1569. Chương 1569: Phiên Ngoại 5 (2)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1569: Phiên Ngoại 5 (2)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1569 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hòa Ngọc phân tích: "Khi một giai đoạn phát triển mới bắt đầu, điều thích hợp và dễ phát triển nhất chính là hệ thống tu tiên. Nhưng bởi vì khoa học kỹ thuật của Liên Bang quá phát triển, nên ngay từ đầu đã đi chệch hướng, sau đó lại có sự can thiệp của hành tinh Cơ Giới."
Đàn Bất Thần đầy mong đợi: "Vậy là, tương lai chúng ta rất có thể sẽ nhìn thấy thế giới tu tiên trong tiểu thuyết, tạo ra một vũ trụ muôn màu muôn vẻ như vậy sao?"
Hòa Ngọc cười nhẹ: "Không chỉ có vậy." Cậu đưa tay đẩy kính lên: "So với thế giới tu tiên thuần túy như thường thấy, chúng ta còn có khoa học kỹ thuật. Một thế giới máy móc kết hợp tu tiên, thật sự rất thú vị."
Từng đi chệch hướng, nhưng sau khi điều chỉnh, chắc chắn đó sẽ là một thế giới ngày càng đặc sắc.
Đàn Bất Thần rất mong chờ, ngay cả Hòa Ngọc cũng không khỏi mong chờ.
Cậu rất hi vọng nhìn thấy một thế giới như thế. Ngoài việc muốn bản thân tỏa sáng rực rỡ, thu hút mọi ánh nhìn, cậu cũng muốn chiêm ngưỡng thêm nhiều phong cảnh, một tương lai không thể đoán định.
Mà ngày đó, chắc hẳn sẽ không còn xa nữa.
Thế giới tu tiên và khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc sẽ mang dáng vẻ như thế nào nhỉ?
Trong lúc hai người trò chuyện, phi thuyền đã đáp xuống Khu Năm rồi.
So với Khu Bốn khép kín, Khu Ba và Khu Hai không tranh đua, an phận thủ thường, cùng với Khu Một đậm chất cá tính, thì Khu Năm lại là một hành tinh mẫu mực.
Ngay khi phi thuyền hạ cánh, đã có một đám người đón tiếp, nhưng số lượng hiển nhiên ít hơn hẳn những hành tinh khác. Rõ ràng là phần lớn cư dân hành tinh Vũ Khí không hề hay biết về sự xuất hiện của Hòa Thần. Trong số những người này, có người tay cầm dụng cụ rèn, có người mồ hôi nhễ nhại, bước chân vội vàng, trên gương mặt lộ rõ vẻ háo hức lẫn ngạc nhiên...
"Hòa Thần, Trạm Thần, cuối cùng mọi người đã đến rồi!"
Hòa Ngọc lịch sự gật đầu, hỏi: "Đoàn Vu Thần đâu?"
Người đứng đầu lập tức trả lời: "Thầy Đoàn đang dạy một nhóm thợ rèn bậc thầy cao cấp, chúng tôi vô cùng xin lỗi, chúng tôi sẽ nhanh chóng liên lạc với thầy Đoàn ngay lập tức..."
Hòa Ngọc xua tay: "Không cần, tôi tự đến đó."
Cậu và Ly Trạm đều là "thần", việc tìm Đoàn Vu Thần là vô cùng dễ dàng, hơn nữa cậu cũng từng đến đây rồi, chẳng có gì khó khăn.
Người đó xoa tay, cười, nhưng cũng không hề rời đi.
Hòa Ngọc: "Còn chuyện gì sao?"
Cậu vừa mở miệng hỏi, người xung quanh ngay lập tức nhao nhao lên hỏi không ngớt...
"Hòa Thần, Hòa Thần, tôi có một vấn đề về rèn muốn hỏi ngài, làm sao ngài..."
"Hòa Thần, thầy Đoàn học hỏi kỹ thuật rèn của ngài.."
"Hòa Thần, ngài có thể giúp tôi xem thử giai đoạn bế tắc của tôi không? Tại sao mãi vẫn không thể đột phá?"
"Hòa Thần..."
Hòa Ngọc: "..."
Trong đầu cậu chỉ văng vẳng hai chữ "Hòa Thần", "Hòa Thần"...
Quả không hổ danh là những cư dân mẫu mực của hành tinh Vũ Khí, mở miệng là rèn, nhắm miệng cũng rèn, tất cả đều khát khao được Hòa Ngọc chỉ điểm, trong tư tưởng luôn là sự theo đuổi tiến bộ một cách tích cực.
Chỉ là có chút phiền phức.
Cậu nghe xong những vấn đề này, đáp qua loa: "Những điều này Đoàn Vu Thần đều biết, mọi người cứ đợi anh ấy giải thích cặn kẽ đi, dù sao anh ấy cũng hiểu rõ mọi người hơn tôi."
Nói cách khác, cậu lười.