54. Chương 54: Chỉ có một con đường

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 54: Chỉ có một con đường

Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đám cưới của Tống Hân kết thúc, hôm sau Bạch Ly đã rời đi.
Vốn dĩ cậu định ở lại thêm vài ngày, nhưng sự mất kiểm soát và những lời thổ lộ bất ngờ của Văn Quân Hà đã làm cậu không thể giữ được bình tĩnh. Bạch Ly tự mình gọi xe, vội vã rời đi, hôm đó không trở về căn hộ của Văn Quân Hà nữa, mà thuê một khách sạn gần sân bay để nghỉ qua đêm.
Văn Quân Hà không ngăn cản, cũng không nói thêm những lời khiến người khác mềm lòng hay bối rối.
Nhưng sáng hôm sau, hắn lại xuất hiện ở sân bay, không biết đã đứng đợi từ lúc nào. Vừa nhìn thấy Bạch Ly, hắn lập tức tiến đến, tự nhiên giúp cậu xách hành lý và làm thủ tục.
Như thể con người chán nản ngồi trên ghế hôm qua, cúi gập người, lặng lẽ rơi nước mắt sau khi trút hết những lời đau khổ, dường như chỉ là một ảo giác.
Đến giờ, chỉ cần nhớ lại cảnh tượng hôm đó, Bạch Ly vẫn toát mồ hôi tay. Khi ấy cậu luống cuống nhét khăn giấy vào tay Văn Quân Hà, những lời muốn nói nghẹn lại ở cổ họng, không biết phải làm gì, chỉ hoảng hốt đảo mắt khắp nơi, như sợ có ai nhìn thấy Văn Quân Hà trong dáng vẻ đó.
Bởi cả cậu và hắn đều không phải kiểu người thích phơi bày sự yếu đuối của mình ra ngoài. Bị người khác chứng kiến, họ chỉ thấy xấu hổ nhục nhã, lòng tự trọng và tính cách đều không cho phép điều đó. Dù khi đó xung quanh chẳng có một ai.
Vậy nên, nếu không phải dồn nén đến mức gần như suy sụp, Văn Quân Hà tuyệt đối sẽ không như thế.
Bạch Ly không thốt nên lời.
Không thể hứa hẹn, điều đó quá xa vời; không thể nói những lời tuyệt tình, bởi Văn Quân Hà giờ dường như không chịu nổi thêm một đả kích nào nữa; cũng không thể tỏ ra thờ ơ, bởi trong lòng cậu vẫn còn chút bận tâm.
Cuối cùng không biết đã bao lâu trôi qua, Bạch Ly chỉ nhẹ giọng, mang theo chút dỗ dành, nói với hắn, "Tống Hân sắp đến rồi, anh đừng như vậy nữa..."
Tống Hân giả vờ như không thấy cảnh tượng đó, lại một lần nữa giúp Bạch Ly gỡ rối.
Thật ra, nhìn thấy Văn Quân Hà như vậy, lòng Tống Hân cũng không khỏi khó chịu, bèn gọi cả hai vào trong nhà, buổi tối còn có một buổi tiệc nhỏ nữa.
**
Buổi sáng ở sân bay, người đi kẻ đến tấp nập, chia tay lúc nào cũng luôn gợi lên nỗi buồn.
Bạch Ly nói lời tạm biệt với Văn Quân Hà, không cho biết chặng tiếp theo sẽ đi đâu. Văn Quân Hà cũng không hỏi.
Trước khi bước vào cửa an ninh, Văn Quân Hà bất chợt kéo tay Bạch Ly giữ lại, giọng rất bình thản, "Tiểu Bạch, đi đường bình an, anh sẽ đợi em quay về."
Rõ ràng hắn đã cố kiềm chế, cuối cùng vẫn thất bại. Trước khi Bạch Ly kịp đáp lời, hắn dùng chút lực, kéo cậu vào vòng tay một cách dễ dàng.
Dù sao hôm qua, những điều nên nói hay không nên nói hắn đều đã thốt ra hết rồi, giờ thì chẳng còn gì để che giấu nữa.
"Em không đồng ý, anh cũng không trách. Em muốn đi đâu cũng được, nhưng anh sẽ luôn đợi. Anh tin rằng sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ lại ở bên nhau. Anh đã suy nghĩ thông suốt rồi, bây giờ không còn sợ gì nữa, cũng chẳng cần giữ thể diện. Đợi bao lâu cũng được, em bảo anh làm gì anh cũng bằng lòng."
"Chỉ có một điều thôi, đừng yêu người khác, coi như anh cầu xin em."
"Còn nếu như em thật sự yêu một người khác..." Vừa nghĩ đến khả năng ấy, Văn Quân Hà đã nghẹt thở, không kìm được mà buông ra một câu tàn nhẫn, "Anh sẽ không sống nổi... cũng sẽ không để kẻ đó được sống."
Bạch Ly đẩy hắn ra, cảm thấy hơi bực bội, cậu cứ ngỡ hắn đã thay đổi, vậy mà chỉ một câu nói đã để lộ bản chất cũ của mình.
"Nếu tôi yêu người khác, chắc chắn sẽ trốn anh thật xa," Bạch Ly không nhịn được đáp trả, "Không thì chẳng phải sẽ mất mạng sao."
Văn Quân Hà không tranh cãi, chỉ ngẫm nghĩ rồi lại nghiêm túc nói, "Anh chỉ giết kẻ đó, tuyệt đối sẽ không làm hại em."
Bạch Ly, "..."
Mười phút sau, Bạch Ly theo dòng người vào khu kiểm tra an ninh, cuối cùng vẫn ngoái đầu nhìn lại một lần.
Văn Quân Hà vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo hướng cậu rời đi. Thấy cậu quay đầu, hắn lập tức giơ tay vẫy, gượng cười một nụ cười.
Không biết vì sao, cách xa đến thế, Bạch Ly vẫn có cảm giác Văn Quân Hà đang khóc. Cảm giác đó khiến cậu giật mình. Trước ngày hôm qua, cậu chưa từng thấy hắn rơi lệ; sau ngày hôm qua, đôi mắt đẫm nước đó lại luôn chớp hiện trong trí nhớ cậu.
Một cảm giác cực kỳ trái khoáy và khó chịu.
Cuối cùng, Bạch Ly quyết định không nghĩ nhiều nữa, vì vừa vô ích lại vừa hao tổn tinh thần. Cậu lắc đầu, sải bước về phía cổng lên máy bay.
......
Tháng mười năm đó, Bạch Ly kết thúc toàn bộ công việc, trở lại Vân Thành.
Đã quen sống cuộc sống tự do, cậu không muốn quay lại kiếp làm thuê, bèn tận dụng những nguồn lực đang có, mở một trang web du lịch.
Làm việc online, đi đâu cũng được, cậu mua một căn nhà nhỏ có sân ở ngoại ô. Nhà mới cách nhà bố mẹ không xa, thỉnh thoảng ghé qua ăn bữa cơm mẹ nấu, rồi lại trở về nhà mình, có thể nằm ngoài sân uống trà, chọc ghẹo mèo. Ngày tháng trôi qua thoải mái, yên bình.
À đúng, còn có mèo bầu bạn nữa.
Biết Bạch Ly đã trở lại Vân Thành, Văn Quân Hà lập tức mang Bạc Đầu và Bất Tương Ly gửi sang cho cậu, bảo rằng mình không nuôi nổi, nhờ cậu chăm sóc hộ.
Rồi hắn biến mất.
Sau này, Bạch Ly mới biết nhà họ Văn xảy ra chuyện. Cha mẹ Văn Quân Hà bất hòa, Giang Tâm không hiểu sao lại muốn giới thiệu cho hắn một đối tượng khác, lần này là con gái một quan chức cấp cao ở kinh thành. Ngay lúc bận rộn chọn ngày lành tháng tốt để gặp mặt, lại bất ngờ phát hiện ra Văn Phổ ngoại tình, còn có con riêng. Họ Giang vốn là đại gia tộc có thế lực, quan hệ chằng chịt, một khi Giang Tâm làm ầm lên, Văn Phổ liền luống cuống tay chân.
Qua vụ đó, Giang Tâm tức giận quá nên dọn ra ở riêng, cũng chẳng buồn bận tâm đến chuyện hôn sự của hắn nữa.
Vốn dĩ Văn Quân Hà đã nắm giữ phần lớn quyền kiểm soát của nhà họ Văn, lần này nhân lúc cha mẹ bất hòa, hắn dứt khoát loại bỏ cha ra khỏi vị trí quyền lực. Không biết hắn làm thế nào, nói những gì, nhưng Giang Tâm trong cuộc tranh chấp gia tộc lại đứng hoàn toàn về phía con trai, thậm chí nhượng bộ cả trong chuyện hôn nhân, chỉ cần Văn Quân Hà thấy vui, bà sẽ không can thiệp nữa.
Những chuyện ấy đều là Tống Hân kể lại từng chút một cho Bạch Ly nghe. Cậu không hề bất ngờ, bởi đó đúng là việc Văn Quân Hà sẽ làm.
Bạch Ly thì tập trung vào trang web du lịch của mình, chủ yếu viết về du lịch mạo hiểm, các môn thể thao cảm giác mạnh. Vốn đã có sẵn lượng người hâm mộ, chẳng mấy chốc đã thu hút một lượng lớn người dùng cố định.
Cậu còn thuê thêm vài người phụ trách dịch vụ khách hàng và vận hành. Chi phí hoạt động ngày càng lớn, đến khi thiếu tiền, cậu mới lấy thẻ Văn Quân Hà đưa hồi chia tay ra quẹt. Lúc ấy lười kiểm tra số dư, đến lúc dùng mới phát hiện con số bên trong lớn đến mức đáng sợ. Hơn nữa, mấy năm qua tháng nào Văn Quân Hà cũng đều đặn chuyển thêm vào một khoản.
Cậu chụp màn hình gửi cho Tống Hân, khiến Tống Hân cũng phải hoảng hốt.
"Cậu còn bày đặt làm trang web làm gì," Tống Hân tặc lưỡi nói, "Đi mua quỹ ủy thác hay đầu tư chứng khoán đi, chỉ riêng lợi nhuận cũng đủ cho cậu tiêu xài cả đời."
"Ừ, đúng là tiền lãi còn nhiều hơn cả doanh thu trang web trong một năm cộng lại." Bạch Ly hào hứng, nói, "Nhưng trang web đã dựng rồi, vận hành cũng ổn định, tôi đâu có chê tiền là nhiều." Nói xong còn cảm thán, "Tôi cũng thành người có tiền rồi."
"Tiểu Bạch, tôi thật sự nể cậu, muốn gì làm nấy đều thành công." Tống Hân nằm dài trên ghế xếp ngoài sân nhà Bạch Ly, hai chân gác lên mép ghế đung đưa, thoải mái đến cực điểm, "Cậu muốn theo đuổi Văn Quân Hà thì theo đuổi được, muốn bỏ thì bỏ, muốn làm phóng viên chiến trường, chơi thể thao mạo hiểm, khám phá những góc khuất thần bí nào cũng đều hoàn thành. Tôi chỉ muốn hỏi, cậu còn mục tiêu gì nữa không?"
"Đương nhiên là có rồi." Bạch Ly nằm dài trên chiếc ghế xếp bên cạnh, chân đạp kẽo kẹt, phát ra tiếng vang, buông ra một câu nói đầy chí khí.
Hoàng hôn dần buông, ánh chiều tà đỏ rực nửa bầu trời, hương cỏ thơm và hoa dại thoang thoảng bay tới. Bạch Ly nheo mắt, trở mình, mỉm cười lém lỉnh nhìn Tống Hân.
"Tôi muốn trở thành đại gia số một Vân Thành."
Tống Hân vốn nhổm dậy định nghe cho rõ, lại "phịch" một tiếng gục xuống ghế, đảo tròng mắt ngán ngẩm.
Tống Hân ở chỗ Bạch Ly chưa được ba ngày thì đã bị Kỳ Vọng gọi điện giục giã về, giọng trong ống nghe vừa gấp vừa to, ngay cả Bạch Ly ngồi bên cạnh cũng nghe thấy.
"Có chuyện gì à?" Bạch Ly lo lắng hỏi.
"Chắc nhà cháy rồi!" Tống Hân thản nhiên cúp máy, bắt đầu đặt vé tàu chuyến nhanh nhất, "Cũng có thể là bị trộm."
"Anh ta giờ vẫn thế sao?" Bạch Ly ngạc nhiên.
"Chứ gì nữa!" Tống Hân dỗi hờn.
Từ sau khi cưới, Kỳ Vọng không chịu nổi cảnh Tống Hân rời xa mình quá lâu. Lần đầu tiên lấy cớ bị bệnh nặng, thở không nổi, dọa Tống Hân bỏ dở cả đối tác, vội vàng chạy về Bình Châu. Kết quả về tới nơi, chỉ thấy trên chân có mấy nốt sần, bác sĩ bảo da khô quá, tắm xong bôi chút kem dưỡng ẩm là xong, thuốc men cũng chẳng cần đến.
Lần thứ hai thì nói bị tai nạn xe, hù dọa Tống Hân sợ xanh mặt. Cuối cùng hóa ra chỉ là lái xe sượt nhẹ vào gốc cây, người không sao, xe không sao, cây chỉ bong mất mảng vỏ.
Lần thứ ba là gì, Tống Hân cũng quên rồi. Nhưng hễ Tống Hân đi công tác hay không ở nhà, Kỳ Vọng đều có thể bịa ra hàng trăm ngàn lý do, vội vã gọi điện cho y.
"Bầy sói" đến nhiều lần quá, Tống Hân giờ cũng miễn dịch.
Bạch Ly nghe mà lông mày khẽ giật, đang định bênh Kỳ Vọng thì ngẩng lên bắt gặp Tống Hân ngồi kia, mặt mày hớn hở đặt vé tàu, không hề có lấy nửa điểm khó chịu.
Bạch Ly bèn ngoảnh mặt đi chỗ khác, được rồi, hóa ra kẻ làm trò hề chính là mình.
**
Bên này Tống Hân vừa đi, bên kia Văn Quân Hà đã lôi vali kéo đến.
Hai con mèo ngửi thấy mùi liền lao ra khỏi nhà, vây quanh chân hắn kêu meo meo không ngừng.
Văn Quân Hà thẳng thừng mở vali ngay giữa sân, lôi ra túi hạt mèo và cá khô cho chúng ăn. Bạch Ly liếc qua, trong vali ngoài đồ ăn cho mèo thì... không còn gì khác.
Lúc này cậu mới hơi yên tâm.
Không mang nhiều hành lý, chắc ở không lâu, có khi hôm nay đến tối là đi. Không phải Bạch Ly vô tình, mà quả thật giờ phút này cậu không muốn đối diện với Văn Quân Hà.
Thái độ bức bách, ép sát từng bước của hắn trước đây khiến cậu có chút hoảng sợ, áp lực đè nặng. Những lời hắn thốt ra ở đám cưới Tống Hân vẫn còn văng vẳng bên tai, khiến cậu đối mặt không dễ chịu chút nào.
Có lẽ cảm nhận được sự xa cách của Bạch Ly, Văn Quân Hà lần này nói năng, hành động đều giữ chừng mực, không còn buông ra những câu khiến cậu khó xử nữa.
Trời dần ngả tối, thế mà Văn Quân Hà vẫn chưa có ý định rời đi.
Bạch Ly không khách sáo, hỏi thẳng, "Anh ở đâu? Đặt khách sạn chưa? Nhà tôi ở chỗ hẻo lánh, nếu anh còn không đi, lát nữa không gọi nổi xe đâu."
Văn Quân Hà bế con mèo Bất Tương Ly đang quấn dưới chân xuống, giọng điệu rất bình thản, "Chưa đặt khách sạn."
Bạch Ly nhíu mày, "Vậy anh tính ở đâu?"
Trong lòng Văn Quân Hà có một chút tủi thân, nhưng hắn không dám bộc lộ, chỉ hỏi ngược lại, "Vậy mấy hôm nay Tống Hân ở đâu?"
Tống Hân từng ở lại đây ba ngày hai đêm, ngủ ngay tại nhà Bạch Ly. Chuyện này chắc Văn Quân Hà đã sớm dò hỏi Tống Hân rồi. Mà Tống Hân thì đúng kiểu "gió chiều nào theo chiều ấy", lúc thì hùa với Bạch Ly mắng Văn Quân Hà, lúc lại kể tuốt mọi chi tiết cho hắn, không phải dạng bạn bè kiên định gì.
Bạch Ly không còn cách nào khác, đành nói thật, "Ở phòng khách."
"Vậy tôi ngủ phòng đó đi, được không?"
"Không ổn đâu." Bạch Ly lạnh lùng, thẳng thừng từ chối.
Văn Quân Hà trầm ngâm một lát, nhưng cũng không hề nổi nóng. Rất tự nhiên, hắn đưa ra một phương án trung hòa, "Thế thì anh qua nhà dì Bạch chào một tiếng, ở tạm một tối vậy."