1423. Chương 1423: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (124) - Kẻ Ngốc

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1423: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (124) - Kẻ Ngốc

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1423 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khoảnh khắc Hòa Ngọc rơi xuống...
Trấn Tinh, người vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây nước mắt giàn giụa, mái tóc xanh rối bời; Lăng Bất Thần ôn hòa như ngọc bỗng thổ huyết, trái tim như ngừng đập; Bạc Kinh Sơn trở nên điên loạn, vung đao gào thét, không thể chấp nhận được hiện thực tàn khốc trước mắt.
Riêng Vạn Nhân Trảm, kẻ vốn nóng nảy, bốc đồng, luôn bộc lộ cảm xúc ra bên ngoài, giờ đây lại chìm trong vô vàn suy nghĩ.
Gã vẫn luôn bị Hòa Ngọc chê là vụng về. Gã không giúp đỡ Hòa Ngọc được nhiều như Trấn Tinh, không thấu hiểu nàng bằng Lăng Bất Thần, càng không được nàng tin tưởng như Bạc Kinh Sơn, cũng chẳng sở hữu đôi mắt xanh mà nàng yêu thích như Ly Trạm.
Vạn Nhân Trảm vẫn luôn cảm thấy mình là một người thừa thãi trong đội. Ngay từ đầu, gã đã đòi đánh đòi giết Hòa Ngọc; gã luôn độc địa, khó chịu, lại còn chẳng thông minh...
Trong đội ngũ này, gã đã định sẵn là một kẻ không quan trọng đến vậy.
Gã chỉ có thể đi theo Hòa Ngọc, mặt dày bám riết. Chỉ có như vậy, gã mới có được một vị trí trong đội. Gã vẫn luôn nghĩ như thế.
Thế nhưng, trong phó bản đó, cuối cùng Hòa Ngọc vẫn đứng chắn trước mặt gã, muốn cứu gã, muốn cùng gã rời đi. Trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh, gã còn có thể sống sót hoàn toàn là nhờ vào Hòa Ngọc.
Sau phó bản ấy, Trấn Tinh đã giao phó tính mạng mình cho Hòa Ngọc, vậy thì cớ gì Vạn Nhân Trảm bây giờ lại không làm vậy?
Gã nghĩ, Hòa Ngọc cứu gã vì nàng giữ lời hứa. Nếu là những người khác, nàng cũng sẽ làm tương tự.
Cảm giác được Hòa Ngọc công nhận là đồng đội thật sự rất tuyệt.
Đó là cảm giác dù ở trong bất cứ hoàn cảnh tuyệt vọng nào, gã cũng có thể tin tưởng rằng sẽ luôn có người không bao giờ bỏ rơi gã.
Thật sự rất tuyệt.
Đó là những tình cảm không bao giờ tồn tại ở bất kỳ đội nhóm nào khác trong thế giới này.
Chỉ có Hòa Ngọc mới có khả năng tập hợp một đội ngũ kỳ quặc đến thế.
Trước đây, khi thân phận "nội gián" ập xuống đầu gã, Hòa Ngọc tỏ vẻ nghi ngờ, không một ai tin tưởng gã. Vạn Nhân Trảm đã nghĩ, quả nhiên bản thân gã là một kẻ có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Gã chưa bao giờ được Hòa Ngọc thực sự thừa nhận, việc gia nhập đội của nàng hoàn toàn là do gã mặt dày bám riết.
Thế nhưng, kết quả lại đột ngột thay đổi.
Eugene đề nghị giết gã, nhưng Hòa Ngọc lại do dự.
Vạn Nhân Trảm cho rằng đó là do nàng lương thiện, hoặc nàng còn có ý đồ khác.
Hòa Ngọc không muốn giết gã, Vạn Nhân Trảm thầm nghĩ, vậy là đủ rồi.
Khi ấy gã cũng không hiểu ý nghĩa việc Hòa Ngọc không giết gã là gì. Giờ ngẫm lại, khó trách Eugene lại ghen tị với gã đến vậy, ngay cả gã còn cảm thấy bản thân mình thật đáng để người khác phải ghen tị.
…Là sự may mắn giữa những cay đắng.
Hòa Ngọc đã chấp nhận thua một lần vì mạng của gã.
Năng lực chiến đấu của nàng chỉ vỏn vẹn hai điểm, trong khi kẻ đứng sau màn từng bước từng bước nhắm vào nàng. Hòa Ngọc đã phải trải qua biết bao khó khăn để có được ngày hôm nay, gã đều tận mắt chứng kiến. Nàng cố gắng vượt qua mọi cạm bẫy, tìm kiếm một tia hy vọng sống giữa tình cảnh thập diện mai phục, mỗi lần đều nguy hiểm hơn lần trước, tìm đường sống trong gang tấc.
Một Hòa Ngọc như vậy không nên thua cuộc chỉ vì một kẻ như gã.
Nàng phải thắng, phải giành được một chiến thắng vẻ vang, tỏa sáng rực rỡ, chiếu rọi mọi vùng đất, chiếu sáng cả đầm lầy tăm tối này.