiểu bản thân vừa rồi nổi điên vì cái gì. Gọi Bạch Ly về lấy hòm, rồi giấu đi, còn lừa rằng đã vứt. Chắc chỉ vì uất ức bữa trưa kia, vì thái độ kiên quyết không nhượng bộ của cậu.
Nhưng hôm nay, bậc thang để hắn xuống nước cũng đã được đưa ra rồi, lời cay nghiệt cũng đã nói ra rồi. Vậy mà Bạch Ly vẫn muốn "chia tay tử tế".
Vẫn không chừa cho hắn lấy một đường lui nào cả.
**
Bị một trận hù dọa và hành khó, lại thêm gió lạnh thấm vào lưng áo, Bạch Ly về phòng thuê thì đổ bệnh.
Sáng hôm sau, cổ họng như bị than hồng nung đốt, khô rát và đau buốt không ngừng. Đo nhiệt kế, cậu sốt cao.
Cậu báo cho Triệu Lãm một tiếng, vội vã uống một mớ thuốc, rồi ngã vật xuống ngủ mê man.
Giấc ngủ ấy kéo dài suốt hai ngày. Trận cảm cúm dữ dội đánh gục cậu như một cây cải úa. Trong khoảng thời gian đó, Triệu Lãm ghé qua một lần, bảo cậu đừng lo lắng công việc, cứ nghỉ ngơi cho khỏe.
"Em đấy, bình thường thì khỏe như trâu, nhưng cứ ốm là nặng. Phải chăm cho tốt, bằng không sau này về già chỉ có chịu khổ thôi." Triệu Lãm vừa dặn dò vừa dọa dẫm, sợ cậu mang trách nhiệm quá nặng, bệnh rồi còn lo công việc.
Vậy nên cậu ngoan ngoãn nằm lì ở nhà, nghĩ bụng, nhỡ đâu về già chỉ còn một mình, chẳng phải thật sự sẽ phải tự mình chịu hết sao.
Nghĩ tới nghĩ lui, lại nghĩ đến Văn Quân Hà. Người này à, không biết già đi rồi sẽ thế nào. Nhưng chắc là, không có cậu hắn cũng chẳng hề hấn gì đâu. Dù là bây giờ hay sau này, hắn vẫn có thể sống trong phồn hoa rực rỡ.
Đến cuối cùng nhớ lại toàn bộ câu chuyện hiện tại, Bạch Ly tự hỏi, không biết đối phương sẽ đánh giá cậu thế nào? Một màn hài kịch, hay chỉ là một đoạn tình nhạt nhẽo với kết thúc nhạt nhẽo?
Trong căn phòng tĩnh mịch, cơn cảm mạo như gặm nhấm thần kinh cảm xúc của cậu, thế mà nghĩ đến những điều này, cậu cũng chẳng thấy quá đau lòng.
Điện thoại lại reo lên. Bạch Ly nén giận mà bắt máy.
Bên kia nói gì đó, cậu nghe loáng thoáng chỉ nhớ được câu cuối, báo một địa chỉ, rồi ném lại hai chữ, "Ra ngoài."
Cậu nghĩ chắc kiếp trước mình đã đắc tội nhà họ Văn và nhà họ Tào nhiều lắm, không thì sao hai người này lại thay phiên nhau hành hạ mình như vậy!
Ngẩn người một lúc, nhìn đồng hồ, Bạch Ly lại nghĩ thôi không nói với Triệu Lãm nữa làm gì. Nói thì có ích gì, chỉ làm thêm một người lo lắng.
Từ nhà đến chỗ hẹn khoảng năm mươi phút đi xe ô tô. Cậu chậm chạp bò dậy, như kéo lê từng sợi tơ, cố kiềm chế khát vọng muốn nằm lì nơi này đến tận già, cuối cùng vẫn phải thu dọn đồ đạc gọn gàng, rời khỏi cái chốn trú ẩn vốn dĩ chỉ là tạm bợ của mình.
**
Tác giả:
Những người khác thường cầu hòa bằng cách: Giả ngốc, làm nũng, quỳ gối, hoặc bám dính lấy đối phương.
Còn chồng của Bạch Ly thì cầu hòa bằng cách: Gọi cậu tới để... bẻ luôn tay cậu.
Công chỉ có một người thôi, ngạo mạn, nóng nảy. Mọi người cứ tha hồ mà mắng hắn đi nhé.