1505. Chương 1505: Ngược Dòng Thời Gian (52)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1505: Ngược Dòng Thời Gian (52)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1505 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Rắc!"
Một phân thân của Eugene vỡ vụn. Gương mặt gã dưới lớp mặt nạ cũng trở nên trắng bệch.
Năm Eugene còn lại đồng thời lùi về sau một chút mới có thể đứng vững lại. Hòa Ngọc cũng vì bị dính một đòn mạnh mà lùi lại một bước.
Hai người giằng co trên không trung.
Một tay Hòa Ngọc nắm chặt Lưu Ngân kiếm màu bạc trắng, một tay đẩy nhẹ gọng kính, khóe miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười: "Thì ra là thế, đây là âm mưu các người đã tính toán bấy lâu nay sao?"
Không biết hệ thống đã dùng cách nào để giúp Eugene nâng cao thực lực lên đến mức không hề thua kém "thần".
Tầm mắt Hòa Ngọc nhìn về phía đỉnh đầu Eugene.
Cậu không nhìn thấy một thanh ngang nào trên đỉnh đầu gã giống như của Vạn Nhân Trảm trong phó bản lúc trước. Rõ ràng là hệ thống đã sử dụng một phương pháp khác để tăng sức mạnh cho Eugene.
Cũng đúng, Eugene không thể hấp thu năng lượng, không thể dùng cách đó được.
Phương pháp tăng sức mạnh cho Eugene rất kỳ lạ.
Eugene nhìn Hòa Ngọc, trên chiếc mặt nạ màu trắng bạc, những hoa văn cứng rắn hiện rõ, giọng nói gã càng trở nên lạnh lẽo hơn: "Hòa Ngọc, không đơn giản như thế đâu."
Bên cạnh vị trí mà "Eugene" vừa biến mất lại xuất hiện một Eugene giống như đúc.
Đôi mắt Hòa Ngọc hơi nheo lại, sắc mặt cậu ta trở nên khó coi vì tức giận.
Sắc mặt của nhóm Trấn Tinh ở cách đó không xa cũng trở nên khó coi, ngay cả những người ở bên ngoài đang theo dõi phòng phát sóng trực tiếp cũng trở nên căng thẳng tột độ.
An Tự xem phát sóng trực tiếp, giọng nói khàn khàn: "Eugene có cơ thể bất tử sao?"
Vương gật đầu nói: "Vô cùng khó đối phó."
Eugene bất tử. Tuy rằng Hòa Ngọc là "thần", nhưng cậu ta đã từng nói, thần của Liên Bang có thể làm mọi thứ, nhưng cũng giống như những cái bóng kia, nếu đối phương thay phiên nhau chiến đấu thì cuối cùng cũng sẽ bị tiêu hao hết năng lượng.
Vào lúc năng lượng cạn kiệt thì cũng là lúc bọn họ thất bại.
Ngay sau đó, sáu "Eugene" lại lần nữa nhào về phía Hòa Ngọc.
Sáu cái cưa điện, từ sáu phía. Bọn họ vốn dĩ là một thể, phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, gần như không cho Hòa Ngọc cơ hội thoát ra, bao vây tứ phía.
Hòa Ngọc lại càng không muốn rời đi, tay cậu nắm chặt Lưu Ngân kiếm. Ngay khoảnh khắc Eugene lao đến, cậu lập tức vung kiếm chống trả.
"Ầm!"
"Đùng, đùng..."
Lần trước đó chỉ là thử, lần này, những làn sóng năng lượng cuộn trào, bùng nổ như bão tố giữa biển khơi. Xung quanh chỗ hai người họ đánh nhau không chỉ tạo ra vô số cơn lốc xoáy nhỏ, mà ngay cả năng lượng xung quanh cũng phát nổ liên tiếp.
"Ầm!"
"Đùng, đùng..."
Hai người càng đánh càng xa, lúc thì trên không trung, lúc thì ẩn sâu trong màn sương trắng. Mọi người chỉ có thể nhìn thấy những ánh sáng trắng chói mắt cùng với những tàn ảnh của lưỡi cưa điện lao đến.
Cả phòng phát sóng trực tiếp dường như đều là ánh sáng trắng, không thể nhìn rõ bất cứ điều gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng vũ khí va chạm với nhau.
Cuộc chiến đỉnh cao khiến người ta nín thở dõi theo, không thể rời mắt.