Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Uống hết chai rượu này đi
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chàng trai tên Tiểu Quân, dường như được ai đó sai khiến, sà vào lòng Văn Quân Hà ngay giữa hành lang, vòng tay ôm lấy cổ hắn, giọng nũng nịu, "Văn tổng, sao anh đi lâu thế, mọi người bảo em ra tìm anh."
Văn Quân Hà thô lỗ gạt cậu ta ra, liếc nhìn Bạch Ly một cái, chỉ hờ hững "ừ" một tiếng đáp lại, rồi kéo Tiểu Quân quay vào trong.
Hành lang dài lát kính, bóng phản chiếu rõ mồn một trên đó. Trên gương mặt Bạch Ly hiện lên thoáng chốc vẻ khinh miệt, chán ghét, thậm chí là ghê tởm. Nhưng tuyệt nhiên không có chút ghen tuông hay bi thương nào.
Một ngọn lửa không tên bùng lên trong lòng Văn Quân Hà.
Đến cửa phòng, hắn bỗng kéo Tiểu Quân sát lại gần, quay đầu nhìn Bạch Ly, lạnh nhạt nói một câu, "Tiểu Quân rất biết điều."
"Đúng vậy." Bạch Ly nghiến chặt răng, "Chỉ có tôi là kẻ không biết điều."
Dứt lời, cậu xoay người bỏ đi. Ở nơi này thêm một giây cậu cũng không thể chịu nổi.
Nhưng cậu chưa kịp bước đi, đã bị bảo vệ chặn lại ngay cửa.
Tào Tuấn Nghiêm như đã tính toán trước, trước mặt mọi người nói:
"Tiểu Bạch, cậu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, chẳng coi tôi ra gì ư?"
Hắn đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Hôm nay hắn mời rất nhiều người, chuẩn bị kỹ lưỡng kịch bản, vốn dĩ muốn ép Bạch Ly phải gật đầu, đồng thời tiện thể khiến Văn Quân Hà phải câm miệng. Nhưng Bạch Ly lại tránh né, không thèm cho hắn chút thể diện nào. Kế hoạch sụp đổ, làm sao hắn có thể chịu để người khác chê cười được?
Hắn thậm chí còn chuẩn bị màn "tỏ tình", đèn tắt, hắn cầm đàn lên hát, khiến không khí trở nên cao trào. Bạch Ly dù muốn hay không cũng khó lòng từ chối. Chỉ cần cậu gật đầu, hắn sẽ chẳng cần kiêng dè Văn Quân Hà nữa.
Nào ngờ, hắn chưa kịp hát, lời còn chưa nói hết, Bạch Ly đã vội vàng bỏ đi như rắn tránh chổi. Tào Tuấn Nghiêm mất hoàn toàn kiên nhẫn.
Hắn bảo mở một chai rượu mới tinh đặt lên bàn. Ngón tay nghiền nát viên thuốc, bột trắng rắc dọc theo miệng chai. Hắn chẳng hề che giấu điều đó, những người đứng gần đều thấy rõ. Dĩ nhiên, Bạch Ly cũng nhìn thấy rõ.
Không ai hỏi, bởi vì ai cũng đoán được, thứ đó là "thuốc trợ hứng". Mà những người quen biết Tào Tuấn Nghiêm đều hiểu, hắn chưa bao giờ chơi nhỏ nhặt.
Tào Tuấn Nghiêm gõ nhịp ngón tay lên chai, quét mắt nhìn sâu vào trong phòng, liếc nhìn Văn Quân Hà một giây, rồi quay lại Bạch Ly, "Uống hết chai này, tôi sẽ để cậu đi."
Chai Martell màu nâu nhạt, nửa lít, nồng độ bốn mươi độ, lại còn có thuốc trong đó.
Chẳng ai dám, cũng chẳng ai có thể uống cạn trong một lần.
Tào Tuấn Nghiêm ngồi đó, nhàn nhã nhìn sắc mặt Bạch Ly đang tái mét, kiên nhẫn chờ đợi.
"Tôi nói là làm. Cậu uống hết, lập tức có thể rời khỏi đây. Sau này tôi cũng sẽ không làm khó cậu nữa." Hắn hạ thấp giọng, ngụy trang vụng về, "Không uống cũng được, cho tôi thứ tôi muốn, cậu có thể rời đi."
Đám đông vốn đang vui đùa đều dừng lại, dồn ánh mắt trêu chọc, khoái trá, hiểm độc, như bầy thú rình mồi.
Bạch Ly ngẩng đầu, nhanh chóng liếc nhìn về phía Văn Quân Hà.
Trong tầm mắt chỉ thấy gương mặt nghiêng lạnh lùng của hắn ta. Hắn ngồi xa hơn một chút, dường như chẳng bận tâm đến màn kịch trước mắt. Chàng trai tên Tiểu Quân ngồi sát bên, tập trung bóc từng quả nho, rồi đưa tận tay hắn ăn.
Văn Quân Hà thản nhiên nhận lấy, ung dung nuốt xuống, không hề nhìn về phía Bạch Ly dù chỉ một cái.
Trò hề trước mắt này giống như chẳng liên quan gì đến hắn.
Tám năm tình cảm, đổi lại chẳng được một lời che chở.
Bạch Ly không còn do dự nữa. Cậu bước lên, nắm cổ chai, giọng không vui không giận, chỉ bình thản nói, "Được."
Ở xa kia, bàn tay Văn Quân Hà đang cầm nho thoáng khựng lại.
Bạch Ly dốc ngược chai rượu, uống ừng ực từng ngụm. Động tác nhanh gọn, dứt khoát, cổ ngửa cao, đường cong cổ họng căng lên quyến rũ. Chất lỏng tràn ra khóe môi, theo yết hầu đang kịch liệt chuyển động mà chảy xuống. Tiếng nuốt vang lên rành rọt trong gian phòng đột nhiên im lặng, nghe như tiếng nức nở nghẹn ngào.
Quả nho trong tay Văn Quân Hà đột nhiên bị hắn bóp nát bươm.
Chai rượu rỗng đặt mạnh xuống bàn, tiếng loảng xoảng vang lên, kéo mọi người trở về thực tại.
Triệu công tử bước tới kiểm tra, quả thật không còn một giọt nào.
Tiếng huýt sáo vang dội khắp phòng, xen lẫn tiếng cười cợt. Chỉ có ánh mắt Tào Tuấn Nghiêm chìm sâu đầy toan tính, nhìn đôi môi đỏ mọng của Bạch Ly ướt rượu càng thêm mị hoặc hơn, cùng đôi mắt mờ sương không rõ là do men rượu hay do thứ khác.
Bạch Ly dùng mu bàn tay quệt mạnh khóe môi, nhìn thẳng Tào Tuấn Nghiêm, "Tào Tuấn Nghiêm, nói lời phải giữ lời."
Nói xong, cậu quay người đi thẳng.
Lần này, chẳng ai dám cản cậu.
Rượu đã bắt đầu phát tác rồi. Dù tửu lượng cao đến đâu, cách uống này cũng chẳng khác gì tự sát, huống chi trong đó còn có thêm thuốc.
Bạch Ly không thể dừng, cũng không dám dừng. Nơi này toàn kẻ ăn thịt người không ghê tay, sao người cậu yêu lại có thể ở đây được?
Ra khỏi phòng, cậu không dám vào nhà vệ sinh gần đấy, vội vàng chạy xuống tầng một, tìm thấy nhà vệ sinh của nhân viên, khóa cửa lại, cúi đầu tự móc họng để nôn ra.
Từng đợt nước xối ào ào, cậu ho sặc sụa, nôn thốc nôn tháo không ngừng, giữa bốn bức tường lát gạch trắng sáng lạnh lẽo. Đầu óc quay cuồng, cơ thể nặng trĩu, như bị kéo xuống một hồ sâu không đáy.
Không rõ đã nôn bao nhiêu lần, chỉ biết mình phải rời đi ngay lập tức. Ai biết bọn chúng còn giở trò gì nữa không.
Bạch Ly loạng choạng ra ngoài, dọc theo con đường cũ. Bước đi vội vàng, thân hình chao đảo. Hệ thống phun nước trong vườn hoa đang bật, nhạc nền dịu êm vang vọng, những giọt nước bắn tung tóe, thấm ướt ống quần cậu.
Bước chân ngày càng nặng, Bạch Ly buộc phải dừng lại thở dốc. Cậu khom lưng, rồi từ từ ngồi sụp xuống, úp mặt vào dòng nước phun. Đột nhiên há miệng uống liền mấy ngụm nước, lại vốc nước hắt lên mặt, lên đầu mình. Mãi một lúc sau, mới thấy bản thân tỉnh táo hơn đôi chút, cậu cố gắng đứng vững rồi cắn răng lao về phía cổng lớn.
Đi thôi, chạy nhanh lên!
Đêm cuối thu gió hun hút thổi, quất vào gương mặt và thân thể ướt sũng của cậu, lạnh buốt đến tận xương tủy.
Đường núi dài dằng dặc, quanh co, không có phương tiện công cộng. Nửa đêm gọi xe chẳng ai chịu đến đón. Muốn xuống thành phố, chỉ có cách đi bộ suốt đêm mà thôi.
Nhưng cậu chẳng còn nghĩ được gì khác nữa.
Trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất: rời khỏi đây, tìm một nơi an toàn.
Cậu đã vượt qua cổng câu lạc bộ trên đỉnh núi, bóng dáng chìm hẳn vào màn đêm mờ mịt.
Mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng cậu nữa, Văn Quân Hà mới từ ban công tầng hai bước ra. Điếu thuốc kẹp trong tay hắn đã cháy dài một đoạn, tàn tro rơi từng đoạn xuống đất, cháy hết mà hắn chưa kịp hút một hơi nào.
Đường xuống núi không quá dốc, nhưng quanh co vô tận. Con đường dưới chân trải dài hun hút, đen kịt như không có điểm dừng. Men rượu vẫn cuồn cuộn trong người, dù đã nôn bớt đi không ít, Bạch Ly vẫn choáng váng, đầu nặng như chì.
Bước chân từ nhanh dần hóa chậm, rồi trở nên lảo đảo, cuối cùng đi được vài bước lại phải dừng lại. Thái dương đập thình thịch, hơi thở dính chặt như nuốt phải bùn. Dưới chân chẳng khác gì đang giẫm trên bông gòn.
Cậu đi loạng choạng, chẳng nhớ mình đã ngã bao nhiêu lần, cũng không biết cơ thể có bị trầy xước ở chỗ nào không. Mọi giác quan đều trở nên rối loạn, trái tim cũng như bỏ lại trên con đường tối đen hun hút này.
Phía sau vang lên tiếng động cơ xe hơi đang đuổi tới.
Cuối con đường này chỉ có câu lạc bộ kia, ngoài ra không có bất kỳ công trình nào khác. Giờ phút này có xe chạy xuống, ắt hẳn là từ đó đi ra. Bạch Ly đầu óc rối loạn, thoáng rùng mình, lo sợ Tào Tuấn Nghiêm hay ai đó đã đổi ý. Trước khi đèn xe chiếu tới, cậu vội vàng nấp sau một gốc cây ven đường.
Chiếc Cullinan đen chạy chậm, đèn pha rọi sáng cả con đường. Văn Quân Hà đã tính toán thời gian, chắc chắn Bạch Ly sẽ đang ở đoạn đường này.
Thấy bóng người thấp thoáng phía sau gốc cây, hắn vội vàng đạp phanh.
Hắn nhảy xuống xe, chỉ mấy bước đã đến sau thân cây. Ngừng lại trong thoáng chốc, rồi đưa tay chạm vào vai người đang quay lưng lại.
Đèn xe như đôi mắt sáng rực, chiếu rõ mồn một từng chi tiết trước mặt hắn.
Áo sơ mi nhăn nhúm, tóc tai rối bời, những vệt đất bùn dính trên tay và ống quần do những cú ngã. Và khi Bạch Ly quay đầu lại nhìn hắn, là một gương mặt đẫm lệ.
Văn Quân Hà sững sờ. Trái tim hắn như bị một vật gì đó giáng xuống, một nhát đau quặn thắt, khiến đầu óc hắn ong ong.
Bạch Ly đưa tay bịt chặt miệng lại, đôi mắt nhắm nghiền, tiếng nức nở nghẹn ngào khe khẽ trào ra, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch của núi rừng, như một chiếc búa tạ nặng nề giáng thẳng vào lồng ngực hắn.