1590. Chương 1590: Ngoại truyện 7 (8)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)

Chương 1590: Ngoại truyện 7 (8)

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1590 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh thở dài một hơi, lạnh lùng nói: "Tối nay tôi ngủ cùng Hòa Ngọc, các cậu tránh xa một chút."
Mặc dù mấy phiên bản này đều là anh, cảm giác cũng được chia sẻ cho nhau, nhưng mỗi đứa chúng nó đều có suy nghĩ riêng, dẫn đến cảm xúc cũng khác nhau.
Nếu đã có sự khác biệt, vậy thì chúng nó ngủ cùng Hòa Ngọc, còn có thể tính là chính mình ngủ cùng Hòa Ngọc sao? Ly Trạm không chấp nhận được.
Thế nhưng, mấy cái bóng dáng kia vẫn chẳng thèm để ý đến anh, tiếp tục nhích đến bên cạnh Hòa Ngọc, đủ kiểu giả vờ đáng yêu.
Ly Trạm: "..." Tức đến phì cả người.
Anh chợt lóe lên, biến mất tại chỗ, tóm lấy từng cái bóng, nhét trở lại vào trong cơ thể mình một cách dứt khoát, không chút do dự.
Chỉ là thể năng lượng, lấy ra thế nào, thì nhét vào thế ấy.
Sau khi nhét xong hết, anh ngồi xổm trên cây, mím môi, tự mình tức giận với bản thân.
Cho nên là, rốt cuộc anh tự chuốc lấy phiền phức làm gì không biết? Làm gì có chuyện tự làm mình bực bội hơn thế này chứ!
Lúc đang tự mình ấm ức, một bàn tay đặt lên đầu, nhẹ nhàng xoa đầu anh.
Ly Trạm ngơ ngác.
Hòa Ngọc bất lực: "Tự mình so đo với mình, anh đúng là..."
Ly Trạm tủi thân cọ cọ vào tay cậu, giống y hệt Mèo lớn, nói khẽ: "Anh cũng không nghĩ mọi chuyện sẽ như vậy, anh còn tưởng rằng em có thể thích anh gấp sáu lần..."
Ai mà biết được lại là mời về năm tên tình địch!
Không dễ gì đuổi được mấy cái bóng đèn đi, giành được thế giới hai người, vậy mà anh lại tự mình tạo thêm năm cái nữa. Ly Trạm cực kỳ tức giận!
Anh chẳng những có rất nhiều tình địch, mà ngay cả chính mình cũng là tình địch của chính mình.
Cái cuộc đời khốn nạn gì thế này...
Hòa Ngọc bật cười thành tiếng. Ly Trạm phần lớn thời gian đều rất ngầu, cũng rất có khí thế, nhưng thỉnh thoảng ở trước mặt cậu, lại lộ ra vẻ... vô cùng đáng yêu.
Cậu vỗ vai Ly Trạm: "Ngủ thôi."
Hòa Ngọc nằm xuống, Ly Trạm lắp bắp nhích qua, dính sát cậu, vẫn đang tự mình buồn bực.
Trăng sáng sao thưa, ánh trăng như dòng nước đổ xuống, chiếu rọi lên cây.
"Ly Trạm, em yêu anh." Hòa Ngọc bỗng nhiên mở miệng.
Ly Trạm cứng đờ. Trong nháy mắt ấy, đầu anh như bị khuấy động, vang lên ầm ĩ.
Tim anh đập thình thịch, sau đó lại như mở cờ trong bụng.
Cây táo nơi họ đang nằm bỗng nhiên sinh trưởng, kết trái, nở ra vô số hoa, năng lượng khổng lồ dao động.
Trong đêm tối, khắp mặt đất trăm hoa đua nở.
Anh chìm vào trạng thái ngây ngất, không chú ý đến đỉnh đầu mình mọc ra đôi tai, đang run run. Không chú ý đến đầu ngón tay mình mọc ra chồi non, rồi nở thành những bông hoa nhỏ. Cũng không chú ý đến gò má anh đỏ bừng, da mặt nóng ran.
Anh muốn Hòa Ngọc nói lại lần nữa, nhưng không thốt nên lời một chữ nào, đôi mắt mở thật to, nhìn chằm chằm Hòa Ngọc không chớp mắt.
Hòa Ngọc cũng đang nhìn anh, ánh trăng rọi xuống mặt, cậu cười khẽ: "Tình yêu không biết bắt nguồn từ đâu, nhưng trong khoảnh khắc này, nó đã trở nên sâu đậm vô cùng, Ly Trạm, anh trong tim của em, còn quan trọng hơn cả những gì em nghĩ."
Nói xong, cậu xoay người, vành tai hơi ửng đỏ, bình tĩnh nói hai chữ: "Ngủ đi."
Hòa Ngọc từ trước đến giờ không phải là người thích nói lời ngọt ngào, so với lời nói cậu thích hành động hơn. Nhưng hôm nay gặp lại năm bản thể khác của Ly Trạm, nhìn thấy Ly Trạm tự mình tranh giành với chính mình, cậu bất giác nói ra.
Bất luận là Mèo lớn hay cây mây khô Tiểu Lục, sự ấm áp mà anh từng dành cho Hòa Ngọc sẽ không bao giờ biến mất theo thời gian. Hòa Ngọc lúc đó bị cô lập tứ phía, mỗi bước đi đều gian nan, những ấm áp đó giống như chiếc áo bông giữa trời đông lạnh giá, hay màu xanh hiếm hoi giữa thế giới hoang vu, vô cùng quý giá.
Cũng giống như việc Hòa Ngọc sẽ không quên Thành Chiêu, Seattle, Vạn Nhân Trảm, Triệu Bằng Khí, Balle, Moore, Hi Sâm... Từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ quên anh đã từng là đôi mắt xanh.
Những năm tháng sống trong hiểm nguy, khao khát được gặp lại đã qua, ký ức vẫn sống động như thuở nào. Ký ức không dùng để đắm chìm, mà là mang theo ký ức ấy, trân trọng tương lai, và những gì đang có.
Sinh mạng không dễ gì có được, cậu đã trải qua sinh tử cùng Ly Trạm, thời gian xoay vần, cuối cùng cũng đến được với nhau, càng phải trân trọng hơn nữa.
Quãng đời còn lại, bầu bạn bên nhau, không rời không bỏ.
"Aaaaa!"
Ly Trạm nhào tới ôm Hòa Ngọc, giống như Mèo lớn, vừa cọ xát vừa hôn mãnh liệt, ôm cậu lăn lộn một cách phấn khích trên cây.
Ánh trăng ngượng ngùng trốn vào trong mây, cành cây táo hơi cuộn mình lại, như đang che đi đôi mắt. Những bông hoa vừa mới nở rộ đầy đất rung rinh, như đang thì thầm với cỏ xanh...
Chậc, cái mùi vị tình yêu vừa chua xót vừa ngọt ngào đến phát ngấy này.