Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 41: Bạn bè bình thường
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Quân Hà lo lắng không yên, mãi đến trước bữa trưa mới thấy Bạch Ly trở về.
Bạch Ly vừa bước vào cửa đã vội vã vào bếp uống nước, rồi chạy thẳng vào phòng. Văn Quân Hà đi theo sau, thấy cậu không khác gì so với lúc sáng ra ngoài, chỉ có quần áo và mặt hơi lấm bẩn. Thấy cậu mở máy tính xách tay làm việc, hắn liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Bữa trưa vẫn là món cháo bột ngô khó nuốt ấy, chẳng có lấy một loại gia vị nào, chỉ đơn giản là khuấy bột với nước nóng cho sánh đặc lại, ăn vào có vị chua và chát.
Thấy trong nguyên liệu hôm nay không có món côn trùng khô như hôm qua, Văn Quân Hà âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sam ra ngoài làm việc, trưa không về ăn cơm. Hắn hỏi ý Bạch Ly rồi lấy cải bắp, cà chua, hành tây trong bếp đem xào chung làm món ăn kèm. Đây vốn là loại rau người địa phương hay ăn, cách chế biến cũng rất phổ biến. Hắn xới cơm và rau ra đĩa rồi mang vào phòng. Bạch Ly đã làm xong việc, cũng không khách khí mà nhận lấy rồi ăn ngay. Buổi sáng chạy đi chạy lại mấy tiếng đồng hồ, trong lòng còn nhiều suy nghĩ, giờ đói đến mức ăn một cách ngấu nghiến.
"Cái rổ bóng rổ sửa rồi à?" Bạch Ly vừa ăn vừa ngẩng đầu, thấy cây cột bóng rổ ngoài sân vốn nghiêng ngả nhiều năm giờ đã được dựng thẳng. Trước đó cậu cũng định nhờ Sam sửa, nhưng không có dụng cụ tiện tay, nào ngờ Văn Quân Hà đã làm xong.
"Sửa rồi, sau này có thể dẫn bọn nhỏ chơi bóng." Hắn thấy cậu ăn quá vội, liền đưa cốc nước qua và nói, "Ăn từ từ thôi."
Bạch Ly cười khẽ, "Giờ tôi quen rồi, ăn chậm không được. Có lúc đang ăn mà đánh nhau, phải vừa cầm hộp cơm vừa né tránh vừa chạy, ăn luôn cả mùi khói súng."
Động tác cầm thìa của Văn Quân Hà khựng lại.
Bạch Ly không để ý, vẫn coi như đang trò chuyện bình thường.
Nhưng hắn lại cảm thấy khó chịu. Sự thản nhiên trong giọng điệu của Bạch Ly khi nói đến nguy hiểm, sự hời hợt khi đánh giá mức độ công việc, thái độ không mấy để tâm đến chuyện ăn uống, cộng thêm cái cách cậu tiếp nhận sự có mặt của hắn chỉ như một người "bạn bè bình thường"... tất cả khiến hắn cảm thấy Bạch Ly thật xa lạ.
Rõ ràng là đã tìm thấy người rồi, vậy mà hắn lại cảm thấy khoảng cách giữa họ sao lại xa đến thế.
Ngày trước họ cũng từng có những khoảnh khắc như vậy, khi Văn Quân Hà ép Bạch Ly ở lại bên mình, nhưng tâm trí và hơi thở cậu vẫn luôn hướng về nơi xa xôi nhất, không thuộc về hắn. Song khi đó, hắn vẫn còn niềm tin.
Còn bây giờ, niềm tin ấy dường như đã cạn.
Hắn cố nuốt miếng thức ăn, cố cảm nhận hương vị của "sima", nhưng ngoài vị chua và chát thì chẳng còn gì khác.
"Anh kiếm được một quả bóng rồi, chiều nay có thể chơi luôn." Hắn nói về kế hoạch của mình, "Bình thường em và Sam đều bận, anh có thể chăm sóc bọn trẻ. Sam bảo bọn nhỏ muốn học võ, anh cũng có thể dạy."
Nhưng hắn không nói ra rằng, cả buổi sáng hắn không chỉ sửa cột bóng rổ, mà còn lập hẳn một thời khóa biểu chi tiết.
Bạch Ly hơi bất ngờ, mắt mở to, "Anh thật sự định ở lại lâu dài à?"
Văn Quân Hà điềm tĩnh gật đầu, "Anh khó khăn lắm mới tìm được em, muốn ở bên em lâu thêm một chút."
"Thế còn công ty của anh? Bỏ mặc hết sao?"
"Dạo này không có chuyện lớn gì."
"Nhưng nơi này rất nguy hiểm!"
"Em chẳng phải cũng đang ở đây sao?"
"Đó là vì công việc của tôi!"
"Còn anh là vì bạn bè."
Bạch Ly suy nghĩ một lát, rồi bất lực nói, "Thì tùy anh thôi!"
Dù sao chân không mọc trên người cậu, cậu cũng chẳng quyết định được.
Cột bóng rổ sửa xong, mấy đứa trẻ lớn liền hăng hái muốn thử. Bạch Ly lấy quả bóng đã hơi xẹp ra, một người lớn cùng ba đứa trẻ bắt đầu chơi.
Hôm nay trời nắng đẹp, Bạch Ly chơi một lúc liền toát mồ hôi, cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc áo phông vào sân. Chạy nhảy, ném bóng, tiếng cười hòa trong ánh nắng khiến cậu trở nên bừng sáng, từng động tác như giẫm trên ánh dương mà tỏa rực rỡ.
Văn Quân Hà nhìn cảnh đó, thoáng chốc lại như quay về sân bóng rổ thời đại học.
Bạch Ly khi ấy thích bóng rổ đường phố với lối chơi phóng khoáng, tự do, đối đầu với các sinh viên khoa thể thao cũng không hề thua kém. Sau một trận, không biết bao nhiêu nữ sinh mang nước, mang đồ uống cho cậu, khiến bao chị em say đắm.
Cũng bởi sự chiếm hữu thầm lặng ấy, Văn Quân Hà chẳng ưa gì cảnh Bạch Ly chơi bóng. Bạch Ly nhận ra, rồi dần dần cũng ít chơi hơn.
Bạch Ly nói đúng, hắn vốn dĩ trong chuyện tình cảm đã bị nuông chiều thành kẻ chỉ quen tiếp nhận, tưởng như bản thân là kẻ nắm quyền, thật ra lại không phải. Tất cả sự ngang ngược của hắn đều vì Bạch Ly yêu hắn. Nhưng một khi Bạch Ly không còn cần nữa, hắn liền bất lực không còn cách nào xoay xở.
Giờ đây, Bạch Ly thực sự xem hắn như một người bạn bình thường, từ lâu đã chẳng còn cần hắn nữa.
Văn Quân Hà nhìn một lúc, rồi đứng dậy cởi áo khoác, nói, "Chia hai đội đi, anh cũng vào."
Có hắn tham gia, trận bóng càng thêm sôi nổi, kéo dài thêm nửa tiếng, cuối cùng Bạch Ly phải gọi dừng, nhắc mọi người nghỉ ngơi để còn lên lớp.
Bạch Ly trở về phòng thay áo, Văn Quân Hà cũng theo vào, ung dung thay đồ ngay trước mặt cậu.
Hôm qua hai người đã cùng ngủ một phòng, vì bất ngờ và mệt mỏi nên không kịp nghĩ gì khác. Giờ phút này, cảm giác ngượng ngùng chợt ập đến muộn màng, đối diện nhau mà thay đồ, cả hai đều hơi mất tự nhiên.
Nhưng rất nhanh, Bạch Ly đã trở lại vẻ tự nhiên. Dù sao, nếu người này đã định ở lại lâu dài, chẳng thể mãi khó xử được.
Buổi chiều, Bạch Ly không ra ngoài mà dạy cho bọn trẻ một tiết học ngôn ngữ. Người dân ở Yabu đa phần có nền tảng tiếng Anh khá tốt, nhưng những người già và vài đứa nhỏ chỉ biết tiếng bản địa.
Trong khi Bạch Ly giảng dạy, Văn Quân Hà chờ ở ngoài. Đợi một lúc, hắn tính đi dạo quanh, hôm qua đến quá vội, còn chưa biết rõ cảnh vật xung quanh.
Bạch Ly dạy xong ra ngoài không thấy hắn, bèn ra cửa tìm.
Trên con đường xám xịt hiu quạnh, chẳng có mấy bóng người. Cậu đi dọc theo lối mấy phút mới thấy từ xa Văn Quân Hà với vẻ mặt trầm tư đi tới.
Cậu vội vàng chạy tới, hỏi, "Anh sao vậy?"
"Không có gì," hắn đáp, "ra ngoài đi một vòng thôi."
Bạch Ly không hỏi thêm, chỉ nhắc, "Anh hạn chế ra ngoài, nhất là sau khi mặt trời lặn. Trong thị trấn thỉnh thoảng có xung đột vũ trang, ban đêm cũng có kẻ xấu cướp giật đấy."
Khi rẽ ngang qua một ngôi nhà, trước sân sau vườn treo phơi đầy hàng vạn con côn trùng phơi khô, mặt Văn Quân Hà lập tức tái đi, bản năng khiến hắn vòng qua hướng khác.
Bạch Ly lúc này mới nhận ra, bật cười thành tiếng, giọng đầy vẻ trêu chọc, "Anh thấy mấy thứ này kinh khủng đúng không? Nhưng mà số sâu khô này đem lại thu nhập chính, đôi khi bằng một nửa lương tháng của cả gia đình đấy."
Hai người đi xa hẳn rồi, Văn Quân Hà mới hạ giọng hỏi, "Em làm sao mà nuốt trôi mấy thứ đó?"
Bạch Ly nhún vai, thản nhiên đáp, "Quen rồi thì cũng bình thường. Tôi vốn dễ thích nghi mà."
Họ vừa đi vừa nói chuyện lặt vặt. Trước khi bước vào sân, Văn Quân Hà bất chợt dừng lại, xoay người nhìn thẳng Bạch Ly, "Anh cũng sẽ cố gắng thích nghi."
Thích nghi với việc trước khi em trở về, anh phải sống những ngày tháng cô đơn.
Thích nghi với sự rực rỡ nơi em, giờ đây không còn thuộc về mình anh nữa.
Thích nghi với việc em quay lưng đi, còn anh sẽ là kẻ vĩnh viễn đuổi theo bóng lưng ấy.
Thích nghi với việc cúi đầu, thỏa hiệp, để cho tất cả nguyên tắc đều có thể bị phá vỡ chỉ vì em.
Dĩ nhiên Bạch Ly chẳng biết được những lời thì thầm trong lòng hắn. Cậu híp mắt cười, đáp một câu nói của Darwin, "Thích nghi để sinh tồn. Tinh túy không phải là thích nghi tạm thời, mà là biết tiến hóa theo thời thế."
Văn Quân Hà bật cười, nỗi u ám trong lòng lập tức tan biến.
Không bao lâu sau, Bạch Ly lại đem về thêm hai đứa trẻ. Lúc này Văn Quân Hà mới biết, thì ra nơi này không phải cậu tiếp nhận, mà chính là do cậu tự tay gây dựng từ con số không.
"Anh cứ tưởng em tiếp quản chỗ này, không ngờ là tự em tạo ra." Hắn vừa cắt tóc cho hai đứa nhỏ, vừa trò chuyện.
Bạch Ly bưng nồi nước nóng vào bếp, cười khẽ, "Tôi chỉ muốn làm chút gì đó cho bọn trẻ, dù nhỏ bé thì có sao đâu? Không nên vì việc thiện nhỏ mà bỏ qua. Nếu ai cũng chịu đóng góp một phần, cuộc sống của chúng có lẽ đã tốt hơn nhiều."
Hai người cùng nhau chăm sóc hai đứa nhỏ, tắm rửa, xếp giường, dọn dẹp... bận rộn cả buổi sáng mới xong. Mệt nhưng tràn đầy thành tựu.
Từ đó, bầu không khí giữa họ thoải mái hơn. Văn Quân Hà còn đặt thêm nhu yếu phẩm từ một thành phố giàu có hơn gần Yabu, bao gồm sách vở, đồ dùng hằng ngày, thực phẩm, và cả thuốc men cơ bản.
Đây chính là điều họ cần nhất, bọn trẻ vui thì Bạch Ly cũng vui lây.
Những thứ này ở đây vô cùng quý giá, đặc biệt là thuốc men và đồ dùng học tập, mà Văn Quân Hà đã dành rất nhiều công sức để có được. Hắn không nói với Bạch Ly chuyện này, chỉ cần thấy cậu vui vẻ, hắn liền cảm thấy mọi nỗ lực đều xứng đáng.
Sau đó bọn trẻ con reo hò và ôm chầm lấy hắn, líu lo gọi tên hắn. Bạch Ly cũng vui lây. Nhìn cảnh ấy, Văn Quân Hà chợt hiểu được ý nghĩa công việc của Bạch Ly, thì ra niềm vui còn có một cách tồn tại khác: không phải chỉ độc chiếm một người, mà là cùng sẻ chia với nhiều sinh mệnh.
Giây phút đó, hắn cảm thấy mình thật gần với Bạch Ly.
Ban ngày, khi Bạch Ly và Sam ra ngoài, phần lớn việc chăm sóc lũ trẻ được giao cho hắn. Hắn dạy bọn nhỏ kiến thức, kể về nền văn minh lâu đời, những chữ cái, những câu tiếng Anh đơn giản; nói với chúng rằng ngoài chiến tranh vẫn có một thế giới rực rỡ, chỉ cần chịu học hành chăm chỉ, kiên trì, ắt có thể thoát ra và tìm về một tương lai tươi sáng.
Hắn dẫn bọn trẻ chơi bóng rổ, tập võ. Hắn nói, "Khát vọng mới là ngọn đèn soi đường; khi có hy vọng, con người mới biết lập kế hoạch, biết giữ trật tự. Trao tri thức chính là gốc rễ để xóa bỏ đói nghèo."
Ở nơi này, vẻ cao ngạo của Văn Quân Hà hoàn toàn biến mất. Người ta thấy hắn cười thường xuyên hơn, chỉ vì một đứa nhỏ giải đúng một bài toán, hay vì một thân hình gầy gò ghi được một bàn thắng.
Bạch Ly đều nhìn thấy tất cả.
Hai người đã có một cái nhìn khác về nhau, nhưng đồng thời cũng ngầm giữ vững giới hạn, chỉ là bạn bè bình thường.