1387. Quỳnh Hoa và 'bug' của Hòa Ngọc

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Quỳnh Hoa và 'bug' của Hòa Ngọc

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1387 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi người đột nhiên nhìn về phía Quỳnh, vẻ mặt lộ rõ sự không thể tin được.
Quỳnh cười khổ: "Không phải tôi cố tình, chết tiệt, khi tôi tới gần Seattle thì sẽ có thứ gì đó tự động tiến vào Quỳnh Hoa."
Ngón út cô ta khẽ giật, một luồng ánh sáng yếu ớt màu tím dường như đang ẩn chứa trong đó.
Hòa Ngọc nhìn chằm chằm ánh sáng tím, giọng nói nhẹ nhàng: "Vậy là, Seattle còn sống?"
Quỳnh khẽ trầm mặt, ánh mắt lộ vẻ cô đơn: "Tôi không cảm nhận được cô ấy còn sống, nhưng trong Quỳnh Hoa vẫn còn một chút hơi thở của Seattle, năng lực của Quỳnh Hoa cũng tăng lên nhiều."
Hòa Ngọc mím môi, có chút thất vọng.
Hiển nhiên là Seattle đã chết, có lẽ chỉ còn lại một chút hơi tàn mong manh, khiến Quỳnh Hoa có "khí linh" – một loại "khí linh" không có ý thức, không có tư duy. Tình trạng này cũng chẳng khác gì đã chết.
Sắc mặt Nguyên Trạch khẽ trầm xuống, giọng nói khàn khàn: "Nói cách khác, hiện tại Quỳnh Hoa của cô đã chứa đựng một ý thức?"
Quỳnh cười khổ: "Đúng vậy, mặc dù Seattle đã chết, nhưng khi cô ấy ở trong Quỳnh Hoa vẫn còn giữ được một tia ý thức."
Nói cách khác, nếu Seattle không thể sống lại hoàn toàn thì Ly Trạm cũng không thể nhập vào.
Nguyên Trạch vẫn lạnh lùng hỏi: "Không thể đổi lại được sao?"
Dù sao so với Seattle, gã vẫn muốn Ly Trạm xuất hiện trở lại hơn, vì Ly Trạm, gã cũng có thể hy sinh tính mạng của mình, đây là nhiệm vụ, là mục tiêu của gã.
Quỳnh vô thức rút tay lại, mím môi: "Tôi đã không có cách nào để ý thức nhập vào, đương nhiên cũng không có cách nào để ý thức thoát ra. Hơn nữa, Seattle không thành công, Trạm Thần cũng không chắc sẽ thành công, có lẽ biện pháp này của chúng ta đã sai."
Ý thức của bảo vật cấp thần có lẽ nên sinh trưởng tự nhiên như vậy, chứ không phải... do con người cố ý sắp đặt. Ngay cả Quỳnh Hoa còn không làm được, thì các bảo vật cấp thần khác càng khó có thể.
Đương nhiên, Quỳnh cũng có tư tâm.
Dù Seattle đã không còn ý thức, nhưng trong đó vẫn còn hơi thở của Seattle, cô gái ấy đã từng tồn tại ở đó, vậy thì nên để cô ấy tồn tại mãi mãi. Để cô ấy ở trong Quỳnh Hoa, có lẽ có một ngày, qua quá trình tự nhiên phát triển không ngừng sẽ giúp cô ấy có thể hồi phục, chân chính trở thành "ý thức của Quỳnh Hoa".
Bây giờ bọn họ còn có một bảo vật cấp thần khác đó là "đàn Ly Trạm", đó là vũ khí của Ly Trạm, do Ly Trạm tự tay rèn, thuộc tính đương nhiên sẽ phù hợp. Nếu còn muốn tiếp tục với biện pháp này, có lẽ có thể dùng thử "đàn Ly Trạm" một lần.
Hòa Ngọc xoay cổ, dừng suy nghĩ: "Chuyện ý thức cứ để qua một bên đã, chúng ta tiếp tục thảo luận xem nên liên hệ với thế giới bên ngoài như thế nào đi."
Quỳnh nhìn về phía Hòa Ngọc, lắc đầu, xòe tay ra: "Tôi đã nói hết tất cả về át chủ bài của tôi rồi, tôi không có biện pháp khôi phục phát sóng trực tiếp, Quỳnh Hoa cũng không được."
Cô ta thở dài: "Tôi đã nói ra tất cả bí mật về Quỳnh Hoa rồi..."
Hiện tại không chỉ Hòa Ngọc bọn họ biết, chắc chắn kẻ đứng sau màn cũng đã biết. Át chủ bài của Quỳnh hoàn toàn không có tác dụng gì cả.
Ánh mắt Hòa Ngọc lộ vẻ chắc chắn, nhìn Quỳnh thật sâu: "Không, Quỳnh Hoa của cô chắc chắn có thể. Cô là hacker giỏi nhất, chúng ta có máy móc tốt nhất, Eugene lái thuyền, cô với Cách Đới là tổ hợp hoàn mỹ, hai người có thể mượn Quỳnh Hoa để xuyên qua tất cả hàng rào, khôi phục lại phát sóng trực tiếp."
Lúc này ngay cả Cách Đới cũng lắc đầu theo, phủ nhận: "Không có khả năng, cậu không hiểu về khoa học kỹ thuật Liên Bang. Chúng ta ở trong hệ thống chương trình sinh tồn, nhưng chúng ta không thể nào thật sự tiếp cận hệ thống. Quỳnh là hacker, tôi có thể làm công cụ cho cô ta, nhưng chúng ta không có người trung gian, không thể liên kết được với phòng phát sóng trực tiếp."
Nói cách khác, không có dòng dữ liệu.
Bọn họ đang ở trong hệ thống, nhưng bọn họ không có bất kỳ sự tiếp xúc nào với hệ thống và phòng phát sóng trực tiếp bên ngoài. Muốn Quỳnh phá giải, hay nói cách khác muốn Quỳnh khôi phục phát sóng trực tiếp, ít nhất thì phải cần cô ta với Cách Đới liên hệ được với hệ thống phát sóng trực tiếp.
Nhưng liên hệ thế nào? Con đường này hoàn toàn không có lối ra.
Cách Đới phủ nhận lời Hòa Ngọc, gã nghĩ, Hòa Ngọc thông minh như vậy nhưng dù sao vẫn không thể hiểu rõ về khoa học kỹ thuật của một hành tinh xa lạ.
Hòa Ngọc cười, cậu ấy đưa tay lên, đẩy đẩy gọng kính không viền: "Ồ, sao lại không có người trung gian chứ? Tôi chính là người trung gian đấy chứ."
Mọi người: "?"
Bọn họ đều vẻ mặt khó hiểu nhìn Hòa Ngọc.
Hòa Ngọc vẫn tươi cười: "Việc tôi có thể nhìn thấy bình luận của khán giả trong phòng phát sóng của mình, chẳng phải là một lỗi (bug) sao? Nếu đúng như vậy, tôi có thể trở thành "người trung gian tạo lỗi" để mọi người kết nối với hệ thống phát sóng trực tiếp được chứ?"
Mọi người: "??"
Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Như vậy còn không tính là lỗi sao?"
Mọi người: "???"
Quỳnh nhìn cậu, vẻ mặt không cảm xúc: "Cái này không phải là lỗi, mà là gian lận (hack)!"
Vãi! Báo cáo! Ở đây có người bị tình nghi gian lận (hack)!