Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 115: Học viện Lê Minh (71)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 115 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chủ nhiệm khối: '...' Ông ta tức giận, chuẩn bị tiếp tục ra tay.
Chú căng tin: 'Khoan đã, cái đó không phải của cô à?' Ông ta nhìn nhân viên vệ sinh.
Nhân viên vệ sinh cũng ngơ ngác, bà ngẩng đầu nhìn cái chổi linh hoạt kia, lẩm bẩm: 'Là của tôi, nhưng mà... Hóa ra thứ này lại là trang bị phi hành sao?' Bà vẫn luôn nghĩ nó là một trang bị chiến đấu vô dụng hoặc một món đồ phòng ngự. Chưa bao giờ ngờ rằng món đồ chơi này lại có thể bay.
Nhưng cũng phải thôi, con mẹ nó, ai lại thử ngồi lên cái chổi rồi bay bao giờ chứ!!!
Rốt cuộc là tên điên nào đã chế tạo một trang bị độc đáo như vậy, một cái chổi lại là trang bị phi hành sao? Ngay cả nhân viên vệ sinh từng trải cũng không khỏi cảm thấy bực bội.
Một trang bị phi hành độc đáo như thế này, vậy mà Hòa Ngọc cũng có thể nghĩ ra cách dùng, thật sự là... xứng đôi vừa lứa.
Hòa Ngọc thở dài một hơi trên không trung.
Cậu giơ tay sờ nhẹ viên châu trên cổ, rồi cúi đầu nhìn cái chổi dưới chân mình.
Cho nên... Quả nhiên là càng xui xẻo, càng nguy hiểm thì vận may càng lớn ư? Có lẽ cậu đã tìm ra cách sử dụng chính xác cái chổi này, thông tin về trang bị hiện ra thông báo:
— [Một món trang bị phi hành có vẻ ngoài xấu xí nhưng vô cùng cao cấp, người chế tạo: Ly Trạm.]
Hòa Ngọc hơi nhướng mày. Đây là lần đầu tiên cậu thấy phần thông tin trang bị ghi tên người chế tạo. Ly Trạm? Đây là ai?
Cậu không biết, nhưng phần bình luận lại tràn ngập những tiếng chửi 'đờ mờ':
'Đờ mờ, đờ mờ!!'
'Trạm Thần! Hóa ra là do Trạm Thần chế tạo!!'
'Con mẹ nó, trận thi đấu này còn có cả trang bị do Trạm Thần chế tạo sao. Hu hu hu, quá kích động rồi.'
'Cũng không còn cách nào khác, ai bảo lúc chế tạo trang bị, vì để bảo vệ kỹ thuật mà không cho ai xem chứ? Thế nên chúng ta mới không biết đó là do Trạm Thần chế tạo... Một cái chổi.'
'Hòa Ngọc! Cậu ta tài đức gì mà lại có được trang bị của Trạm Thần!'
Mặc kệ là trang bị này do ai chế tạo, thế nhưng nó quả thật vô cùng hữu ích. Ít nhất bây giờ, Hòa Ngọc đứng trên nó, có thể linh hoạt né tránh công kích của cao thủ cấp S, giúp cậu giữ được mạng sống.
Eugene và Trấn Tinh giơ ngón tay cái lên. 'Huynh đệ, vẫn là cậu có cách.'
Vạn Nhân Trảm ở trên tường vẫn chưa chịu xuống: '...'
Gã... không phục!! Gã nhảy từ trên tường xuống, xông tới: 'Hòa Ngọc, chỉ là nhờ mày may mắn, có nhiều trang bị, nếu không mày tuyệt đối sẽ không thể nào - A!'
Gã quá ồn ào, bị nhân viên vệ sinh bực bội đánh bay đi. Vạn Nhân Trảm lại dính chặt lên tường. Miệng gã sùi bọt mép, nhưng gã vẫn không chịu rời đi, quả là ngoan cường. Gã nghĩ, số phiếu của Hòa Ngọc không đủ, lại không giết được chú căng tin, kết cục chờ đợi cậu ta vẫn chỉ có một mà thôi.
Gã... muốn chờ xem!
Trấn Tinh cũng có trang bị phi hành, là một con thuyền nhỏ, đây là hình dạng thường thấy của trang bị phi hành ở Liên Bang Vũ Trụ. Còn cái chổi kia của Hòa Ngọc... giống với cậu, đều là những món đồ độc đáo.
Eugene thấy vậy, lập tức theo Trấn Tinh lên thuyền, cùng bay lên không trung. Trong tình huống bình thường, loại trang bị phi hành thế này chỉ có thể chịu tải trọng của một người, nhưng Trấn Tinh không nặng, Eugene thuộc hành tinh Cơ Giới lại vô cùng nhẹ, nên chiếc thuyền nhỏ mới có thể chở cả hai người đến bên cạnh Hòa Ngọc.
Chiếc thuyền nhỏ vừa mới tới gần, cái chổi lập tức vụt đi, giữ khoảng cách với bọn họ, như thể nó đang ghét bỏ vậy.
Trấn Tinh, Eugene: '...' Thật sự muốn đánh cho nó một trận.
Hòa Ngọc chỉ vào nó: '... Nó tự có ý thức riêng, không liên quan tới tôi.'
Eugene: 'Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì tiếp theo đây?' Hòa Ngọc không rời đi được, cũng không giết được người, thật là tiến thoái lưỡng nan.
Hòa Ngọc nghe vậy cụp mắt nhìn xuống năm cao thủ cấp S ở bên dưới. Thật ra bọn họ cũng không cực kỳ muốn giết chết nhóm Hòa Ngọc, nếu không thì cho dù cậu bay lên cao, bọn họ cũng có thể cùng nhau vây công.
Bốn người cấp S, thêm một người cấp SS, chỉ cần bọn họ cố gắng, Hòa Ngọc có bay cao đến mấy cũng vô dụng. Mục đích của đám người kia là ngăn cản bọn họ giết chú căng tin.
Hòa Ngọc suy nghĩ một lát, nói: 'Biện pháp duy nhất bây giờ chắc chỉ có thể trao đổi mà thôi.'
Mọi người kinh ngạc. Ngay cả các cao thủ ở bên dưới cũng nhìn về phía cậu ta, ánh mắt đầy nghi ngờ.
Hòa Ngọc: 'Chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.'