100. Chương 100: Trường Đào Tạo Lê Minh (56)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 100: Trường Đào Tạo Lê Minh (56)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 100 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thế nhưng, y lại cực kỳ bình thản.
Hòa Ngọc: “Ồ, cũng bình thường thôi.”
Mọi người: “???” Bình thường ư??
Người xem: “.......” Bình thường chỗ nào chứ!!
Vạn Nhân Trảm không thể tin nổi: “Ngươi không hiểu sao? Nếu đúng như ngươi đoán là thuận tay trái, vậy chắc chắn bảo vệ không phải hung thủ, chúng ta đã tìm nhầm người rồi!”
Hòa Ngọc nhướng mày: “Ta có nói ta cho rằng bảo vệ là hung thủ sao?”
Mọi người: “...” Hình như đúng thật là vậy.
Vẫn luôn là bọn họ nói bảo vệ là hung thủ, Hòa Ngọc chưa từng nói. Không chỉ chưa nói, y còn ngăn cản bọn họ động thủ với bảo vệ…
“Chẳng lẽ ngươi vẫn luôn khẳng định bảo vệ không phải hung thủ ư?” Hai mắt Quỳnh trợn to.
Hòa Ngọc lắc đầu, không đợi bọn họ thở dài, y nhàn nhạt nói: “Chỉ khẳng định chín mươi phần trăm thôi.”
Mọi người: “......” Chín mươi phần trăm.......
Vạn Nhân Trảm không tin: “Ngươi xạo! Sao ngươi có thể loại chú bảo vệ ra khỏi danh sách tình nghi chứ? Hơn nữa, trước mắt bảo vệ là nghi phạm số một trong mắt mọi người nên sẽ không phải là do phỏng đoán thuận tay trái của ngươi có vấn đề đó chứ?” Mặt Vạn Nhân Trảm đầy hoài nghi, mười phần nghi hoặc. Đang lúc hai phỏng đoán xuất hiện mâu thuẫn, vì sao không thể nghi ngờ là Hòa Ngọc đã đoán sai chứ?
Hòa Ngọc đi đến cửa sổ múc cơm, cười với người đang múc cơm bên trong: “Chú ơi, hôm nay chú tự tay múc cơm sao?”
(Bên trong căng tin là một ông chú lớn tuổi có lưng không tốt.)
Ông chú căng tin vẫn cười hiền hậu như Phật Di Lặc: “Ai da, chẳng phải vì gần đây trường học liên tục xảy ra chuyện, thiếu nhân viên, hơn nữa chú thấy cũng không có bao nhiêu học sinh đến ăn nên để cho bọn họ nghỉ ngơi đó sao.” Y múc một muỗng lớn, cực kỳ quen thuộc hỏi: “Thầy Hòa, sao trò cũng tới đây ăn cơm? Trò muốn ăn gì?”
Vạn Nhân Trảm thấy Hòa Ngọc không để ý tới mình, vẫn muốn nói điều gì đó. Bên cạnh, Eugene kéo gã, dùng ánh mắt ra hiệu rằng giờ gã không nên lên tiếng. Dù mỗi khi gặp Hòa Ngọc, Vạn Nhân Trảm rất dễ nổi nóng, nhưng gã cũng không phải kẻ ngốc.
Nơi này có NPC của trường học, không phải lúc để nói chuyện này, gã im lặng, chỉ là ánh mắt gã vẫn nhìn chằm chằm vào bóng dáng của Hòa Ngọc với vẻ cực kỳ không thiện chí — Gã vừa thấy ông chú căng tin, liền nghĩ ngay đến món trang bị mình đã bỏ lỡ. Tất cả đều do Hòa Ngọc!
Hòa Ngọc cười đáp lời: “Có mấy học sinh định hỏi ta vài câu, ta liền đi cùng bọn chúng tới căng tin học sinh, không ngờ tay nghề của chú càng ngày càng tốt. Ta muốn hai món này.”
Ông chú nhà ăn nghe vậy, cười càng thêm vui vẻ, vô cùng phấn khởi múc hai muỗng đầy cho Hòa Ngọc: “Đó là đương nhiên, không phải chú tự kiêu đâu mà những ai đã ăn đồ chú làm thì đều nói ngon, ngon hơn nhiều so với người ở căng tin chỗ các trò!”
Hòa Ngọc nhận lấy khay cơm, nhìn mấy món ăn đầy ắp bên trong, lơ đãng hỏi: “Sao giờ này rồi mà còn dư lại nhiều thế ạ? Những học sinh khác không đến ăn sao?”
Ông chú căng tin nghe vậy, sắc mặt có phần phức tạp. Y lén nhìn ra bên ngoài rồi tiến sát lại gần cửa sổ, hạ giọng nói: “Thầy Hòa không phải người ngoài, chú lén nói cho trò biết.”
Hòa Ngọc dí sát lại gần, tất cả những người khác liền dựng tai lên, im lặng như tờ, cẩn thận nghe lén — Có tin tức quan trọng rồi!
Ông chú căng tin nói nhỏ giọng cực kỳ: “Hình như cái trường học này sắp sập đến nơi rồi, hôm nay rất nhiều học sinh đã chuyển đi, xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa còn lan truyền rộng rãi đến thế, chậc chậc, còn có bao nhiêu học sinh dám ở lại chứ? Nếu các trò có con đường khác, vẫn nên nhanh chóng chuyển đi thôi.”
Chín người có phần thất vọng, còn tưởng là tin tức tình báo gì quan trọng lắm, hóa ra chỉ có vậy. Vụ án giết người đã có đến tám người chết, hơn nữa còn chưa tìm được hung thủ, trong tình huống này còn có bao nhiêu học sinh dám ở lại trường đào tạo Lê Minh chứ? Chẳng có gì bất ngờ, mà cũng chẳng quan trọng.
Thế nhưng Hòa Ngọc lại tỏ ra hứng thú, còn đáp lời: “Thật vậy sao ạ? Chú, vậy còn chú thì sao?”
Ông chú căng tin vẫy vẫy cái muôi, thở dài cảm thán: “Đây chẳng phải vì chưa đến cuối tháng sao, lãnh lương tháng này xong xuôi chú sẽ đi. Lưng chú luôn không tốt, vẫn nên về hưu sớm một chút. Haiz, trường học này, thật không dám ở lại.” Y lắc đầu, vô cùng bất đắc dĩ.
Hòa Ngọc gật đầu, tỏ vẻ tán đồng: “Đúng vậy, trường học này, đúng thật không dám ở lại.” Nói xong, y bưng khay cơm tránh sang một bên, ông chú căng tin tiếp tục múc cơm cho những người phía sau.