Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Trở Lại Ngày Ấy
Hai Lòng - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Văn Quân Hà tỉnh lại trong cơn đau đầu dữ dội.
Cơ thể chao đảo, đầu óc quay cuồng, mùi da thuộc lẫn hương thơm xe hơi xộc thẳng vào mũi. Phải mất vài giây hắn mới nhận ra, mình đang ngồi trong chiếc Cullinan.
Chiếc xe này rõ ràng đã lâu không được sử dụng, sao hôm nay lại được đưa ra ngoài, hơn nữa còn phảng phất mùi da mới thay? Văn Quân Hà cau mày, quay sang nhìn người bên cạnh.
Bạch Ly đang nhắm mắt, đầu nghiêng dựa vào cửa kính xe, hơi thở nhẹ, chẳng biết đã ngủ bao lâu.
Văn Quân Hà nhìn cậu hồi lâu, rồi khẽ khàng đưa tay đỡ lấy vai cậu, để cậu tựa đầu xuống đùi mình, như vậy sẽ ngủ thoải mái hơn. Sau đó, hắn hạ giọng dặn dò người lái, "Chạy chậm thôi."
Người lái "ừm" một tiếng.
Âm thanh ấy rất khẽ, nhưng Văn Quân Hà lập tức nhận ra sự bất thường.
Hắn gọi một cái tên, giọng nói mang theo ý nghi hoặc. Người lái xe kính cẩn đáp lại, "Là tôi."
"Sao lại là anh lái xe?" Văn Quân Hà hỏi.
Câu hỏi này khiến người tài xế thoáng sững sờ, quay nghiêng mặt một chút, dường như không biết phải giải thích thế nào, chỉ đành đáp, "Là tôi lái."
Người này vốn là tài xế riêng của nhà họ Văn, từng phụ trách đưa đón hắn khi còn học đại học. Sau khi tốt nghiệp, hắn không dùng đến nữa, mà đổi sang tài xế công ty.
Văn Quân Hà nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối loạn trong đầu.
Rõ ràng mới đây thôi, hắn và Bạch Ly vẫn còn ở tiệc đính hôn của Tạ Từ. Hắn đã uống mấy chén rượu, nhưng chưa say đến mức mơ hồ. Lúc ra về, hai người lên xe, hắn còn dặn Tiểu Trần lái xe ra biển, muốn cùng Bạch Ly ngắm hoàng hôn, tiện thể giải rượu.
Thế nhưng, hắn lại ngủ thiếp đi. Ngủ một giấc thật dài, trong mơ mơ hồ hỗn loạn, đầu đau như búa bổ. Tỉnh dậy, hắn chẳng còn nhớ mình đã mơ thấy gì.
Sau khi trả lời, người tài xế tập trung lái xe. Vài phút trôi qua, trong xe vẫn yên ắng. Xe rẽ vào một khúc cua, phía trước chính là căn hộ của hắn.
Lúc này, Văn Quân Hà lại hỏi, "Bây giờ là ngày nào?"
Người tài xế đáp, "Thứ bảy."
Thật ra không cần người tài xế trả lời, hắn cũng đã biết, chuyện này có vấn đề.
Chiếc Cullinan mới mua, người tài xế cũ, ngoài cửa sổ là vầng trăng tròn treo cao, còn trong lòng hắn, Bạch Ly mặc chiếc áo hoodie xám in hoa văn...
Thời gian đã quay ngược, trở lại một buổi tối nào đó, ngay trước khi hắn tốt nghiệp năm cuối đại học.
Văn Quân Hà ngồi cứng đờ trên ghế, thử đủ mọi cách để xác nhận đây không phải một giấc mơ, mà là thực tại.
Bọn họ vừa dự một buổi tiệc, do Tạ Dương, con út nhà họ Tạ, rủ rê, chứ không phải tiệc đính hôn của Tạ Từ. Họ chơi đến hơn một giờ sáng mới về. Thật ra cũng chẳng thể gọi là "cùng chơi", cả buổi hắn bận rộn trò chuyện, đánh bài với đám bạn; Bạch Ly ngồi ở góc nào, làm gì, hắn cũng chẳng buồn để ý.
Những bức tường ký ức tưởng chừng đã bị phong kín, phủ một tầng bụi dày, nay đột ngột bị phá vỡ, tiếng ầm ầm dội sát tai, tràn đến trước mắt hắn.
Bàn tay Văn Quân Hà run rẩy, hắn lôi điện thoại từ trong túi ra. Đó là mẫu điện thoại cũ từ nhiều năm trước. Mở màn hình, quả nhiên hiện ra một ngày tháng khiến người ta khó tin.
Hắn không biết rốt cuộc là thân thể mình quay về hay chỉ có ý thức, nhưng hắn đã thực sự trở về. Trở về mà không có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, vào đúng cái đêm đã đè nặng tâm trí hắn suốt nửa đời về sau, là thời khắc mà hắn từng muốn đổi bằng cả mạng sống cũng không thể quay về được.
Hắn cúi đầu nhìn Bạch Ly, nhìn từng chút một, đến cả một tấc da, lỗ chân lông cũng không bỏ sót.
Bạch Ly ngủ không ngon giấc, trên khuôn mặt non nớt còn vương vẻ trẻ thơ, gò má hơi tròn, tóc mái che trán, hai tay kẹp sát vào mặt, môi bị đè ra một chút, trông vừa ngây thơ vừa đáng thương.
Tóc mái được nhẹ nhàng vén sang một bên, một mảng đỏ bầm lớn đập vào mắt Văn Quân Hà.
Lúc ra khỏi cửa tối nay vẫn chưa có dấu vết đó, nhưng bây giờ thì đã có. Nó từ đâu mà đến, hắn là người rõ hơn ai hết.
Hắn dán mắt nhìn chằm chằm, tiếng hít thở nghẹn lại, trong ngực cuồn cuộn như có gì đó muốn vỡ tung.
Xe sắp dừng trước căn hộ, hắn đè nén giọng nói, "Quay lại."
Nửa tiếng sau, Cullinan quay lại cửa hội sở.
Văn Quân Hà rút chân ra khỏi chỗ ngồi, kê gối ôm đỡ lấy đầu và lưng Bạch Ly, cúi xuống đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán cậu. Trước khi xuống xe, hắn dặn dò, "Trông chừng cậu ấy, mười phút nữa tôi sẽ quay lại."
Hắn dựa vào ký ức, đi xuyên qua cửa lớn và hành lang. Những mảng gương lớn trên tường phản chiếu lại hình bóng hắn: mái tóc trà nâu đã từng nhuộm mười năm trước, gương mặt non trẻ, nhưng lại đi cùng cặp lông mày u ám, nặng nề thuộc về mười năm sau.
Hắn không biết vì sao lại xảy ra tình tiết huyền ảo này, không biết vì sao bản thân có thể phá vỡ quy luật vật lý để quay ngược thời gian, thậm chí cũng chẳng rõ đây là quá khứ hay là kiếp sau.
Chỉ có điều, hắn biết rõ, việc duy nhất mình phải làm là gì.
Cửa bật mở, trong phòng vẫn còn vài người chưa về, ngả nghiêng trên sofa uống rượu, tán chuyện. Tạ Dương đã thay một chiếc sơ mi mới, đang ôm ấp một cô gái mặt mũi xinh xắn.
Văn Quân Hà bước thẳng đến, trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, hắn kéo phắt Tạ Dương từ ghế xuống, đầu gối ghìm chặt ngang hông, một cánh tay của đối phương bị bẻ ngược lên theo một góc độ khó tin.
Một tiếng "rắc" vang lên, xương gãy.
Động tác lưu loát, dứt khoát, không hề chần chừ.
Tiếng kêu thảm thiết của Tạ Dương chỉ vang lên sau đó một nhịp.
Văn Quân Hà chậm rãi cầm lấy một bịch khăn ướt đặt trên bàn, bóp mặt Tạ Dương quay sang một bên, rồi nhét mạnh khăn vào miệng. Nước mắt, nước mũi tràn cả ra, Tạ Dương ú ớ không nói nổi một câu. Đến lúc này, mấy người còn lại mới bàng hoàng chạy tới định can ngăn.
Văn Quân Hà lùi nửa bước, nhưng tiếng la hét, tiếng hỗn loạn trong phòng chỉ khiến hắn cảm thấy phiền phức.
Trước khi rời đi, hắn cúi xuống, nhìn kẻ đau đớn đến sắp ngất kia, lạnh lùng nói một câu, "Còn dám động vào bạn trai tao, tao sẽ chặt đứt cái tay của mày."
Cửa xe mở ra, một luồng gió lạnh lùa vào. Văn Quân Hà đưa tay che mặt, rồi nhanh chóng khép cửa lại.
Bạch Ly bị tiếng động làm tỉnh giấc, dụi mắt, từ ghế ngồi ngẩng dậy, nhìn người vừa mang theo cả hơi lạnh quay về, hỏi mơ mơ màng màng, "Bây giờ là mấy giờ rồi? Đến nhà chưa?"
Khi ấy, còn chưa đầy hai tháng nữa là đến ngày tốt nghiệp. Bạch Ly đã dọn ra khỏi ký túc xá, chuyển vào sống ở căn hộ của Văn Quân Hà. Việc ở chung ngoại trừ để "lên giường" thuận tiện hơn thì mô thức sinh hoạt của cả hai cũng chẳng khác là bao.
Văn Quân Hà ít lời, kiêu ngạo, quen thói độc đoán; Bạch Ly lại nhiệt tình, mềm mại, luôn có thể đón lấy tất cả những gai nhọn từ hắn. Trong mối quan hệ này, Bạch Ly mãi là người bao dung, ngước nhìn, và gánh chịu.
Nhưng thật ra, Bạch Ly là người cầu toàn. Với tình yêu, cậu có thể kiên nhẫn, có thể nhẫn nhịn; nhưng một khi đã mệt mỏi, chán nản, cậu buông tay còn dứt khoát hơn bất cứ ai. Sự mềm mại ấy chỉ dành riêng cho Văn Quân Hà; một khi đã rời bỏ, thì tất cả gai nhọn đều sẽ dựng thẳng lên, biến cậu thành một người không còn khe hở nào để tổn thương nữa.
Rời bỏ Văn Quân Hà, Bạch Ly sẽ trở thành một kẻ hoàn toàn bất khả xâm phạm.
Những điều ấy, phải mất biết bao nhiêu năm sau Văn Quân Hà mới hiểu ra được: Bạch Ly đối với hắn quý giá đến nhường nào, đặc biệt đến nhường nào. Và ngược lại, hắn đối với Bạch Ly cũng là duy nhất, không thể thay thế.
May mắn thay, tất cả những gì nhiều năm sau mới ngộ ra ấy, bây giờ hắn đã biết trước.
Xe dừng ở tầng hầm căn hộ, Văn Quân Hà lặng lẽ ôm lấy vai Bạch Ly, cùng cậu bước xuống xe và đi lên nhà.
Trong thang máy, mặt gương nhẵn bóng phản chiếu gương mặt mệt mỏi của Bạch Ly. Cậu rất mệt, lại vừa gặp chuyện không vui, chẳng còn hứng để cười, ngay cả dáng vẻ nhẹ nhàng thường ngày cũng không giữ nổi, chẳng buồn để tâm đến Văn Quân Hà.
Cậu cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm vào dãy số đang nhảy, mãi mới nhận ra có một ánh mắt luôn dõi theo mình.
Một tiếng "Ừm?" khẽ bật ra từ Bạch Ly, cậu quay đầu bắt gặp ánh nhìn kia.
Mãi lúc ấy, cậu mới ý thức được, hôm nay Văn Quân Hà khác thường. Khác ở chỗ nào nhỉ? Hình như... ánh mắt hắn đặt trên mình rất sâu, rất buồn, còn như mang nhiều điều muốn nói.
Bạch Ly thấy tim hơi đập loạn. Văn Quân Hà chưa từng là người đa sầu đa cảm, càng không phải kẻ tinh tế dịu dàng. Chuyện yêu đương đối với hắn mà nói cũng chẳng khác công việc, mấy thứ lãng mạn ngọt ngào gần như không thể xuất hiện. Hôm nay lại thế này... chẳng lẽ hắn đã biết chuyện Tạ Dương vừa gây sự rồi?
Trong đầu Bạch Ly còn rối bời thì thang máy "ting" một tiếng, báo hiệu tầng đã đến. Văn Quân Hà vươn tay ôm lấy cậu, cho đến khi vào nhà mới buông ra.
"Em đi ngủ trước, buồn ngủ quá." Bạch Ly nói khẽ, giọng hơi nghẹn, lững thững đi về phía phòng ngủ.
"Đợi đã." Giọng Văn Quân Hà vang lên sau lưng. Bạch Ly quay lại, thấy hắn cầm trong tay một tuýp thuốc.
Hắn lại nói, "Tiểu Bạch, lại đây."
Bạch Ly nằm gối đầu trên đùi hắn, giống như tư thế trong xe ban nãy. Văn Quân Hà cẩn thận bôi thuốc lên vết sưng đỏ trên trán cậu. Thật ra chẳng nghiêm trọng gì, Bạch Ly nghĩ, nếu hắn hỏi thì cứ nói là đánh nhau thôi. Nhưng khi cảm nhận được động tác kia nhẹ nhàng đến mức như thể mình là một báu vật vô giá, Bạch Ly bỗng thấy ấm ức.
Thật sự rất ấm ức.
"Còn chỗ nào bị thương không?" Văn Quân Hà thấy mắt cậu chợt đỏ, khẽ hỏi.
Bạch Ly lặng đi một lúc, rồi giọng khàn khàn đáp, "Vai."
Đã đổi áo ngủ, Bạch Ly kéo cúc áo xuống một đoạn. Vai cậu đã không chỉ đỏ nữa mà bầm tím cả một mảng, là do vừa bị Tạ Dương xô đập vào bồn rửa mặt.
Văn Quân Hà cố gắng đè nén cảm xúc, trong lòng hối hận vì vừa nãy đã không bẻ gãy cả hai tay của tên đó.
Hắn xoa thuốc lên, bàn tay nóng ấm, động tác kiên nhẫn đến lạ. Nhưng lời nói lại nặng trĩu, "Lúc nãy anh quay lại đã bẻ gãy cánh tay nó rồi. Thằng Tạ Dương đó."
Sau đó còn bổ sung một câu, "Là bẻ không thể nối lại được."
Bạch Ly khựng lại, "...Anh biết rồi?"
Văn Quân Hà khẽ "ừ".
"Vậy... có ảnh hưởng đến anh không?"
"Ảnh hưởng gì chứ. Không giết nó đã là vì sợ ngồi tù, không có ai chăm sóc em. Về sau không qua lại, không hợp tác, gặp thì đánh, coi như thù này không đội trời chung. Ảnh hưởng chỉ có vậy thôi." Văn Quân Hà cười lạnh, "So với em, nó chẳng là cái thá gì."
Bạch Ly, "..."
Hai người im lặng thật lâu. Rồi Văn Quân Hà nhìn cậu, chậm rãi ôm vào lòng, càng ôm càng chặt. Bạch Ly cũng không chống cự, ngược lại còn cọ vào ngực hắn thêm chút, cảm giác an toàn bao trùm khiến cả người lẫn linh hồn đều ấm áp.
Văn Quân Hà như đang nghĩ ngợi điều gì đó, rồi hạ quyết tâm, trầm giọng nói, "Tiểu Bạch, sau này có chuyện gì em phải nói cho anh biết nhé, phải tin anh. Anh biết mình có nhiều vấn đề, không phải một người bạn trai tốt. Anh sẽ sửa. Nếu nhất thời chưa sửa nổi, em hãy kiên nhẫn thêm một chút thôi nhé, chờ anh với... được không?"
Đến lúc này, Văn Quân Hà đã hiểu rõ, rất có khả năng hắn quay về chỉ là ý thức, chứ không phải thân thể. Vậy thì ý thức này liệu có biến mất không? Sẽ biến mất vào lúc nào? Hắn không biết. Điều hắn sợ là, khi ý thức bây giờ tan biến đi, ý thức vốn dĩ của "mười năm trước" lại trở lại, tiếp tục hồ đồ, tiếp tục phạm sai lầm. Như vậy thì Bạch Ly sẽ còn phải chịu thêm một lần những tổn thương rối rắm ấy nữa.
Bạch Ly không quá hiểu những lời này, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Trong mắt cậu, tối nay Văn Quân Hà có gì đó khác hẳn, nhưng mặc kệ hắn là dáng vẻ nào, cậu vẫn yêu hắn.
Sau đó, họ trải qua một khoảng thời gian rất yên bình.
Văn Quân Hà không còn bám riết lấy Bạch Ly như trước, cố gắng kìm nén cảm xúc, duy trì bộ dáng vốn có, lo rằng nếu một ngày nào đó ý thức này biến mất, sự chênh lệch sẽ khiến Bạch Ly càng thêm đau khổ.
Nhưng có những điều giấu không được. Từ rất nhiều chi tiết nhỏ, Bạch Ly cảm nhận ra sự khác biệt: Văn Quân Hà bắt đầu hỏi ý kiến cậu trong nhiều chuyện; ít khi ra ngoài chơi bời, đa số thời gian ở nhà hoặc đến trường cùng cậu; rất hiếm khi nổi giận, thỉnh thoảng còn vào bếp; sẽ chịu làm những việc mà trước kia hắn khinh thường, như đi dạo phố, xem phim.
Một ngày kia, Văn Quân Hà chọn thời điểm thích hợp, hẹn mấy người bạn ra uống rượu, cố ý không cho Bạch Ly đi cùng.
Trên bàn rượu, hắn mở lời thẳng thắn, "Có chuyện này tôi phải nói rõ với mọi người."
Mấy người bạn đang cười đùa, nghe vậy liền im lặng, quay sang nhìn hắn.
"Tiểu Bạch là bạn trai tôi, sau này còn là người tôi sẽ kết hôn." Văn Quân Hà quét mắt một vòng, rồi dừng lại ở gương mặt Tào Tuấn Nghiêm, khóe miệng nhếch lên nụ cười quen thuộc, nhưng ai cũng nghe ra đây tuyệt đối không phải câu nói đùa.
"Nếu sau này để tôi biết có ai không tôn trọng cậu ấy, ăn nói không ra gì, thậm chí còn nảy sinh ý đồ xấu... thì đừng trách tôi không khách khí." Hắn xoay xoay ly rượu trong tay, gương mặt và ánh mắt đã không còn giống trước kia, "Còn một việc nữa. Tôi biết trước kia tôi hồ đồ nhiều lần, sau này có lẽ vẫn còn, nhưng đó là chuyện giữa tôi và Bạch Ly, không tới lượt người ngoài chen vào."
"Có lúc tôi hồ đồ là do đầu óc không tỉnh táo," hắn nói tiếp, "nhưng người khác mà cũng nhân cơ hội hồ đồ theo, thì không được. Đợi lúc tôi tỉnh táo, tính sổ lại, mong mọi người nhớ nể mặt một chút."
Nói xong, cả bàn đều nhìn nhau, không ai lên tiếng ngay.
Ý tứ đã quá rõ ràng, vợ chồng người ta dù có cãi vã ầm ĩ thế nào, thì cũng là chuyện nhà họ, người ngoài không được bàn tán xen vào. Đạo lý này ai cũng hiểu, chỉ là trước kia Văn Quân Hà chẳng buồn để tâm, bạn bè cũng nhân cơ hội đó mà coi chuyện Bạch Ly như trò vui.
"Được thôi! Quân Hà, mọi người đều biết rồi." Đại Triệu mở lời trước, "Tưởng gì to tát lắm chứ, sau này chúng tôi sẽ giúp cậu trông chừng Bạch Ly, yên tâm đi."
Những người khác cũng đồng loạt gật đầu tán thành. Sắc mặt Văn Quân Hà dịu lại đôi chút, cuối cùng ánh mắt hắn rơi trên người Tào Tuấn Nghiêm.
Tào Tuấn Nghiêm từ nãy tới giờ vẫn im lặng, trông như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Giờ thấy Văn Quân Hà mặt mày không lành nhìn qua, đành gượng gạo cười hai tiếng, hỏi ra câu mà tất cả đều tò mò nhưng không ai dám mở miệng,
"Cậu tính... sau này sẽ cưới Bạch Ly thật à?"
"Phải." Văn Quân Hà đáp, "Sẽ cưới."
Ánh mắt hắn rất kiên định, dừng lại một thoáng rồi lại xoay hướng khác,
"Đó là điều tôi muốn. Nhưng trong nhà chưa chắc đồng ý. Chờ thêm vài năm, xem tình hình thế nào đã."
Mọi người cười ồ lên, có kẻ nói, "Tôi bảo rồi mà, Quân Hà nói câu đó chẳng khác gì đầu bị cửa kẹp! Cậu muốn cưới là cưới được chắc? Không sợ trong nhà nổi bão à?"
Chuyện kết hôn chẳng ai coi là thật, cứ thế trôi qua. Văn Quân Hà cũng không phản bác, bọn họ lại quay về trò chuyện linh tinh.
Không ai để ý thấy, dưới hàng mi cụp xuống của hắn thoáng lóe lên một tia đau xót.
Phải, hắn không dám coi là thật. Bây giờ hắn chưa đủ sức bảo vệ trọn vẹn Bạch Ly. Nếu hắn nói thật, cha mẹ cũng sẽ coi là thật, mũi nhọn liền chĩa tới. Nhỡ đâu một ngày ý thức này của hắn không còn nữa, Bạch Ly sẽ càng khó sống.
Cho nên, chuyện kết hôn, hắn buộc phải để lại một lối mở.
Khoảng một tuần nay, Văn Quân Hà bắt đầu hay buồn ngủ, tinh thần sa sút. Đôi khi nhìn Bạch Ly, ánh mắt hắn lại lạc đi, hoang mang. Trong lòng hắn mơ hồ, dường như... mình sắp phải rời đi. Không có lý do cụ thể, chỉ thấy bất an, lòng bàn tay ướt mồ hôi.
Tính ngược lại, còn bốn năm nữa Tống Tân mới quay về. Hắn bắt đầu ăn không ngon, trong lòng càng lúc càng bồn chồn. Tương lai có những điều hắn không thể thay đổi, chỉ mong trước khi đi có thể làm được vài chuyện.
Một buổi sáng rất bình thường, nắng vàng rót khắp nơi, Văn Quân Hà lại ngủ quên ngoài ban công. Hắn ngủ rất lâu. Lờ mờ nghe thấy ai đó gọi tên mình bên tai, hắn mở mắt ra, phát hiện bản thân đang gối đầu trong vòng tay Bạch Ly.
Bạch Ly ôm chặt hắn, những ngón tay ấm áp khe khẽ vuốt tóc hắn. Trong mắt tràn đầy dịu dàng, như nước sắp tràn khỏi miệng chén.
Ánh nắng dát lên gương mặt Bạch Ly một tầng vàng ấm.
"Tiểu Bạch..." Văn Quân Hà mê mẩn ngắm nhìn, khẽ nói, "Sau này nếu anh có làm gì sai, em có thể giận, nhưng đừng giận quá. Nhất định phải giữ gìn sức khỏe nhé."
Đuôi mắt hắn ướt, lời nói cũng ngắt quãng, "Trước kia anh không biết... sau này có thể vẫn mơ hồ... nhưng anh sẽ luôn biết chắc chắn một điều."
"Biết rằng anh yêu em."
Văn Quân Hà vùi mặt vào hõm tay Bạch Ly, gò má khẽ cọ lên cổ tay cậu, như thể trong trời đất này chỉ còn lại chút luyến lưu này mà thôi.
"Cũng muốn cho em biết... anh yêu em rất nhiều."
Cổ tay Bạch Ly ướt đẫm. Văn Quân Hà không ngẩng đầu, chỉ tiếp tục thì thầm, "Tiểu Bạch, chờ anh với... đừng dễ dàng từ bỏ anh như vậy."
Trong phòng yên tĩnh. Không biết từ khi nào, Văn Quân Hà lại thiếp đi lúc nào không hay.
Bạch Ly ngây người nhìn hắn, nước mắt lăn dài, rơi xuống gò má hắn.
Một tiếng "Quân Hà..." khẽ gọi, giọng Bạch Ly run run, đuôi âm vỡ nát, "... Em biết."
Cậu đều biết cả.
Từ ngày hắn đánh gãy tay Tạ Dương, ánh mắt hắn nhìn cậu đã đổi, giọng nói cũng đổi, thái độ làm việc cũng khác. Tuy hắn giấu giếm kỹ càng, nhưng cậu vẫn cảm nhận được, hắn vẫn là hắn, mà lại không phải hắn.
Hôm đó bạn hắn gửi cho cậu video bữa rượu, nghe thấy hắn nói những lời ấy, ai dám hồ đồ sẽ không tha, nói hai người sẽ cưới nhau. Cậu cũng đã biết.
Ánh mắt của hắn, quen thuộc, xa lạ, mâu thuẫn, nhưng lại hợp tình hợp lý.
Hắn nói hắn rất yêu cậu, bảo cậu hãy chờ hắn.
Được. Được thôi. Tất cả cậu đều biết rồi.
Ngủ một giấc đến tận trưa, Văn Quân Hà tỉnh lại thì tinh thần khá hơn nhiều.
Hắn liếc sang Bạch Ly đang ngồi ngẩn ngơ ở không xa, thuận miệng nói, "Đói chưa, để tôi bảo khách sạn mang đồ ăn lên nhé."
Bạch Ly ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Văn Quân Hà có chút ngây dại. Hốc mắt cậu vẫn còn đỏ, thần sắc như bị rút hồn, đờ đẫn chẳng biết đang nghĩ gì.
Văn Quân Hà thấy lạ, hỏi, "Sao thế?" Hắn bước tới ngồi xổm trước mặt cậu, đưa tay sờ trán, "Không có sốt mà, sao mắt lại đỏ thế... chẳng lẽ cậu khóc?" Giọng hắn gấp gáp hơn, cặp mày rậm cau lại, "Sao lại khóc? Có chuyện gì vậy?"
Bạch Ly khẽ lắc đầu, nói không có gì.
"Thôi đừng gọi đồ khách sạn, em đi nấu cho."
Dù sao trong những ngày "thay đổi" này, món ăn mà hắn thích nhất mỗi ngày đều là cơm Bạch Ly nấu.
Bạch Ly đưa tay xoa mặt, cố gắng khiến bản thân tỉnh táo hơn, rồi đứng dậy vừa đi về phía bếp vừa nói, "Hôm qua anh bảo muốn ăn cá kho, sáng nay em ra chợ mua rồi. Giờ làm vừa kịp bữa trưa."
Văn Quân Hà không nhớ mình từng nói câu đó, nhưng vẫn gật đầu, "Ừ, được."
Gần đây đầu hắn cứ lâng lâng, ngày trôi lộn xộn như trong mộng, tựa hồ đang nhìn chính mình và Bạch Ly từ góc nhìn của một người thứ ba.
Có lẽ là do quá mệt, hắn nghĩ vậy. Thừa lúc Bạch Ly vào bếp, hắn định thay đồ xuống dưới hít thở một chút.
Một tờ giấy được móc ra từ túi áo ngủ.
Áo ngủ đã cởi một nửa, tờ giấy lộ ra một góc nhỏ. Văn Quân Hà cầm lên, xoay qua xoay lại, trong lòng khó hiểu, không nhớ mình từng viết thứ này. Nhưng rõ ràng là nét chữ của hắn, hơi ngoáy ngoáy, như thể được ghi vội vàng.
Trên giấy viết,
[Ngày xx tháng xx năm xx, Tống Hân sẽ về nước, sẽ xảy ra vài chuyện không hay.
Tiểu Bạch không hề sai, hãy tin em ấy, đừng nổi giận, đừng trút giận. Ngàn vạn lần đừng trói, đừng cưỡng ép, đừng mắng chửi, đừng đối xử như thế. Xin cậu đấy.]
Chữ ngày phía sau bị gạch đi, thay bằng một mốc thời gian khác, viết rất cẩu thả. Riêng ba chữ "Xin cậu đấy" được viết nặng nét, như thể khắc sâu xuống giấy.
[Ngày xx tháng xx năm xx, câu lạc bộ trên đỉnh núi, Tiểu Bạch vừa đến thì lập tức đưa em ấy đi, tuyệt đối đừng để em ấy uống rượu!!!]
Sau chữ uống rượu còn thêm ba dấu chấm than, đủ thấy chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.
Mặt sau tờ giấy còn có chữ, có lẽ vì vội nên viết khá sơ sài. Cũng có thể vì những điều cần nhắc quá nhiều, chưa kịp ghi hết.
[Dù Tiểu Bạch có xích mích với ai, bất luận mâu thuẫn gì, hãy đứng về phía em ấy. Tuyệt đối đừng bỏ mặc em ấy một mình. Phải nghe lời em ấy, em ấy muốn làm gì thì đi cùng em ấy làm.]
Cuối cùng còn một hàng chữ nhỏ,
[Tào Tuấn Nghiêm, không phải thứ gì tốt đẹp.]
Trong đầu hắn, ký ức như đèn kéo quân vụt lóe qua: mình ngủ gật trên xe, tỉnh dậy thấy Bạch Ly bị thương, không hiểu sao lại biết rõ nguyên nhân, rồi quay lại bẻ gãy tay Tạ Dương; sau đó ngày ngày kiên định khẳng định thân phận và vị trí của Bạch Ly trước bạn bè; mỗi ngày đều tận tâm ở bên, hòa thuận...
Trong lòng Văn Quân Hà bỗng trào lên một nỗi bất an và gấp gáp chưa từng có. Cảm xúc đó, là của chính hắn.
Hắn đọc đi đọc lại tờ giấy, không biết đây là "Thiên cơ" hay "mặc khải của thần minh". Nhưng hắn hiểu, những dòng ấy đang ghi lại một mốc thời gian, một địa điểm trong tương lai, và những việc rất có khả năng sẽ xảy ra.
Rất bất ngờ, bên tai hắn vang lên một giọng nói mơ hồ,
Là giọng của Bạch Ly, "Văn Quân Hà, em không bao giờ muốn bị bỏ lại nữa."
Rồi là giọng của chính hắn, "Tiểu Bạch, chúc em nửa đời còn lại bình an vui vẻ."
Hương thơm từ bếp lan ra, Bạch Ly đang thắt tạp dề, đứng trước nồi nếm vị.
Hơi nhạt, cậu thêm một nhúm muối, tắt bếp, nghĩ bụng có thể gọi Văn Quân Hà ăn cơm. Chưa kịp xoay người, đã bị một vòng tay mạnh mẽ ôm chặt từ phía sau.
Văn Quân Hà ôm lấy cậu, cúi đầu gác cằm lên hõm vai, khẽ gọi tên cậu.
Râu lún phún cọ vào cổ khiến cậu ngứa ngứa, Bạch Ly né tránh, mặt cuối cùng cũng nở nụ cười, "Đi rửa tay ăn cơm đi, đừng quậy nữa."
Văn Quân Hà nhớ đến tờ giấy kia, nhớ dòng chữ "Xin cậu đấy", trong lòng bỗng xót xa khó tả. Xin ai? Xin chính mình sao? Cái cảm giác bất lực xuyên qua giấy mỏng, chạm thẳng vào tim, khiến hắn thương xót đến run người.
"Tiểu Bạch," Văn Quân Hà hít mũi, "Sao em nấu cơm lại thơm thế."
"Cũng tạm thôi, anh mà thích, sau này em đều nấu cho anh ăn."
"Được, vậy sau này ta ít ra ngoài, ở nhà ăn. Anh sẽ nấu cùng em."
"Tiểu Bạch."
"... Anh yêu em."
Hơi thở nóng ấm phả lên cổ, mềm mại. Bạch Ly vẫn cầm muỗng trong tay, dừng lại vài giây.
Cậu khẽ nghiêng, tựa vào lòng hắn, đáp, "Ừ."
Em sẽ đợi anh.
Dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi anh.