Chương 3: Không ngoan

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những cảm xúc vốn đã lắng xuống bỗng bị câu nói "chia tay" này xé toạc, để lại một vết nứt sâu.
Văn Quân Hà gần như không thể tin vào tai mình. Hắn sững sờ một lúc lâu, mãi mới nhận ra Bạch Ly thật sự có ý gì.
Hai người đã bên nhau tám năm, cho dù cãi vã đến mức nào, giữa họ vẫn luôn có một quy ước ngầm, một giới hạn không được phép vượt qua, đó là tuyệt đối không nhắc đến chuyện chia tay. Văn Quân Hà hiểu rõ Bạch Ly. Bình thường cậu nhìn có vẻ dễ tính với mọi chuyện, nhưng điều kiện tiên quyết là đừng động chạm vào giới hạn của cậu. Một khi đã vượt qua giới hạn ấy, một khi cậu đã đưa ra quyết định, thì sẽ không bao giờ thay đổi.
Ẩn sau vẻ ngoài hiền hòa ấy là một sự kiêu ngạo bất kham, khó có thể dung hòa.
Khi cậu còn chấp nhận thì làm gì cũng được; nhưng khi cậu không muốn nữa, bất kể là ai cũng chẳng là cái thá gì cả.
Lần này, Văn Quân Hà thực sự nổi giận.
Hắn bước lên một bước, túm chặt vai Bạch Ly, nghiến răng nghiến lợi hỏi, "Vừa rồi cậu nói cái gì?!"
Bạch Ly không hề nhượng bộ, từng chữ rõ ràng, rành mạch đáp, "Tôi nói, chúng ta chia tay."
"Chỉ vì tôi hỏi cậu vài câu mà cậu đòi chia tay? Bạch Ly, bạn tôi xảy ra chuyện, đúng lúc cậu lại có mặt ở hiện trường, tôi hỏi một câu chẳng lẽ quá đáng sao?"
"Quá đáng!" Vai bị hắn nắm đến đau nhức, lời Bạch Ly thốt ra không hề để lại đường lui.
Cậu không hề yếu thế, đối diện đôi mắt đỏ ngầu của Văn Quân Hà, cố gắng nén lại lồng ngực đang kịch liệt phập phồng, nói, "Anh vốn dĩ không nên hỏi, nhưng anh đã hỏi, vậy thì tôi cho anh câu trả lời."
"Được lắm." Văn Quân Hà tức đến mức bật cười, "Câu trả lời của cậu chính là chia tay sao?"
Bạch Ly cố gắng gỡ bàn tay siết chặt như gọng kìm trên vai mình. Cậu ép bản thân phải bình tĩnh lại thật nhanh, nhưng điều đó rất khó. Cả hai đều đang ở trong trạng thái cảm xúc bùng nổ, đầy nguy hiểm, lời qua tiếng lại, chỉ sợ cuối cùng sẽ chẳng thể nào kết thúc êm đẹp.
"Tống Hân quay về rồi, anh quay lại với cậu ta chẳng phải đúng ý anh rồi sao? Những người bên cạnh anh sớm đã không vừa mắt tôi, tôi cũng không muốn gặp lại họ nữa. Văn Quân Hà, chúng ta đã ở bên nhau tám năm, tôi chịu đủ rồi. Tôi không muốn tiếp tục phải cẩn thận nhón chân để với tới anh nữa, anh cũng không cần phải cúi đầu nhìn xuống tôi. Nếu anh là đàn ông, thì hôm nay chúng ta hãy nói chuyện rõ ràng, chia tay dứt khoát, đường ai nấy đi."
"Tám năm rồi mà đến hôm nay cậu mới nhận ra mình chịu đựng đủ rồi sao? Vậy trước đây cậu đã làm những gì!" Văn Quân Hà tức đến mức phát điên.
"Đúng vậy, tôi đã làm gì?" Bạch Ly nói, "Điều tôi hối hận nhất chính là tối qua không thu dọn đồ đạc mà lập tức rời đi ngay, còn phải đợi đến hôm nay để bị anh sỉ nhục thêm một lần, thêm một lần nữa nhìn rõ rốt cuộc tôi có vị trí gì trong lòng anh."
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, chói tai như cố ý phá rối bầu không khí căng thẳng.
Bạch Ly gạt Văn Quân Hà ra, bước nhanh đến bàn lấy điện thoại. Giọng nói của Triệu Lãm từ đầu dây bên kia truyền đến, "Tiểu Bạch, chiều nay có rảnh không? Tới công ty tăng ca đi, phương án thiết kế cho dự án bên Cục Xây dựng cần sửa lại nhiều lắm."
"Được ạ, anh Lãm." Giọng Bạch Ly run run, cố gắng giữ cho âm điệu bình thường nhất có thể, "Em đến ngay."
Cuộc gọi chưa đến nửa phút, như một bùa phép ngắn ngủi kéo Bạch Ly đang đứng bên bờ vực bùng nổ trở lại thực tại.
Cậu hít sâu mấy lần, không cách nào ép bản thân bình tĩnh được nên dứt khoát bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Cậu lôi vali từ phòng chứa đồ ra, nhét giấy tờ, tài liệu, laptop trên bàn vào, rồi lại vào phòng ngủ tiện tay gom vài bộ quần áo. Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ: đi thôi, đừng dừng lại, đừng cho bản thân cơ hội hối hận, cũng đừng tiếp tục nhẫn nhịn nữa.
Nơi đã sống bốn năm không thể dọn dẹp sạch sẽ trong chốc lát. Cậu nghĩ, thôi vậy, bỏ lại hết đi.
Cậu ép bản thân trong trạng thái gần như bốc đồng để ra quyết định, để buông bỏ, sợ rằng nếu chậm lại sẽ mềm lòng, sẽ luyến tiếc.
Cảm xúc không phải là không kích động, lúc vội vàng thu dọn, Bạch Ly không chú ý rằng Văn Quân Hà đã hoàn toàn bình tĩnh lại.
Hắn không ngăn cản cậu thu dọn đồ đạc, chỉ lạnh lùng nhìn, nghe cậu gọi điện, thấy cậu ném laptop vào vali phát ra tiếng "cạch", lại thấy cậu ôm đống quần áo từ phòng ngủ ra nhét vào.
Đến khi Bạch Ly khóa vali, đứng lên định rời đi, Văn Quân Hà mới chắn trước mặt cậu.
"Bạch Ly, tôi cho cậu một cơ hội, rút lại những lời vừa rồi." Giọng hắn lạnh lẽo, "Lần này coi như tôi bỏ qua, xem như tôi không chất vấn cậu."
Tuy Văn Quân Hà nóng tính, nhưng hiếm khi thật sự nổi cơn thịnh nộ. Lần gần nhất là vì Bạch Ly giấu hắn về quê gặp đối tượng xem mắt do cha mẹ sắp xếp. Khi ấy Bạch Ly tự biết mình sai, đã giải thích và dỗ dành rất lâu hắn mới nguôi giận.
Bề ngoài lúc này hắn tỏ ra bình tĩnh đến cực điểm, nhưng ngọn lửa giận dữ đã sớm nuốt chửng trái tim hắn.
Bạch Ly không để ý đến hắn, thậm chí chẳng thèm nhìn một cái, chỉ đưa tay vòng qua định mở cửa.
"Cậu muốn đi tìm Triệu Lãm?" Văn Quân Hà giơ một tay lên, "Rầm" một tiếng đóng sập cánh cửa vừa hé mở. Hắn nửa thân trên tựa lên cửa, cúi xuống nhìn Bạch Ly, ánh mắt lạnh băng không chút tình cảm, nhưng trong lòng lại bốc lửa dữ dội.
Bạch Ly thấp hơn hắn nửa cái đầu, bị thân hình cao lớn chặn ngay cửa, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Cậu không muốn suy nghĩ sâu xa về ẩn ý trong lời hắn, thẳng thắn đáp, "Đúng vậy."
"Cậu dám đi!" Gân xanh bên thái dương Văn Quân Hà giật lên bần bật.
"Tại sao tôi không dám?" Bạch Ly nổi giận, "Văn Quân Hà, anh điếc rồi sao? Tôi mẹ nó là đi làm! Hơn nữa chúng ta chia tay rồi, tôi muốn đi với ai thì liên quan gì đến anh!"
Chia tay, chia tay, lại vẫn là chia tay.
Văn Quân Hà nhìn người không hề yếu thế trước mặt mình, chỉ muốn bịt chặt miệng cậu, ném cậu đến một nơi nào đó trói lại, hung hăng l*m t*nh, để cậu không thể đi, cũng không thể mở miệng nữa.
Văn Quân Hà nghĩ vậy, và hắn đã làm vậy.
Trong cơn phẫn nộ, con người khó tránh khỏi việc phạm sai lầm.
Hắn từ nhỏ đã sống trong sự giáo dục tốt nhất, là niềm kỳ vọng của cha mẹ, của gia tộc. Hắn chưa bao giờ khiến ai phải lo lắng, học tập, làm người, xử sự đều đâu ra đấy, là điển hình của 'con nhà người ta'.
Từ nhỏ hắn đã biết, phát giận là biểu hiện của việc không thể kiểm soát tình thế, là vô năng, là vô ích. Cho nên bất luận thế nào, đều phải giữ lý trí và bình tĩnh.
Thế nhưng để tránh phạm sai lầm do bốc đồng, để làm một Văn Quân Hà luôn bình tĩnh, bất động trước mặt người khác, thì tất cả thói xấu và tính khí tồi tệ hắn đều trút lên Bạch Ly.
Vali đã bị đá vào tường, nắp bật tung, quần áo vung vãi đầy đất. Quần Bạch Ly bị xé toạc, trên người chỉ còn chiếc áo nỉ cổ tròn, bị Văn Quân Hà ấn úp xuống ghế sofa.
Thể chất Bạch Ly vốn không yếu, cậu thích thể thao, vóc dáng mảnh mai nhưng cân đối, cơ bắp dẻo dai. Thế nhưng so với Văn Quân Hà từng luyện võ mười năm, sự phản kháng ấy hoàn toàn không đáng kể.
Văn Quân Hà giật lấy chiếc cà vạt, quấn vài vòng quanh cổ tay cậu, siết chặt rồi buộc thành nút chết. Bạch Ly vùng vẫy muốn xoay người liền bị hắn ép trở lại mấy lần. Văn Quân Hà bắt đầu thấy bực mình, hắn cầm áo khoác của mình phủ lên đầu và mặt cậu.
Hắn đứng dậy vào phòng ngủ lấy đồ đạc, quay lại thì điện thoại của Bạch Ly đang reo.
Văn Quân Hà kéo áo khoác đang che mặt cậu ra, mở loa ngoài, quăng điện thoại lên ghế sofa, cách mặt Bạch Ly chưa đầy một gang tay.
"Tiểu Bạch," vẫn là giọng Triệu Lãm, mang theo chút thân mật, "Em ra ngoài chưa? Nếu chưa thì tiện đường mua giúp anh một bát hoành thánh cua ở quán đối diện nhà em nhé! Anh chưa ăn gì, cũng không muốn gọi đồ ngoài."
Văn Quân Hà bóp một lượng lớn dầu bôi trơn ra tay, một bên nghe giọng Triệu Lãm, một bên bắt đầu nhét ngón tay vào phía sau Bạch Ly.
Bọn họ đã lâu rồi chưa làm chuyện đó, có lẽ từ sau lần chiến tranh lạnh này, hoặc còn sớm hơn, Bạch Ly đã bắt đầu có chút kháng cự với chuyện ân ái cùng Văn Quân Hà.
Phía sau căng chặt như thể chưa từng được dùng qua, Văn Quân Hà đưa hai ngón tay dính đầy dầu bôi trơn, không chút do dự mà xâm nhập.
Cảm giác lạnh lẽo cùng lực đạo không chút nương tay khiến Bạch Ly suýt hét lên. Cậu thở dốc vài lần mới ép được tiếng nghẹn lại, toàn thân run rẩy, cắn môi vùi mặt thật chặt vào ghế sofa.
"Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, em có đang nghe không?" Triệu Lãm gọi hai tiếng, chỉ nghe bên kia toàn tiếng sột soạt, tưởng Bạch Ly vô tình chạm vào điện thoại, bèn cúp máy.
Văn Quân Hà đưa tay bóp cằm, vặn mặt cậu sang một bên, lạnh lẽo châm chọc, "Sợ đến mức không dám để anh Lãm nghe thấy sao? Suýt nữa thì ngạt thở chết chính mình rồi."
Miệng hắn nói không chút lưu tình, tay dưới cũng không ngừng lại. Bạch Ly cuối cùng vẫn rên lên, thân thể run đến mức không chống đỡ nổi, cả người trượt khỏi ghế sofa. Văn Quân Hà nắm lấy vai kéo cậu lên, một cánh tay vòng qua ngực giữ chặt, bắt đầu không chút lưu tình mà hành sự.
Tiếng va chạm vang vọng, Bạch Ly bị cánh tay cường tráng và d**ng v*t thô to tàn nhẫn ghim chặt trong khoảng không, đến mức cậu bắt đầu khó thở.
Cậu mở mắt nhìn tấm rèm màu be ở cuối phòng khách, chỗ đó hé một khe nhỏ, ngoài kia là màn đêm đen thẫm. Trong đầu cậu bỗng lóe lên cảnh trong một bộ phim ngày xưa cậu từng xem lúc nhỏ. Nếu như lúc này có ai đang dùng ống nhòm nhìn sang, liệu có tốt bụng mà báo cảnh sát, hay cứu cậu ra khỏi đây không?
"Hoành thánh cua ăn ngon không?" Giọng Văn Quân Hà khàn đục, đầy lửa giận vang lên, "Anh ta muốn ăn hoành thánh hay là ăn cậu? Cậu vội vã muốn đi vậy, nhưng liệu cậu có đi nổi không?"
Văn Quân Hà rút ra, lật cậu lại, từ chính diện đâm vào lần nữa, đem một người mềm oặt như vũng bùn kia đánh tan thành từng mảnh, cũng đem tất cả niềm tin và khát vọng của cậu nghiền nát thành tro bụi.
Toàn thân như say mèm, đứt đoạn, lồng ngực bị ép cạn, không còn chút không khí, đầu óc trống rỗng. Khi điện thoại của Triệu Lãm gọi lại, Bạch Ly đã hoàn toàn buông bỏ kháng cự.
Văn Quân Hà chưa từng đối xử với cậu như vậy.
Những năm qua họ cãi vã không ít, khi quá nóng giận cũng từng động tay động chân, nhưng đều là va chạm nhỏ. Cưỡng ép, bạo lực đến bước này thì chưa từng có.
Bây giờ mọi chuyện đã đến nông nỗi này, cả hai đều không thể kiểm soát được nữa.
Người từng ôm hôn, từng yêu thương cậu, giờ lại đang cưỡng bức cậu. Vì một tội danh vô căn cứ, vì một người ngoài mập mờ, hay chỉ đơn giản vì cậu không còn chịu thuận theo hắn.
Tình cảm bao năm, cùng tình yêu nồng nhiệt của Bạch Ly dành cho một mình Văn Quân Hà, đã từng bền chặt và âm ỉ bao năm qua.
Tám năm, Bạch Ly giống như bất kỳ người đang yêu bình thường khác, biết ghen, biết làm nũng, biết nhường nhịn, có khi phát giận, lo lắng từng bữa ăn, giấc ngủ, chuẩn bị quà vào những ngày lễ kỷ niệm, đi xem phim, chu toàn tất cả cảm giác nghi thức. Cậu tự tay trang trí căn nhà, tưởng tượng tương lai hai người tóc bạc về già nắm tay nhau đến cuối đời.
Chỉ là, vào lúc này, hoặc có lẽ từ lâu trước đó, Bạch Ly phát hiện rằng Văn Quân Hà có lẽ chưa từng nghĩ như vậy.
Cậu từng dành cho hắn đủ loại cảm xúc, nhưng chưa từng có hai chữ "sợ hãi". Lần đầu tiên, cảm giác xa lạ ấy lại bóp nát trái tim cậu.
Hai người dây dưa đến tận tối muộn mới dừng lại.
Trước khi rời đi, Văn Quân Hà không tháo cà vạt ra, mà lấy từ ngăn kéo ra sợi dây nhảy Bạch Ly thường dùng, trói chặt hai chân cậu, đầu dây còn lại buộc vào chân bàn đá cẩm thạch.
Bạch Ly nhắm nghiền mắt lại, không còn run rẩy, chỉ còn lại mệt mỏi vô tận, đau đớn và nhục nhã.
Cả quá trình, hai người không nói một lời. Văn Quân Hà đứng bên cạnh, cúi nhìn cậu hồi lâu không rõ đang nghĩ gì, rồi đóng cửa rồi rời đi.
**
Khi hắn quay lại đã là hơn mười giờ đêm.
Hắn đi thẳng tới cởi trói tay chân cho Bạch Ly, ánh mắt dừng lại trên cánh tay tím bầm, cứng đờ của cậu, hỏi, "Còn muốn chia tay nữa không?"
Bạch Ly thời đi học từng thích vận động mạo hiểm, cũng từng đối mặt với nguy hiểm. Bản năng con người hoặc là né tránh, hoặc là thuận theo. Vì vậy, cậu không cần suy nghĩ, chỉ rất chậm rãi lắc đầu.
Văn Quân Hà vẫn nhìn cậu chằm chằm, dường như chưa hài lòng.
Đến khi Bạch Ly khàn giọng đến rách nát, thốt ra hai chữ 'không chia tay' thì hắn mới gật đầu.