Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 1470: Ngược Dòng Thời Gian (17)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1470 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu đã nhìn rõ quá khứ đẫm máu của người Cơ Giới chưa? Một khi những người Liên Bang nắm giữ hệ thống mới này, chúng ta sẽ rơi vào hoàn cảnh tương tự: không có nhân quyền, không có quyền phản kháng, cứ thế bị loài người bóc lột, xóa bỏ lịch sử và văn hóa của chúng ta.”
Đôi mắt Eugene đỏ hoe.
“Cậu muốn mất đi tôn nghiêm và trở thành nô lệ như vậy sao?”
Eugene lắc đầu quầy quậy. Gã nói chậm rãi, giọng khàn khàn: “Tôi thề sẽ bảo vệ Hành tinh Cơ Giới cho đến chết, sẽ cống hiến cả linh hồn và thể xác cho Hành tinh Cơ Giới.”
Gã nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, giơ tay lên tuyên thệ, ánh mắt chân thành và kiên định.
“Tôi là Eugene, tôi sẽ luôn trung thành với Hành tinh Cơ Giới, trung thành với đức tin, trung thành với khoa học kỹ thuật.”
Hòa Ngọc không nói gì. Nếu cậu là Eugene, cậu cũng sẽ làm như thế.
Sinh ra đã ở phe đối lập, không còn lựa chọn nào khác.
Hòa Ngọc tin rằng Eugene thật sự đã từng là một đồng đội đáng tin cậy, sát cánh cùng họ và xem họ thực sự là một đội. Thế nhưng, gã cũng là người Cơ Giới, có đức tin, trách nhiệm và nhiệm vụ đối với quê hương đã nuôi dưỡng mình.
Khi Eugene rời khỏi phòng, dường như cả người gã đã biến đổi, trở nên im lặng lạ thường.
Gã muốn tìm một nơi yên tĩnh để đợi.
Nhưng vừa mới đi được một đoạn, gã gặp Cách Đới.
Ở tuổi này, Cách Đới đã có vẻ kiêu ngạo. Cậu ta nhìn chằm chằm Eugene: “Bọn họ đã lén lút ưu ái anh, giúp anh tăng cường sức chiến đấu đúng không, Eugene?”
Eugene không biết nói gì, đành nói thật lòng: “Tôi thà rằng, người đi vào chính là cậu.”
Cách Đới giận đến đỏ cả mặt, bất bình đáp: “Eugene, vậy mà anh lại dám chế giễu tôi, anh đừng hòng yên ổn với tôi đâu.”
Vừa dứt lời, cậu ta tức điên người, quay lưng bỏ chạy.
Eugene: “...”
Hòa Ngọc thở dài, cậu không nán lại đó nữa mà tiếp tục vung kiếm Lưu Ngân.
Lúc này, cậu lại đến một nơi hoàn toàn khác trước: một hành tinh cằn cỗi và lạc hậu, một ngôi làng nghèo nàn và hoang sơ.
Các hành tinh cằn cỗi của Liên Bang khác hẳn với Trái Đất. Cách Liên Bang đánh giá một hành tinh đều dựa vào nồng độ năng lượng. Lúc bấy giờ, việc tuyên bố một hành tinh có phát triển hay không dựa vào rất nhiều số liệu cụ thể, cùng với tình hình phát triển hay lượng năng lượng mà thảm thực vật ở đó chứa đựng.
Lúc trước nhìn thấy Vạn Nhân Trảm, tuy rằng gã nhặt rác và ăn mặc rách rưới nhưng nguồn năng lượng xung quanh vô cùng dồi dào. Thế nhưng, với sự phát triển của đô thị, cây cối trong thành phố không còn giá trị thực phẩm.
Ở đây có cây cối nhưng không nhiều lắm, lại còn không phát triển tốt, nguồn năng lượng rất yếu ớt.
Hòa Ngọc đứng dưới gốc cây táo nhìn xung quanh. Cậu thấy ở đằng xa có một đám nhóc đang đánh hội đồng một người ở ven hồ.
Cậu không nhìn rõ được người bị đánh là ai, người đó nằm bất động trên mặt đất, dường như đã ngừng thở.
Cậu khẽ nhíu mày.
Sau đó, cậu rút kiếm Lưu Ngân ra, định rời khỏi nơi đây. Ở đây không có ai cậu quen biết.
Tuy nhiên, khi thanh kiếm được rút ra, nó chém vào khoảng không nhưng cậu vẫn đứng yên tại chỗ như trước.
Hòa Ngọc thử lại một lần nữa nhưng vẫn ở yên chỗ cũ. Cậu làm như vậy nhưng vẫn không chạm vào thứ gì và không thể rời khỏi nơi này. Đây rõ ràng là một nơi không bình thường.
Nhưng cậu không biểu lộ gì cả, vẫn bình tĩnh như trước.
Cậu vẫn chưa hiểu rõ mấu chốt của phó bản. Phó bản này vốn không có nhiệm vụ, thậm chí Hòa Ngọc còn đoán rằng ngay cả quy tắc và nội dung của nó cũng không phải do hệ thống thiết lập.
Không có bất kỳ chỉ dẫn nào, đòi hỏi phải tự mình tìm kiếm các quy tắc.
Vốn dĩ cậu đã tìm được cách để rời đi, nhưng thế giới này rất khác thường, vì thế cậu không vội vàng rời đi mà chuẩn bị yên lặng quan sát.
Cách đó không xa, một giọng nói của trẻ con vang lên.
“Nó không chết đúng không?”
“Chết rồi thì sao, dù sao cũng không quan trọng.”
“Sao lại chết dễ như thế, lần trước tôi đánh nó còn hơn thế mà nó vẫn còn sống, hahaha, mạng nó lớn lắm.”
“Đi thôi, đi thôi, mặc kệ nó sống chết thế nào.”
Đám người vừa nói chuyện vừa rời đi, tiếng nói càng lúc càng xa dần.
Hòa Ngọc vẫn không hề thay đổi sắc mặt. Trong đôi mắt ấy không có sự thương hại, cũng không có sự tức giận. Cậu chỉ bình thản bước chân về phía trước.
Tuy nhiên, vừa mới đi được hai bước thì cậu dừng lại rồi quay đầu nhìn về phía thiếu niên đang nằm ở ven hồ.
Dường như cảm nhận được điều gì đó, lúc này cậu nhóc mới từ từ ngẩng đầu lên. Cậu nhóc không còn sức để đứng dậy nên chỉ có thể ngẩng đầu, như đang xem đám người kia đã rời đi chưa.
Thiếu niên khoảng 15 tuổi, khuôn mặt vẫn còn nét thơ ngây. Trên khuôn mặt ấy chi chít vết bầm xanh tím, gần như không thể nhìn rõ ngũ quan, thế nhưng đôi mắt lại sáng đến đáng sợ và cũng đẹp đến mức khiến người khác kinh ngạc.
Hòa Ngọc mím môi, đứng bất động tại chỗ.
Đó là một đôi mắt màu xanh biển, trông thật trong trẻo và xinh đẹp.
Một đôi mắt vô cùng quen thuộc.