121. Chương 121: Trường Đào Tạo Lê Minh (77)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 121: Trường Đào Tạo Lê Minh (77)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trấn Tinh nhanh tay đỡ lấy cậu, mới nhận ra tay cậu lạnh buốt như thi thể, không còn chút hơi ấm nào.
Sắc mặt gã lập tức biến đổi, vội vàng lấy thuốc hồi phục đổ vào miệng Hòa Ngọc, rồi lấy thêm một lọ nữa từ Eugene, cũng đút cho Hòa Ngọc uống.
Eugene hoảng hốt: "Cậu ấy bị sao vậy? Không phải cậu ấy chỉ bị thương nhẹ ở cánh tay thôi sao, đâu phải vết thương nặng lắm."
Khán giả sững sờ, cũng chính lúc này họ mới phát hiện ra giao diện phòng phát trực tiếp hiện lên thông báo của hệ thống dành cho Hòa Ngọc.
– [Tuyển thủ số 2333 Hòa Ngọc sắp chết và sẽ đánh rơi thiết bị kính không độ vô dụng, một bộ quần áo trông ấn tượng nhưng vô ích, một viên châu chuyển vận chưa xác định, một cuốn sách Nguyên tắc cơ bản phát triển năng lực chiến đấu, một con dao tầm thường, một con dao cùn, một cây chổi tuy không đẹp mắt lắm nhưng vô cùng cao cấp.] Hai mươi phút trước.
Khán giả: "..."
"Wow, hai mươi phút trước Hòa Ngọc đã sắp chết rồi."
"Cậu ấy yếu đến mức hệ thống cho rằng cậu ấy sẽ chết, vậy mà cậu ấy vẫn bình tĩnh phân tích và thương lượng điều kiện."
"Wow wow, cậu ấy thật là dũng cảm."
"Mẹ nó, Hòa Ngọc quá mạnh mẽ, chuyện này thật là ngầu."
"Nhưng năng lực chiến đấu yếu kém thật đấy."
"Mẹ tôi hỏi vì sao xem livestream mà lại quỳ?"
Sự thật đúng là tàn khốc như vậy. Vạn Nhân Trảm chịu tấn công trực diện, bị đánh bay, va vào tường rồi rơi xuống, nhưng vẫn ổn; lại bị đánh bay rồi rơi xuống lần nữa vẫn không sao, ít nhất còn giữ được mạng. Còn Hòa Ngọc chỉ bị cao thủ cấp S sượt qua, chỉ quẹt vào cánh tay, vậy mà suýt mất mạng.
Trấn Tinh thấy hơi thở của cậu dần ổn định, mới thở phào nhẹ nhõm nói: "Cũng may là kịp thời uống thuốc, cố gắng nghỉ ngơi sẽ sớm hồi phục."
Eugene nghi hoặc: "Có chuyện gì xảy ra với cậu ta vậy?"
Trấn Tinh ngừng một lúc nói: "Có thể cao thủ cấp S đó mạnh hơn so với chúng ta tưởng tượng nhiều, hoặc là thiết bị của ông ta vô cùng đặc biệt."
Eugene đã hiểu, gật đầu: "Thì ra là thế, Hòa Ngọc cũng thật biết chịu đựng, bị thương đến mức phải uống hai lọ thuốc hồi phục, vậy mà vẫn bình thản nói chuyện, không hề lộ ra chút bất thường nào."
Trấn Tinh ừ một tiếng, không nói gì nữa. Gã cụp mắt xuống, chăm chú nhìn Hòa Ngọc yếu ớt một hồi lâu.
Hai người đem Hòa Ngọc cùng tiếp đất, cây chổi theo sát cậu, nghịch ngợm va chạm khắp nơi.
Phía dưới, Vạn Nhân Trảm tiến tới: "Chúng mày cứu cậu ta làm gì, để cậu ta chết luôn đi, chúng ta có thể bớt được một đối thủ cạnh tranh."
Hòa Ngọc là một giáo viên đào tạo NPC, không giết được, nhưng bọn họ có thể thấy chết mà không cứu thôi. Tuy không muốn thừa nhận nhưng đúng là Hòa Ngọc rất nguy hiểm.
Eugene trợn mắt: "Mày ngu à, nếu như Hòa Ngọc chết, trong vòng ba ngày mày có thể tìm ra hung thủ thứ tám không?"
Vạn Nhân Trảm: "..." Gã hừ lạnh một tiếng: “Khi trận đấu này kết thúc, chỉ có một người sống sót trở về. Hòa Ngọc là một nhân vật nguy hiểm, chúng mày cẩn thận kẻo sau này sẽ thất bại thảm hại.”
Trấn Tinh và Eugene không trả lời.
Vạn Nhân Trảm chăm chú nhìn Hòa Ngọc mặt mũi tái nhợt, hơi thở đã đều đặn trở lại, gã ôm lấy cây rìu và nói nhỏ: "Một ngày nào đó, mày sẽ chết dưới tay tao."
Khi trời sáng, Hòa Ngọc mở mắt ra. Vết thương ngày hôm qua đã khỏi rồi, thuốc hồi phục của Liên Bang quả thực rất hiệu quả với vết thương. Nếu như ở Trái Đất, thuốc này được xem là thần dược.
"Cậu tỉnh rồi?" Trấn Tinh nhảy xuống từ giường bên cạnh.
Hòa Ngọc nhìn một vòng xung quanh, nhận ra đây là ký túc xá học sinh.
Eugene từ ngoài cửa đi vào giải thích: "Với bộ dạng của cậu tối qua, chúng tôi không thể vào ký túc xá giáo viên được nên đành đưa cậu về ký túc xá học sinh chúng tôi ở tạm." Phòng ký túc xá này vốn có mấy người bọn Cách Đới ở cùng, nhưng bây giờ chỉ còn lại vài người. Vạn Nhân Trảm đứng sau Eugene, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Hòa Ngọc chậm rãi ngồi dậy, vẻ mặt vô cùng bình thản, nghe xong chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Vạn Nhân Trảm không vừa mắt thái độ này của Hòa Ngọc, lập tức mỉa mai: "Mày quả là to gan, đến nước này rồi mà vẫn dám giao tính mạng cho người khác. Mày không sợ bị thấy chết mà không cứu sao, đây càng không phải nơi có thể kết giao đồng đội."
Đồng đội chỉ là tạm thời, mọi người đều là đối thủ.
Hòa Ngọc nhướng mí mắt liếc gã một cái: "Không phải tôi còn sống đây sao?"
Vạn Nhân Trảm: "Lỡ như bọn họ..."
Hòa Ngọc: "Trước tới nay tôi không phán xét chuyện gì chưa xảy ra, huống hồ là chuyện không bao giờ xảy ra."
Cậu là một con bạc vô cùng nguy hiểm. Nhưng chỉ cần thắng cược, cậu sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện gì sẽ xảy ra nếu bị thua cược.
Bởi vì điều đó chẳng có ý nghĩa gì.
Eugene giơ ngón tay cái lên: "Hôm qua cậu cứu chúng tôi, tuy tôi không phải người tốt nhưng sẽ không bao giờ lấy oán báo ân. Trận đấu sau thì tính sau, nhưng trong phó bản này chúng ta là đồng đội, sẽ không thấy chết mà không cứu."
Hòa Ngọc: "Ồ." Cậu nhìn về phía Eugene, nheo mắt: "Anh có chắc không phải vì anh không có chút manh mối nào nên mới cứu tôi đấy chứ?"
Eugene: "..." Gã sờ mũi: "Nhân sinh gian nan, có một số việc xin đừng vạch trần..."
Bên cạnh, Trấn Tinh đột nhiên hỏi: "Cậu đã nói chỉ cần ba ngày, có phải có chút manh mối gì rồi không?" Eugene cũng nặng nề gật đầu: "Đúng vậy, tôi không tin cậu không có chút manh mối nào."
Vạn Nhân Trảm nghe thấy rồi mỉa mai: "Cậu ta biết, nhưng chắc chắn cậu ta sẽ không nói."}