1486. Chương 1486: Ngược Dòng Thời Gian (33)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1486: Ngược Dòng Thời Gian (33)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1486 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cậu khẽ thở dài, đưa tay lên xoa đầu Ly Trạm.
Ly Trạm rất ngoan, còn đưa đầu lại gần cho Hòa Ngọc xoa, nhưng hai tai đỏ ửng, đến cả má cũng đỏ bừng.
Nhẹ nhàng xoa xoa, Hòa Ngọc đột nhiên lại nói: "Cuộc đời này của cậu lận đận bấp bênh, nhưng cậu phải luôn nhớ rằng, cậu phải sống và sống thật tốt."
Cuộc đời Ly Trạm ngay từ khi sinh ra đã chẳng hề suôn sẻ. Con đường phía trước càng thêm chông gai, vất vả, cuối cùng anh thành công trở thành một “thần”, nhưng lại rơi vào kết cục “sát thần”.
Có được thiên phú trời ban, nhưng cũng mất đi rất nhiều.
Rốt cuộc đến khi nào, cuộc đời của anh mới trở nên dễ dàng hơn?
Ly Trạm hơi giật mình, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt ngỡ ngàng trong giây lát: "Đại thụ, anh có ý gì vậy?"
Hòa Ngọc: "Tôi phải đi rồi."
Cậu nói xong, khuôn mặt của Ly Trạm lập tức tái nhợt, không còn chút huyết sắc.
Hòa Ngọc đã đồng hành cùng Ly Trạm ba năm nhưng vẫn chưa tìm được lối thoát. Cậu cần phải đi đến những nơi khác trong thế giới này để tìm kiếm con đường ra.
"Không..." Ly Trạm không biết nên nói thế nào, anh túm lấy vạt áo của Hòa Ngọc, tay kia nắm chặt cổ tay Hòa Ngọc, nhất quyết không buông.
Hòa Ngọc đẩy anh ra, anh lại bất chấp lao vào ôm chặt cậu.
Hai người giằng co nhau trên cây.
Một người muốn đi, một người cản, hai cánh tay vướng víu vào nhau.
Khoảng thời gian ba năm, Ly Trạm thực sự đã trở nên vô cùng mạnh mẽ.
Nhưng Hòa Ngọc là “thần”, làm sao một phàm nhân có thể ngăn cản một vị thần khi người ấy muốn rời đi?
Ly Trạm trong tương lai có lẽ có thể, nhưng Ly Trạm của năm 18 tuổi chưa có thứ sức mạnh đó.
Hòa Ngọc không muốn dây dưa với người trước mặt nữa, chỉ thoáng cái đã xuất hiện dưới gốc cây, rồi rảo bước rời đi.
Phía sau, Ly Trạm nhảy xuống theo, bước chân loạng choạng, anh nghiến chặt răng, dán mắt không rời vào bóng lưng Hòa Ngọc: "Anh không phải là linh hồn của Đại thụ sao? Tại sao lại rời đi?"
Bước chân của Hòa Ngọc hơi khựng lại: "Tôi không phải là Đại thụ, tôi phải tìm kiếm hành trình của riêng mình."
Cậu thở dài, nhẹ giọng nói: "Ly Trạm, chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
Ly Trạm lắc đầu, ánh mắt như sói, kiên quyết đuổi theo như muốn liều mạng, hét lớn: "Chờ đã, anh không thể đi!"
Hòa Ngọc quay lưng: "Tại sao?"
Giọng Ly Trạm run lên: "Táo, quả táo sắp chín rồi, ngọt lắm..."
Táo năm nay chín hơi muộn, lúc này mới vừa chuyển sang màu đỏ.
Hòa Ngọc tiếp tục đi về phía trước, không dừng lại nữa: "Tôi đã ăn đủ rồi, tạm biệt."
Ly Trạm dù tốt đến mấy, nhưng xét cho cùng, anh không phải là Ly Trạm với đôi mắt xanh mà cậu quen thuộc.
Cậu vẫn còn bị kẹt trong phó bản, chưa rõ tình hình đồng đội thế nào, bọn họ còn phải đối phó với hệ thống Chương trình Sinh tồn, không thể chần chừ thêm nữa, cậu nhất định phải nhanh chóng thoát khỏi phó bản này.