Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 25: Một quả táo
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khách sạn W tọa lạc ở phía đông thành phố, cao gần sáu trăm mét, chính thức khai trương vào dịp Giáng Sinh. Tòa tháp sáng rực như một ngọn hải đăng mới, trở thành biểu tượng của cả Bình Châu. Những bữa tiệc, hội nghị đã kín lịch đặt chỗ đến tận mùa xuân năm sau, sự phồn hoa, tấp nập của nó thì khỏi phải nói.
Để chuẩn bị cho tiệc khai trương dịp Giáng Sinh, đội kế hoạch và công ty tổ chức đã bận rộn gần suốt cả tháng trời. Thế nhưng sát đến ngày khai trương, cấp trên lại đột ngột yêu cầu đổi chủ đề thành "Xứ sở tuyết trắng".
Phía dưới lập tức náo loạn cả lên, công ty tổ chức vội vã tìm đến tổng phụ trách, khóc lóc than rằng với thời gian gấp gáp như vậy thì không thể nào kịp thay đổi chủ đề. Việc mệt chết thì không nói làm gì, nhưng nếu do chuẩn bị không chu đáo mà xảy ra sự cố tại chỗ, thì việc mất việc là điều khó tránh khỏi.
Người phụ trách gọi các tổ trưởng chủ chốt đến họp khẩn. Nội dung cuộc họp rất rõ ràng: Tăng tiền làm thêm giờ, chủ đề bắt buộc phải thay đổi, không có bất kỳ sự thương lượng nào. Vì đây là "Lệnh từ cấp cao nhất". Người phụ trách cũng không giấu, chỉ thiếu nước gọi thẳng tên Văn Quân Hà.
Sau cuộc họp, các tổ trưởng quen biết nhau xúm lại thì thầm dò hỏi, "Sao mà lại tùy hứng đến thế? Điều này không giống phong cách của anh ta chút nào?"
Người phụ trách cũng chẳng biết phải trả lời thế nào. Ai mà biết được chứ?
Ông chủ lớn đã muốn đổi thì cứ việc đổi thôi, dù sao khách sạn cũng là của người ta mà!
"Xứ sở tuyết trắng" xuất hiện vào đêm Giáng Sinh, được trình chiếu lên toàn bộ mặt kính của tòa nhà chọc trời: tuyết rơi, sao trời, ánh sáng lấp lánh, một thiếu niên đang trượt tuyết... Ánh đèn rực rỡ thắp sáng cả tòa nhà sừng sững giữa không trung, như thể một trận tuyết lớn từ trên trời đổ xuống, theo lối dẫn vào nhân gian mà chậm rãi rơi xuống mặt đất. Cùng với những chùm pháo hoa nở rộ trên nền trời, cảnh tượng ấy lãng mạn đến mức chói mắt, đẹp đến nỗi khiến người ta không dám chớp mắt.
Bạch Ly đứng ở quảng trường cách khách sạn không xa, ngẩng đầu nhìn "khung trời nhân tạo" đó. Trong khoảnh khắc tuyết sáng lóe lên, cậu thấy rõ, gương mặt của thiếu niên trượt ván tuyết kia, chính là cậu. Đó là hình ảnh từ một mùa hè xa xưa, trên ngọn núi tuyết năm nào, khi Văn Quân Hà nắm tay dạy cậu tập trượt ván, còn cẩn thận quay lại từng khung hình.
Bạch Ly biết Văn Quân Hà đang nhượng bộ, cũng đã bày tỏ rõ thái độ và thiện chí của mình thông qua khung cảnh này.
Cậu đưa tay che mặt, chậm rãi ngồi xuống bậc thềm, như một con rối gỗ bị bỏ quên giữa trời lạnh, không nghĩ gì cả, cũng chẳng muốn nghĩ thêm nữa.
Cậu biết, màn trình diễn băng tuyết kia, đã được đổi lấy bằng bao nhiêu chi phí, bao nhiêu tâm sức. Nhưng với Bạch Ly, những điều cậu từng khao khát mà không có được, nay được phô bày rực rỡ trước mắt, lại trở nên nực cười đến thế.
Nhiệt độ ở Bình Châu giảm mạnh vào Giáng Sinh, gió mùa ùa về đúng như dự báo thời tiết. Bạch Ly mở bàn tay, ngón tay đỏ ửng vì giá rét. Nước mắt lăn dài trên má, nóng rát, như muốn thiêu đốt cả lòng bàn tay đang buốt giá kia.
Ban đầu, trong tay cậu chỉ có một quả táo, quý đến mức chẳng nỡ cắn, chỉ muốn dành trọn vẹn cho Văn Quân Hà. Nhưng khi hắn đưa cho cậu cả một giỏ táo, lúc ấy, cậu mới chợt nhận ra, giữa họ vốn dĩ đã tồn tại một khoảng cách không thể nào san lấp nổi.
Một người chỉ có một quả, làm sao có thể so sánh với người nắm giữ cả một khu vườn?
Cuộc đời vốn bất công, và tình yêu cũng không ngoại lệ.
Tình yêu của Văn Quân Hà giống như một sự bố thí, giống như một ván cờ chiến lược, có thể vì bạn bè, cha mẹ, hay bất kỳ lý do nào khác mà dễ dàng buông bỏ bất cứ lúc nào. Còn tình yêu của cậu, là duy nhất, không chút hoài nghi, không chút chần chừ, từ đầu đến cuối đều đặt trọn vào một người.
Việc biết là một chuyện. Nhưng hết lần này đến lần khác, vết thương lại bị xé toạc, rồi vá víu, rồi lại rách nát, lại là một chuyện khác hoàn toàn.
Muốn rời đi mà không thể dứt, đành phải đứng ở nơi gần kề lưỡi dao nhất, nhìn bản thân hết lần này đến lần khác bị ký ức, thói quen và những ràng buộc quấn lấy, cứa vào tim từng mảnh.
Chưa bao giờ Bạch Ly nhận ra rõ ràng như lúc này: cậu nhất định phải rời đi. Nếu không rời khỏi Văn Quân Hà, cậu sẽ chẳng bao giờ khá hơn được.
Điện thoại vang lên, là trợ lý của Văn Quân Hà gọi đến. Người đó đang đứng run rẩy trong gió lạnh trước cổng khách sạn W, giục cậu nhanh chóng đến nơi, vì buổi lễ chào mừng khai trương sắp bắt đầu.
Gió thổi tạt vào mặt, vừa lạnh buốt vừa tê tái, cậu nắm chặt điện thoại, từ xa, cậu thấy bóng dáng người trợ lý kia bị gió thổi rối tung. Cậu đứng khựng lại, thản nhiên đáp, "Xin lỗi, tôi ra trễ rồi, phải ít nhất một tiếng nữa tôi mới đến nơi."
Cúp máy, cậu rẽ vào một tiệm McDonald's gần đó, gọi một ly nước nóng, úp điện thoại xuống bàn, tắt chuông, mặc kệ thế giới bên ngoài có gấp gáp đến mức nào.
Một tiếng sau, Bạch Ly đoán là nghi thức cũng đã kết thúc, cậu mới mở điện thoại lên. Bốn cuộc gọi nhỡ của Văn Quân Hà chỉ khiến cậu khẽ nhếch khóe môi, kéo chặt cổ áo khoác, bước ra khỏi tiệm thức ăn nhanh.
Khi người trợ lý đón cậu vào, buổi tiệc lớn đã gần như kết thúc.
Bạch Ly bước đi chậm rãi, người trợ lý cũng ngại thúc giục, nhưng trong lòng sốt ruột nên đành cố tình nhắc nhở, "Đợt khách cuối cùng đã được tiếp đãi xong rồi, thời gian còn lại là tiệc riêng tư của Văn tổng."
Bạch Ly đứng trong thang máy kính ngắm cảnh lên cao, tai ù đi, cơn buồn nôn trào lên chiếm trọn tâm trí, đến nỗi cậu còn chẳng nghe rõ chính mình vừa khẽ "ừ" một tiếng. Người trợ lý thấy cậu không phản ứng gì, cũng không nói thêm lời nào.
Lên tới tầng tám mươi mấy, trong đầu Bạch Ly chỉ còn lại một vùng ong ong hỗn loạn. Nhìn nữ trợ lý bên cạnh vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì, cậu bất giác cảm thấy có chút khâm phục. Ngay cả người làm việc bên cạnh Văn Quân Hà cũng giỏi giang hơn cậu rất nhiều, thật chẳng hiểu hồi đó cậu lấy đâu ra dũng khí mà dám theo đuổi Văn Quân Hà đến thế.
Ra khỏi thang máy, Bạch Ly vịn tay vào tường để lấy lại thăng bằng. Người trợ lý nói gì đó với vẻ mặt lo lắng, nhưng cậu không nghe rõ, chỉ "ừ" một tiếng cho có lệ, đúng lúc đó, cậu thấy Văn Quân Hà từ đằng xa sải bước đến.
Bạch Ly chỉ kịp thấy bóng dáng hắn lao tới. Cánh tay mạnh mẽ của hắn đỡ lấy cậu, giọng nói pha lẫn chút trách móc và lo lắng, "Sao vậy?"
"Không sao, chỉ ù tai thôi." Cậu lắc đầu đáp.
Người trợ lý rất nhạy bén, rất nhanh chóng đặt một cốc nước nóng vào tay cậu, hơi ấm xua đi đôi chút choáng váng. Bạch Ly ngồi xuống, hơi thở dần ổn định, hai bên thái dương căng chặt cũng dịu đi phần nào.
Hắn khom người, khẽ hỏi nhỏ, "Có phải cảm lạnh rồi không?" Trong mắt hắn giờ phút này đã sớm quên đi việc cậu cố ý làm ngơ bốn cuộc gọi của hắn. Chỉ còn lại sự lo lắng.
Văn Quân Hà gần như bế bổng cậu vào phòng tiếp khách, đặt cậu ngồi lên ghế sô pha. Hắn biết Bạch Ly sợ độ cao và dễ say máy bay, nhất là khi bị ốm. Mỗi lần đi máy bay cậu đều toát mồ hôi, hắn lúc đó còn trêu chọc cậu, không ngờ ngay cả việc đi thang máy cũng khiến Bạch Ly khó chịu đến thế.
Vốn dĩ vừa bị cảm lạnh lại vừa bị trúng gió, lần đầu tiên cậu thầm biết ơn vì bệnh tật hôm nay đã "cứu" cậu một phen, bất kể hôm nay cậu có làm gì, Văn Quân Hà đều sẽ không làm khó cậu.
Tiền sảnh không đông, vài gương mặt quen thuộc tụ lại uống rượu. Mọi người đều là bạn thân của hắn. Bạch Ly nhận ra từng gương mặt mình đã từng nghe qua, từng biết đến, nhưng chẳng một ai thật sự biết về cậu.
Người trợ lý trước đó đã nói qua về bữa tiệc chào mừng trang trọng được tổ chức ở tầng 66, với sự tham gia của nhiều doanh nhân, nhân vật có tiếng trong giới kinh doanh, chính phủ và các đối tác của Văn Quân Hà. Sau khi tiệc kết thúc, hắn đã mời vài người bạn lên đây để nghỉ ngơi thư giãn.
Trong đám người bước tới chào, có một ánh nhìn không rời khỏi cậu từ đầu đến cuối, đó là Tào Tuấn Nghiêm. Thấy Bạch Ly đã ngồi xuống, hắn định bước đến.
Văn Quân Hà liếc nhìn hắn, sắc mặt hơi tối sầm lại nhưng không hề tức giận.
Kể từ hôm đó trở đi, hắn và Tào Tuấn Nghiêm đã hoàn toàn cắt đứt mọi liên lạc, ai bận việc nấy, thỉnh thoảng có chạm mặt ở các sự kiện xã giao thì cũng xem như không nhìn thấy nhau. Nếu bạn bè chung có hẹn cùng tụ họp, hai người cũng rất có ăn ý, một người đến thì người kia sẽ không xuất hiện.
Tóm lại, bây giờ họ đang ở trạng thái "vua không thấy vua", né tránh nhau như nước với lửa.
Bề ngoài thì vẫn giữ thể diện của những người trưởng thành, chưa từng cãi cọ gì trước mặt người khác, thế nên trong giới, ngoài An Vũ Vi và Tống Hân ra, gần như không ai biết mối quan hệ giữa hai người đã hoàn toàn tan vỡ.
Nhưng hôm nay là một trường hợp đặc biệt, nhà họ Văn mời nhà họ Tào, hai người có thể không còn qua lại nữa, nhưng hai gia tộc thì vẫn còn những lợi ích ràng buộc, hợp tác với nhau bao nhiêu năm nay, không thể vì chuyện cá nhân mà dễ dàng cắt đứt.
Tào Tuấn Nghiêm vốn cũng chẳng muốn đến để nhìn cái mặt lạnh như tiền của Văn Quân Hà, nhưng không còn cách nào khác, kể từ khi Bạch Ly quay lại bên Văn Quân Hà, hắn không còn cơ hội nào để gặp cậu nữa.
Chủ đề "Xứ sở tuyết trắng" kia hắn cũng đã nhìn thấy, vì vậy hắn biết chắc, hôm nay Bạch Ly nhất định sẽ đến.
Ba người cùng ngồi lại một chỗ, bầu không khí vừa gượng gạo vừa khó tả, An Vũ Vi đứng từ xa nhìn thấy tình cảnh đó, vội vàng chạy đến nhập hội, sợ ba người này mà nói sai một câu sẽ xảy ra chuyện không phù hợp với những người trưởng thành.
Văn Quân Hà xem như những người xung quanh không tồn tại, chỉ chăm chú nhìn Bạch Ly uống hết ly đồ uống nóng, rồi hỏi cậu, "Đỡ hơn chút nào chưa?"
Bạch Ly có chút ngại ngùng, tuy vẫn còn khó chịu nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Văn Quân Hà rót thêm cho cậu một ly đồ uống nóng khác, giọng nói trầm thấp, "Cái "Xứ sở tuyết trắng" vừa rồi, cậu có nhìn thấy không? Thích chứ?"
Bạch Ly chỉ khẽ gật đầu.
Một tiếng cười khẩy xen ngang, sắc bén như lưỡi dao, "Cậu ấy dám nói là không thích sao?"
Bầu không khí lạnh buốt ngay lập tức.
An Vũ Vi vội chen lời, cười nhạt nhìn Bạch Ly, "Chủ đề này do chính Quân Hà tự tay thiết kế đấy, phản hồi rất tốt, lãng mạn vô cùng. Nghe nói hôm nay có nhiều cô gái xem xong đều khen đẹp, còn nói sau này nếu được bạn trai cầu hôn nhất định sẽ muốn cầu hôn ngay trên mặt tòa tháp đó."
Bạch Ly vẫn còn choáng váng, chẳng rõ là do chiếc thang máy lao vút lên cao khi nãy, hay do tình thế khó xử ngay lúc này. Nhưng bất kể nguyên nhân nào, cậu đều không thể chịu đựng nổi.
Cậu có thể coi thường những lời lẽ của Tào Tuấn Nghiêm, nhưng lại không thể lơ đi khí thế đang dồn nén quanh Văn Quân Hà. Từ giây phút Tào Tuấn Nghiêm tiến đến gần, cả không khí quanh hắn liền trở nên lạnh lẽo. Mọi sự giận dữ, xa cách, cho dù có bùng lên, thì cũng chỉ là chuyện riêng giữa hai người họ. Nhưng nếu có thêm một kẻ thứ ba chen vào, e rằng ngọn lửa kia sẽ hóa thành một cơn bão tố cuồng phong.
Thế nên, khi Văn Quân Hà vòng tay ôm lấy cậu, Bạch Ly thuận theo mà ngả đầu vào vai hắn. Chút nhu thuận ấy, như một dòng nước mát, làm dịu đi lớp băng đang đóng chặt quanh Văn Quân Hà.
"Tiểu Bạch, nếu thấy buồn nôn thì uống chút đồ lạnh sẽ dễ chịu hơn." Tào Tuấn Nghiêm cất giọng như thể không nhìn thấy ai bên cạnh, ánh mắt lại khóa chặt lấy gương mặt nhợt nhạt của Bạch Ly. "Nhưng cậu không thể cứ mãi như thế này, e rằng cậu sẽ chẳng bao giờ dứt được cơn buồn nôn đó."
Lời cuối như một con dao hai lưỡi, bóng gió ám chỉ vừa quan tâm vừa châm biếm. Nhưng hắn vẫn chưa dừng lại ở đó, "Hôm đó cậu quay lưng bỏ đi, nói sẽ không chọn ai trong số chúng tôi. Thế nhưng rồi cậu lại quay lại vẫn ở bên cậu ta. Chẳng lẽ là vì có người nào đó đã dùng thủ đoạn mờ ám gì sao? Đừng sợ hãi, nếu có khó khăn gì, cứ tìm tôi. Tôi sẽ giúp cậu, lần này sẽ không làm khó cậu đâu."
Âm điệu lấp lửng, vừa đủ để tất cả những người đứng gần đều nghe rõ mồn một. Trong cái không khí đang khẽ chao đảo, chẳng khác gì một đòn công khai chĩa thẳng vào Văn Quân Hà.
Ánh nhìn hắn tối sầm, mạch máu nơi cánh tay hắn nổi hằn, siết chặt bờ vai của Bạch Ly bên cạnh. Hắn cố kìm lại, bởi biết rằng một chút bùng phát lúc này, ngày mai sẽ trở thành trò cười trong miệng người đời. Nhưng sự nhẫn nhịn đó, nào ai mà không nhận ra được?
Ngay khi không khí căng đến cực điểm, một giọng nói trong veo, sắc lạnh như lưỡi dao, lại vang lên, "Tôi thích."
Câu trả lời ấy, Bạch Ly chẳng hề hướng về Tào Tuấn Nghiêm, mà ngẩng mắt lên nhìn thẳng vào Văn Quân Hà. Khóe môi đỏ hồng vì vừa uống nước nóng, nét mặt ngoan ngoãn như thể trong mắt chỉ còn có hắn mà thôi.
Trong tích tắc, lòng ngực Văn Quân Hà như bùng lên một ngọn lửa. Hắn không nghĩ ngợi gì, hành động đi trước ý thức, cúi xuống, đặt một nụ hôn nhanh và đầy tính tuyên bố chủ quyền lên cánh môi ngọt mềm ấy.
Trong không gian xa lạ, mùi rượu và ánh đèn hòa quyện, sự tiếp xúc ấy như một dấu ấn rõ ràng: Đây là người của hắn.
Nhưng cũng chỉ ngắn ngủi. Bạch Ly hơi dùng sức, bàn tay khẽ đẩy ngực hắn ra. Văn Quân Hà mượn đà lùi lại, để lại phía sau một hơi thở nóng hổi, cùng với dư vị chủ quyền không thể xóa nhòa.