1514. Chương 1514: Ngược Dòng Thời Gian (61)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1514: Ngược Dòng Thời Gian (61)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1514 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Eugene siết chặt bàn tay cơ khí thành nắm đấm, ánh mắt gã sâu không thấy đáy: "Nó là máy móc có ý thức thì làm sao có thể gọi là trang bị được chứ?"
Hòa Ngọc nở nụ cười và nói: "Anh đã quên tác dụng của Quỳnh Hoa rồi sao? Anh đã quên tại sao lúc trước tổ thần đồng ý đi vào hệ thống Show sống còn rồi ư?"
Vốn dĩ bảo vật cấp thần có thể chứa đựng ý thức của người sống.
Hệ thống Show sống còn là một người máy và nó cũng có khả năng của một trang bị bảo vật cấp thần.
Dù sao ngay từ lúc bắt đầu thiết kế, lực lượng chế tạo chính thực sự là tổ thần cùng với toàn bộ Liên Bang, và cả các bậc thầy rèn đúc ở khu năm cũng tham gia vào quá trình này.
Nói như thế, hệ thống là một sự tồn tại nằm giữa người máy và bảo vật cấp thần, điều này hoàn toàn có thể xảy ra.
Lúc này, Hòa Ngọc quay lại nhìn Cách Đới đang hiện rõ vẻ kinh ngạc, giọng cậu nhẹ nhàng, khóe môi cong lên một nụ cười tươi rói.
"Cách Đới, anh đã thấy điều này chưa? Đây chính là lối thoát cho người máy của anh đó."
Quả nhiên, lối thoát dành cho người Hành tinh Cơ Giới vẫn luôn nằm ở bên trong hệ thống Show sống còn.
Bản thân hệ thống không chỉ là một người máy đã thức tỉnh ý thức, mà còn có khả năng sử dụng trang bị năng lượng. Sự tồn tại của nó chứng tỏ rằng các người máy có thể tìm một phương thức khác để "tu luyện" và thăng cấp cho bản thân.
Và đây cũng không chỉ là lối thoát dành cho các người máy.
Hòa Ngọc đưa mắt nhìn kiếm Lưu Ngân trên tay, trên đó vẫn còn tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, cho thấy vẫn còn một chút hơi thở, và đây cũng chính là lối thoát của họ.
Đầu óc Cách Đới dường như ngừng trệ, gã há miệng thở dốc, một lúc lâu sau gã mới nói với giọng khàn khàn: "Hòa Ngọc, thật sự cảm ơn cậu."
Hòa Ngọc đang tìm lối thoát cho đồng đội của mình là Cách Đới.
Tuy nhiên, nếu tất cả mọi thứ cậu vừa nói là sự thật thì đây cũng là lối thoát duy nhất dành cho toàn bộ người máy. Một con đường mà tất cả bọn họ đều có thể sinh tồn, sinh sống và cạnh tranh một cách công bằng với toàn thể người dân Liên Bang.
Hai mắt Cách Đới đỏ lên, ngay lúc này, gã nghĩ rằng để gã hy sinh vì Hòa Ngọc cũng là điều đáng giá.
Lựa chọn đúng đắn nhất của gã chính là đã chọn và tin tưởng Hòa Ngọc.
"Ngươi có tin ta không? Ngươi nghĩ ta có thể sử dụng năng lượng, vậy tại sao ta không trực tiếp ra tay với họ mà lại còn để cho cậu ta nói những điều vớ vẩn ở đây chứ?"
Âm thanh này lại vang lên trong đầu của Eugene.
Đây đã là lần thứ hai nó nhấn mạnh câu hỏi này và cũng là điểm mấu chốt trong mọi luận điểm mà nó đưa ra.
Trên thực tế, những người thực sự tin tưởng lời nói của Hòa Ngọc chỉ có Cách Đới và một số người máy đã âm thầm ủng hộ Hòa Ngọc mà thôi. Hầu hết các người máy sẽ không tin điều đó.
Bọn họ đang hoang mang tột độ, hoàn toàn bị thông tin này làm cho bối rối.
Còn những người máy vốn đã biết "sự thật" và đang ra sức bảo vệ hành tinh Cơ Giới kia lại càng cực kỳ không tin tưởng. Điều này đã thực sự phá vỡ tam quan của họ, không khác gì nói rằng những nỗ lực của bọn họ suốt ngàn năm qua đều là vô nghĩa.
Ở bên ngoài.
"Ebil, có thật là như vậy không?" Ai đó nói với giọng khàn khàn.
Ebil lắc đầu mạnh mẽ: "Không, không phải đâu, hệ thống là người máy của chúng ta. Suốt bao năm qua, nó đã lãnh đạo chúng ta, làm sao có thể là kẻ phản bội chứ? Hơn nữa, suy đoán của Hòa Ngọc còn có rất nhiều vấn đề, cậu ta là kẻ thù của chúng ta và hoàn toàn có thể đánh lừa chúng ta."
Tất cả các người máy xung quanh đều tin vào những niềm tin vững chắc này.
Hệ thống Show sống còn chính là "thần" của họ và cho đến nay, sự ngưỡng mộ và tin tưởng của người dân Liên Bang dành cho "thần" chưa bao giờ bị nghi ngờ. Nếu không có bằng chứng cực kỳ xác thực, làm sao họ có thể nghi ngờ niềm tin và trụ cột tinh thần của mình chứ?
Làm sao chỉ một suy đoán có thể làm lung lay sự kiên trì đã tồn tại hàng trăm năm của họ chứ?
Có người hỏi: "Vậy có còn muốn tiếp tục chiến đấu không?"
Ebil im lặng, một lúc lâu sau anh ta mới nói: "Trước tiên chúng ta cứ chờ một chút, nghe thêm một chút nữa."
Nếu không phải là Hòa Ngọc đang nói những lời này thì chắc chắn họ sẽ lập tức tặng đối phương một ngón tay giữa và vài quả đạn pháo vì những lời lẽ xúc phạm này.
Nhưng đây là Hoà Ngọc.
Là Hòa Ngọc điềm tĩnh, sáng suốt, luôn dẫn dắt đồng đội vượt qua bao tình huống hiểm nghèo và luôn nói được làm được. Trong quá trình ở trong show sống còn, cậu đã để lại cho người khác ấn tượng sâu sắc, khiến người ta không thể nào nghi ngờ, không thể nào không tin tưởng cậu.