20. Chương 20: Chú Mèo Nhỏ

Hắn Cũng Không Biết - Khinh Hoài

Chương 20: Chú Mèo Nhỏ

Hắn Cũng Không Biết - Khinh Hoài thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau khi Trần Cận Chu thức dậy, phòng đã trống vắng. Túi xách của Tưởng Tầm Chi và cặp kính vẫn còn nguyên ở cửa ra vào.
Chỉ còn một chú mèo nhỏ màu cam đang kêu meo meo trong góc phòng.
Trần Cận Chu ăn sáng qua loa tại nhà hàng của homestay, rồi bắt taxi đến cửa hàng xe gần nhất.
"Anh có yêu cầu gì đặc biệt về xe không ạ?" Nhân viên bán hàng hỏi niềm nở.
"Hôm nay có thể lấy xe luôn không?" Trần Cận Chu hỏi lại.
"Nếu anh thanh toán đầy đủ và chọn mẫu xe có sẵn, sau khi làm biển số tạm thời là có thể lái đi ngay." Nhân viên giải thích.
Trong lúc Tưởng Tầm Chi gọi điện, Trần Cận Chu đã chọn xong xe và vừa quẹt thẻ xong.
Qua điện thoại, giọng Tưởng Tầm Chi nghe không rõ cảm xúc, hắn chỉ nói sáng nay nhận được lệnh phải quay về đơn vị tham dự cuộc họp khẩn cấp.
Trần Cận Chu không muốn đào sâu chuyện thật giả, nghe sao nói vậy.
Tưởng Tầm Chi hỏi anh về phương tiện trở về, nếu không ngại sẽ đợi hắn họp xong rồi đến đón.
Anh khách sáo cảm ơn, bảo hắn cứ tập trung làm việc, rồi lịch sự cúp máy.
Trên đường lái xe về homestay, nhóm của Hồ Thu Thủy đang tụ tập ngoài sân chơi đánh bài.
Thấy xe mới của Trần Cận Chu quay về, họ buông bài ngay: "Nam thần lại làm chuyện lớn nha, sáng sớm đã tậu xe mới tinh. Chắc phải gần hai triệu nhỉ? Cho tôi lái thử với!"
"Đàn ông mà, ai chẳng mê xe." Trần Cận Chu tiện tay ném chìa khóa cho họ rồi quay về phòng thu dọn hành lý. Ngày mai công ty có cuộc họp quan trọng, anh cần về sớm chuẩn bị tư liệu.
Thực ra việc mua xe không phải bốc đồng. Đi taxi mà ôm thêm một con mèo thật bất tiện, hơn nữa công ty chưa có ý định điều anh về Thiên Đảo trong thời gian ngắn.
Sau một năm ở Giang Cảng, công việc của Trần Cận Chu đã dần đi vào ổn định. Sau này nếu có kỳ nghỉ, anh cũng có thể lái xe dạo quanh các thành phố lân cận.
...
Thứ hai đến văn phòng, Trần Cận Chu mới phát hiện mình bị dị ứng lông mèo.
Mọi chuyện bắt đầu khi thư ký Lâm mang cà phê vào, cô hỏi: "Sếp có uống thuốc cảm không? Giọng mũi anh nặng quá, hình như sắp bị cảm rồi."
Trần Cận Chu ngẩng đầu khỏi máy tính, nhớ ra từ thứ bảy nhặt được mèo con, mũi đã ngứa ngáy, hắt xì nhưng không rõ rệt.
"Chắc là dị ứng lông mèo." Anh khịt khịt mũi.
"Em có Loratadine, lát nữa sẽ mang vào. Sao tự nhiên anh nuôi mèo thế?" Thư ký Lâm ngạc nhiên.
"Cô đơn." Trần Cận Chu nói.
"À... Anh đột nhiên cảm thấy vậy sao?"
"Ý tôi là..." Trần Cận Chu nghiêng đầu, "Mèo hoang quá cô đơn."
"À..." Cô cười ngại ngùng.
Thực ra cô luôn cảm thấy sếp mình không lạnh nhạt như vẻ ngoài, bên trong vẫn còn chút tính tình trẻ con.
Lúc Trần Cận Chu nói xong, đi kèm ánh mắt của anh, cô không cảm thấy mâu thuẫn chút nào.
"Nhưng uống thuốc dị ứng lâu dài không tốt đâu thưa sếp." Cô nhắc nhở.
"Ừ, tôi cũng đang cân nhắc." Anh đáp.
Triệu chứng dị ứng của anh ngày càng nặng. Lúc đầu chỉ nghẹt mũi, sau cay mắt, chảy nước mắt suốt cuộc họp, cuối cùng nổi mẩn ngứa và khó thở.
Anh buộc phải xin nghỉ, đến bệnh viện da liễu khám. Bác sĩ chẩn đoán dị ứng lông mèo nghiêm trọng, khuyên phải tránh xa tác nhân gây dị ứng.
Anh nghỉ làm hai ngày điều trị, bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về việc gửi mèo con cho ai.
Tối hôm đó sau khi uống thuốc, anh đeo khẩu trang ngồi đối diện với mèo con trên bàn ăn.
Chú mèo vừa uống sữa xong, miệng còn dính sữa trắng, loạng choạng trên mặt bàn cố lết lại gần.
"Đứng đó." Trần Cận Chu chỉ tay, vừa nói xong khóe mắt đỏ bừng, nước mắt chảy không kiểm soát dưới lớp khẩu trang.
Mèo nhỏ ngoan ngoãn đứng cạnh chén sữa, nghiêng đầu nhìn anh với ánh mắt tò mò.
Điện thoại reo lên, do nước mắt che mờ tầm nhìn không nhìn rõ, chưa kịp xem là ai đã vội bắt máy: "Alo, xin chào" thì đầu dây bên kia cúp máy.
Mười lăm phút sau, chuông cửa vang lên.
Trần Cận Chu vừa rửa mặt xong, đứng trước tủ lạnh đắp túi chườm đá lên mắt, nghe tiếng chuông bước ra, đeo khẩu trang mới.
Vừa mở cửa đã thấy Tưởng Tầm Chi đứng trước nhà, tay xách túi thuốc, vẻ mặt u ám như thể anh thiếu hắn tám trăm vạn.
"Sao cậu đến đây?" Trần Cận Chu nói khó khăn do nghẹt mũi, giọng khàn đục.
"Lúc nãy nghe giọng tưởng cậu sắp chết tới nơi rồi." Tưởng Tầm Chi lạnh mặt trả lời.
Hắn biết Trần Cận Chu bị dịứng lông mèo, nhưng không ngờ nghiêm trọng đến vậy.
Hồi cấp ba, có lần đi trải nghiệm thực tế, giáo viên dẫn lớp đến đài thiên văn, quán cà phê gần đó có nuôi một con mèo. Lúc đó Tưởng Tầm Chi còn ôm mèo chơi với Trần Cận Chu, kết quả suốt buổi chiều hắn đã hắt xì liên tục.
Mẹ Tưởng Tầm Chi rất thích mèo, từ nhỏ nhà hắn đã nuôi mèo Ba Tư. Mỗi lần mèo chết, mẹ hắn lại mua về một con giống y như vậy.
"Cậu uống thuốc chưa?" Tưởng Tầm Chi vừa vào nhà đã đi thẳng đến bàn ăn, giống như lần trước xách gáy mèo con, ném nó vào phòng ngủ phụ dành cho khách, rồi mở cửa sổ phòng khách cho thoáng khí.
Không khí ấm áp trong phòng lập tức bị cuốn sạch ra ngoài. Trần Cận Chu quay vào phòng ngủ, khoác thêm áo choàng dày mới quay lại.
Khi anh bước ra, Tưởng Tầm Chi đang ngồi trên ghế sofa nghịch đống thuốc trên bàn trà.
Anh đã uống thuốc nhưng hiệu quả không đáng kể. Anh không muốn đi bệnh viện truyền dịch, từ nhỏ đến lớn đã ra vào bệnh viện không biết bao nhiêu lần, đến mức sợ mùi thuốc sát trùng và cả việc bước chân vào bệnh viện.
Tưởng Tầm Chi đứng dậy đi vào bếp rót ly nước nóng, quay lại tháo mấy viên thuốc đẩy đến trước mặt Trần Cận Chu, ý bảo anh mau uống.
"Tưởng Tầm Chi," Trần Cận Chu kéo khẩu trang xuống, cầm ly nước uống thuốc, "Cậu có bị dị ứng không?"
"Vớ vẩn, tôi đâu yếu đuối như vậy?" Giọng Tưởng Tầm Chi không vui, nhìn vành mắt đỏ hoe của anh, trong lòng lại thấy đối phương đúng là đang tự hành hạ mình.
"Nếu không thì..." Trần Cận Chu hơi do dự, cuối cùng vẫn mở lời, "Cậu giúp tôi nuôi nó được không?"
Mấy ngày nay anh đã nghĩ hết người xung quanh, Hà Dục và Hồ Thu Thủy đều không phải người bản địa, anh cũng không còn người bạn nào đáng tin cậy.
Tưởng Tầm Chi im lặng một lúc, vắt chân ngồi dựa ghế sofa như một đại gia, giọng trầm thấp: "Không phải không được, nhưng mà..."
Trần Cận Chu kiên nhẫn lắng nghe.
"Cậu phải trả tiền nuôi dưỡng." Tưởng Tầm Chi nhấc mi nhìn anh.
"Tất nhiên." Anh gật đầu.
"Còn nữa, cậu không được làm cha vô trách nhiệm. Ăn, uống, đồ chơi đều phải chuẩn bị sẵn, mang tới tận nơi cho tôi." Tưởng Tầm Chi dặn dò.
Trần Cận Chu tiếp tục gật đầu.
"Con mèo của cậu là đực hay cái? Đặt tên chưa?" Tưởng Tầm Chi hỏi.
Trần Cận Chu lắc đầu. Chuyện đó... anh thật sự không biết.
Tưởng Tầm Chi ném cho anh ánh mắt đầy ghét bỏ như muốn nói "chịu thua cậu luôn", sau đó đứng dậy đi vào phòng ngủ phụ.
Một lúc sau, chỉ nghe tiếng hắn vọng ra: "Chúc mừng nhé, là con gái."
"Cậu đặt tên đi." Tưởng Tầm Chi đụng đụng vào đùi anh.
"Tiểu Chu." Trần Cận Chu nghĩ một hồi rồi nói.
Nghe xong Tưởng Tầm Chi hơi nhướn mày, nhưng không nói thêm. Một lát sau hắn đứng dậy: "Cậu cứ ở nhà nghỉ ngơi đi, tôi mang mèo đi đây."
Toàn thân Trần Cận Chu lúc này đều khó chịu, các giác quan như chẳng còn là của mình. Anh rút khăn giấy lau khóe mắt, Tưởng Tầm Chi ở bên đã thu dọn đồ đạc xong, nhét mèo con vào túi vận chuyển trong phòng ngủ phụ.
"Tìm một dì giúp việc tới làm vệ sinh toàn bộ căn nhà, nhất là mấy sợi lông mèo dính trong ngóc ngách, phải dọn sạch sẽ. Ga trải giường và chăn gối cũng phải thay mới hết. Sau đó tắm rửa, nằm ngủ một giấc, hy vọng cậu còn sống tới ngày mai. Tiểu Chu, mau chào tạm biệt ba ba Đại Chu của con đi."
Tưởng Tầm Chi vừa nói vừa vẫy vẫy tay, ôm balo mèo rời khỏi.
"Cảm ơn." Trần Cận Chu tiễn hắn ra cửa, chưa nói xong thì nước mắt lại không kiềm được mà rơi.
"Rồi rồi, mau vào đi. Nhìn thế này người ta còn tưởng cậu quyến luyến tôi đến phát khóc đó." Tưởng Tầm Chi trêu chọc.
Vừa dứt lời, cánh cửa liền "rầm" một tiếng đóng lại.
Không chút lưu luyến.