Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1427: Chuyến Tàu Tuần Hoàn (128) - Tên Anh Là Lưu Ngân
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1427 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vạn Nhân Trảm ngã vật xuống bộ trang bị bay của Bạc Kinh Sơn. Hòa Ngọc lập tức quay người, khuôn mặt cậu không biểu cảm, nhưng nếu nhìn kỹ vào mắt cậu, sẽ thấy cậu đang hoảng loạn.
"Thuốc sinh mệnh." Cậu đưa tay về phía Quỳnh.
Quỳnh không chút do dự đưa thuốc cho cậu. Hòa Ngọc lập tức đưa tay ra, định ép Vạn Nhân Trảm mở miệng đổ thuốc vào, nhưng Vạn Nhân Trảm lại vươn cánh tay duy nhất còn lại của mình ra, ngăn cậu lại.
Sắc mặt Hòa Ngọc trở nên u ám: "Mở miệng ra!"
Vạn Nhân Trảm khẽ nhếch khóe miệng. Khuôn mặt gã bị ăn mòn nặng nề, đỉnh đầu cũng dính đầy nước mưa axit. Nếu không phải thể chất gã quá mạnh mẽ, có lẽ lúc này gã đã chết rồi.
Gã không còn nhìn rõ Hòa Ngọc nữa, nhưng vẫn dùng cảm giác để chặn tay cậu lại, giọng nói khàn khàn yếu ớt: "Đừng lãng phí... Vô dụng thôi..."
Hơi thở gã nặng nề, cảm giác toàn thân bị ăn mòn vô cùng đau đớn. Tròng mắt gã cố gắng chuyển động, muốn nhìn rõ Hòa Ngọc, nhưng dù có cố gắng đến mấy cũng không thể thấy rõ.
Gã chỉ có thể cố hết sức mở miệng nói: "Mày có biết vì sao tao được gọi là Vạn Nhân Trảm không? Tao là tử sĩ số một được nhà họ Trình nuôi dưỡng từ nhỏ. Năm tao năm tuổi, nơi chúng tao có một vạn người nhưng chỉ có một mình tao sống sót. Tao không có tên, nên tự đặt cho mình cái tên Vạn Nhân Trảm."
Đúng như vậy, trong số một vạn tử sĩ của nhà họ Trình, chỉ có một mình gã sống sót. Gã không có tên, nên tự đặt cho mình một cái tên đầy khí phách: Vạn Nhân Trảm, một mình chém một vạn người.
Có phải ai cũng cảm thấy cái tên này có chút tục tằn không? Có phải ai cũng thấy cái tên này thực sự rất xấu không? Nó giống một danh hiệu hơn là một cái tên.
Nhưng đối với Vạn Nhân Trảm nhỏ bé ngày ấy, đó là niềm hy vọng từ sâu thẳm linh hồn, là khát vọng chân thực nhất của gã.
Nếu không thể "chém vạn người", sẽ không bao giờ có "Vạn Nhân Trảm" của hiện tại, một đứa trẻ thậm chí còn chưa có tên đã phải học cách giết người.
Đôi tay Hòa Ngọc run rẩy, ánh mắt sắc bén, giọng nói nghẹn ngào: "Im miệng!"
Vào giờ phút này, đầu óc cậu quay cuồng như tàu lượn siêu tốc, vô số biện pháp và cách thức được tính toán trong đầu, tất cả con đường có thể đi, tất cả những cách có thể dùng...
Phải làm sao mới có thể cứu Vạn Nhân Trảm…
Vạn Nhân Trảm lắc đầu, giọng nói rất khẽ: "Nghe tao nói đã... tao giết chín nghìn chín trăm chín mươi chín người, mất năm năm. Người cuối cùng là người gác cổng của nhà họ Trình. Chém vạn người, tao đã chém giết một vạn người, sống sót trở ra, giành được tự do cho mình."
Hơi thở gã trở nên dồn dập, mọi thứ trước mắt đều mờ mịt. Gã chỉ có thể nói thật to, nhưng dù có dùng hết sức lực của mình thì âm thanh phát ra vẫn thều thào gần như không thể nghe rõ: "Tao trở thành một kẻ mạnh, sau đó lại trở thành một kẻ may mắn, nhưng từ trước đến nay vẫn không hề có tên..."
Thực ra gã cũng không thích cái tên "Vạn Nhân Trảm" này.
Một người hay giết chóc như vậy thế mà lại không có cái tên của riêng mình. Giống như gã vậy, cả đời chém giết không ngừng, nhưng chưa bao giờ tiết lộ bí mật của cái tên "Vạn Nhân Trảm" này hay quay đầu nhìn lại nội tâm của chính mình.
Gã theo đuổi chiến đấu, là bởi vì không có thứ gì khác để theo đuổi. Từ nhỏ, chữ "chiến" này đã khắc sâu vào linh hồn gã.
Gã là một kẻ không biết ăn nói, độc mồm, khẩu thị tâm phi, vụng về, không biết làm người khác hài lòng, không thể thân thiện, bởi vì chưa từng có ai dạy gã.
Vạn Nhân Trảm thực sự rất ghen tị với sự bình tĩnh và khả năng tự kiềm chế của Trấn Tinh, ghen tị với sự thấu hiểu giữa Lăng Bất Thần và Hòa Ngọc, ghen tị với năng lực của Quỳnh, ghen tị với một Eugene vô cùng phong lưu, hoạt bát.
Gã nắm chặt ống tay áo của Hòa Ngọc, miệng phun ra máu đen, gằn từng chữ một: "Hòa Ngọc, Hòa Ngọc... Cho tao một cái tên! Tao muốn một cái tên!"
Những tính toán trong đầu Hòa Ngọc kết thúc, tất cả mọi suy nghĩ đều đình trệ.
Khuôn mặt cậu tái nhợt, trán ướt đẫm mồ hôi, mái tóc rũ xuống, đôi mắt hạnh xinh đẹp nhìn Vạn Nhân Trảm, giọng nói dịu dàng: "Được."
Cậu nghiêng người về phía trước, ngón tay thon dài trắng nõn phớt lờ làn nước ăn mòn đen kịt, nhẹ nhàng vuốt ve những vết sẹo trên mặt Vạn Nhân Trảm, giọng nói vô cùng dịu dàng.
"Lưu Ngân, anh tên là Lưu Ngân, được không?"