Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Phiên Ngoại 9 (7): Hòa Ngọc Phản Đòn
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 1605 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hòa Ngọc không chút biểu cảm nhìn về phía Ly Trạm.
Là người cuối cùng, Ly Trạm không còn lời nào để nói. Anh ta sụ mặt một lúc lâu, cuối cùng cũng cất lời: "Chúng ta quen nhau ở trong..."
Nguyên Trạch, nhân vật chính của một câu chuyện khác, nhìn anh ta.
Ly Trạm nói: "Anh từng là Mèo Lớn, là quỷ cây mây khô..."
Trảm Đặc, nhân vật chính của một câu chuyện khác, nhìn anh ta.
Ly Trạm nói: "Đàn Ly Trạm là anh tặng cho em..."
Lăng Bất Thần, nhân vật chính của một câu chuyện khác, nhìn anh ta.
Ly Trạm nói: "Chúng ta đã cùng nhau trải qua rất nhiều thế giới..."
Trấn Tinh, nhân vật chính của một câu chuyện khác, nhìn anh ta.
Ly Trạm nói: "Em đã dạy anh cách yêu, anh cũng đã cùng em đi thu giấy nợ..."
Đoàn Vu Thần, nhân vật chính của một câu chuyện khác, nhìn anh ta.
Ly Trạm nói: "Em đã gieo trái tim vào anh..."
Cách Đới, nhân vật chính của một câu chuyện khác, nhìn anh ta.
Ly Trạm nói: "Dù anh chưa từng ở bên cạnh em, nhưng vẫn luôn muốn bảo vệ em an toàn..."
Bạc Kinh Sơn, nhân vật chính của truyện <Vua của lính đặc chủng: Mua một tặng một>, nhìn anh ta.
Ly Trạm bất đắc dĩ nói: "Nói xong rồi."
Những người khác khẽ nhếch mép cười...
"Nói hươu nói vượn."
"Anh ta chỉ đang xâu chuỗi lại câu chuyện của chúng tôi mà thôi."
"Hòa Ngọc chắc chắn sẽ không thích anh ta."
"Tên này có thể loại được rồi."
Quỳnh nhìn sang Hòa Ngọc: "Thế nào? Trời đã sắp sáng rồi, cậu đã có đáp án chưa?"
Hòa Ngọc đưa tay lên, vô cùng đau đầu xoa xoa vầng trán.
Ánh mắt những người khác đan xen, đều mang theo vẻ đắc ý.
Đoàn Vu Thần nghĩ: [Ha ha ha! Hòa Ngọc bị lừa rồi!!]
Cách Đới nghĩ: [Cuối cùng thì chúng ta cũng thành công trêu chọc cậu ấy, cảm giác này thật tốt quá đi!]
Trảm Đặc nghĩ: [Ha ha ha, tiếc là không thể ghi lại dáng vẻ của Hòa Ngọc hiện tại, nên để cho khán giả toàn Liên Bang đều nhìn thấy!]
Nguyên Trạch nghĩ: [Ha ha ha, cuối cùng cũng chơi lại Hòa Ngọc được một vố.]
Hòa Ngọc thở dài: "Tôi thật sự không nhìn ra được gì, chỉ có thể dựa vào suy đoán thôi."
Cậu đảo mắt nhìn mọi người, trên mặt vẫn còn vẻ rối rắm.
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều nghiêm túc, căng thẳng nhìn Hòa Ngọc. Mặc dù nói là trêu đùa cậu ấy, nhưng nếu Hòa Ngọc nói ra đáp án là mình, thì bọn họ vẫn sẽ rất vui mừng.
Họ hy vọng đó sẽ là đáp án mà mình nằm mơ cũng muốn được nghe thấy.
Hòa Ngọc nói: "Trước tiên, loại trừ hai người này."
Cậu đảo mắt nhìn Quỳnh và kiếm Lưu Ngân.
Kiếm Lưu Ngân: "Keng!"
Nó điên cuồng đập đầu vào tường, đáng tiếc không ai thèm để ý.
Hòa Ngọc lại nhìn sang Ly Trạm: "Cũng loại luôn anh ta."
Đoàn Vu Thần trừng hai mắt, suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng. Anh ta cố gắng lắm mới nén lại được, mặt hơi đỏ lên, nhưng trong lòng thì đã bắt đầu cười lớn.
Ly Trạm vẫn không chút biểu cảm.
Vẻ mặt của những người khác cũng không khác là bao, cũng vui mừng vì kế hoạch của mình đã thành công.
Cuối cùng, Hòa Ngọc nhìn sang những người còn lại, có chút rối rắm nói: "Còn bảy người các anh, tôi thật sự hơi bối rối... Đúng rồi, trong số các anh, ai là người lợi hại nhất?"
Cách Đới sửng sốt hỏi: "Có ý gì?"
Hòa Ngọc bất đắc dĩ buông tay: "Tôi vẫn cần thêm thông tin. Một người kiêu ngạo như tôi, hẳn là sẽ thích người rất lợi hại như vậy, cho nên, trong các anh, ai là mạnh nhất?"
Gần như tất cả đồng thanh nói: "Anh!"
"Là tôi!"
"Xì, một tên thợ rèn nghèo rách mồng tơi như cậu, đánh được ai chứ?"
"Cậu nghĩ cậu lợi hại hơn ai sao?"
"Tôi mới là lợi hại nhất."
"Một món vũ khí mà thôi, còn không có hình người, ở đây không có chỗ cho cậu xen vào đâu."
Ai cũng có tính háo thắng, đặc biệt là đám "khổng tước" đang muốn khoe mẽ kia.
Họ tranh cãi một lát đã ầm ĩ, ầm ĩ một lúc liền đánh nhau. Đánh nhau rồi... lập tức gà bay chó sủa, long trời lở đất, cả đám mặt mũi bầm dập, ai nấy đều tàn tạ.
Hoàn toàn không phân thắng bại. Ví dụ như Trấn Tinh đã sắp thắng, những người khác liền liên thủ.
Dù sao thì họ cũng đánh đến mức ai cũng không phục ai, người này còn chật vật hơn người kia.
Cứ thế, họ đánh nhau...
"Khoan đã, có gì đó không đúng!"
Họ đột nhiên nhìn về phía cách đó không xa. Hòa Ngọc đang ngồi trên trường kiếm Lưu Ngân, Ly Trạm cũng ngồi cùng. Đầu Hòa Ngọc gác lên đùi Ly Trạm, cậu híp mắt nhìn họ đánh nhau, cứ như đang xem kịch vui vậy.
Kính mắt nằm trên sống mũi, nụ cười của cậu đầy vẻ thâm sâu.
Ly Trạm đút cho cậu một quả trái cây đắt tiền do khu thứ tư sản xuất, trông rất giống anh đào, đầy năng lượng và cực kỳ ngon. Động tác của hai người vô cùng thân mật.
Mọi người: "???"
Cách Đới không tin nổi: "Cậu... đã nhớ ra từ khi nào?"
Hòa Ngọc nghiêng đầu: "Tôi chính là tôi. Tôi vẫn luôn không quên gì cả, không cần phải nhớ lại."
Từ đầu đến cuối, cậu cũng chưa từng quên bất cứ điều gì.
Họ đã cùng nhau tiến vào thế giới này, họ ở đây, và Hòa Ngọc cũng ở đây.
Mọi người: "..."
Mọi người: "???"
Vậy nên, rốt cuộc là họ muốn trêu chọc Hòa Ngọc, nhưng lại bị Hòa Ngọc "chơi" ngược lại???
Mọi người vẫn chưa kịp hoàn hồn sau nỗi khiếp sợ.
Hòa Ngọc giơ tay chỉ lên trời: "Đúng rồi, đây là trang bị tôi rèn xuyên phó bản, tôi đã tiện thể phát sóng trực tiếp từ trước khi vào đây rồi, cho nên... Chuyện xảy ra đêm nay, hiện tại khán giả toàn Liên Bang đều đang xem. Bình luận nói, cảm ơn các vị đại đại đã cống hiến kịch bản, sáng tạo vô cùng."
Mọi người: "???"
"A a a!"
"Hòa Ngọc – đồ ma quỷ này!!"
Hòa Ngọc cười rạng rỡ.
Cậu nhận lấy một quả anh đào, tung lên cao rồi há miệng đón lấy.
Vậy nên, muốn đấu với Hòa Ngọc ư?
Tốt nhất là nên đi tắm rửa rồi ngủ đi thôi.