Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trên màn hình, người đàn ông vốn đang bị đám cỏ nước quấn chặt chân kéo xuống dưới nước đến mức gần như ngừng thở, bỗng dưng bộc phát sức mạnh kinh người. Đôi mắt cậu đột ngột mở ra, thân người co rụt lại dưới nước, cả cơ thể cuộn tròn thành một khối!
Họ còn chưa kịp nhìn rõ thì cậu đã nhanh chóng cắt đứt đám cỏ nước đang ghì chặt chân mình. Thân thể cậu bật mạnh, nhanh chóng vọt lên từ đáy biển, phóng thẳng lên mặt nước!
Đám người Vệ Gia Quốc đều kinh ngạc đến sững sờ.
Bình luận trên màn hình cũng bay đầy rẫy:
“Thế mà còn sống được ư?”
“Trời ạ, làm thế nào mà cậu ta có thể cuộn tròn người cho đầu chạm đến chân ngay dưới nước được vậy?”
“Tôi phải tua lại xem mới được…”
“Chẳng thú vị chút nào, người của hành tinh rác còn chưa chết, tôi đi xem người hành tinh rác khác chết đây!”
“Đừng sốt ruột, trong nước có rất nhiều nguy hiểm, cậu ta không còn sức thì cũng chẳng sống được lâu đâu.”
Giữa màn hình, người đàn ông đang khuấy động mặt biển. Gương mặt cậu tái nhợt, đôi mắt sáng như sao trời càng trở nên sâu thẳm hơn cả nước biển xung quanh, vô cùng mê hoặc. Dáng người bơi lội uyển chuyển, cơ thể cậu nhanh chóng trồi lên mặt nước.
Vệ Gia Quốc thở phào một hơi: “Vận may của cậu ta cũng—”
Giọng ông ta đột nhiên im bặt.
Hòa Ngọc vừa mới ló đầu ra khỏi mặt nước, ngay trước mặt cậu là một con cá lớn dài tới năm mươi mét đột nhiên xuất hiện, há to miệng về phía cậu!
Cái miệng nó to như chậu máu, lúc nó lao tới cũng tạo thành một cơn lốc xoáy lớn, như muốn nuốt chửng cả người lẫn nước xung quanh vào cùng một lúc.
“Rào—”
Cùng với tiếng động dữ dội đó, con cá lớn xuất hiện đúng vào vị trí Hòa Ngọc vừa đứng. Sóng biển xung quanh cuộn trào, họ loáng thoáng nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của con cá lớn.
Phòng họp đang phát sóng trực tiếp trở nên tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, Vệ Gia Quốc lẩm bẩm: “… kém quá”, nối tiếp câu nói dang dở lúc nãy.
Chẳng phải là vận may quá kém sao?
Khó khăn lắm mới thoát được dưới nước để ngoi lên, lại ngay lập tức chui vào miệng cá.
Rốt cuộc là xui xẻo tới mức nào chứ.
Trịnh Khắc lắc đầu, vươn tay chuẩn bị chuyển màn hình. Bình luận của người xem cũng đã giảm đi một nửa.
Hòa Ngọc đã chết, phát sóng trực tiếp của cậu cũng sắp biến mất.
Ngay khoảnh khắc Trịnh Khắc chuẩn bị ấn nút tắt, sóng nước trên màn hình dần trở lại bình thường, bộ dạng hoàn chỉnh của con cá lớn lộ ra.
Tay Trịnh Khắc cũng đồng thời cứng đờ.
Đôi mắt ông ta lại trợn lớn một lần nữa, thậm chí còn khoa trương hơn cả lúc nãy, tròng mắt lớn đến mức như muốn rớt ra ngoài. Ông ta há to miệng vì kinh ngạc, cả người đờ đẫn, gân xanh trên trán cũng nổi lên. Trong chớp mắt, tay ông ta siết chặt lấy con chuột.
Vệ Gia Quốc và đám người bên cạnh cũng có phản ứng y hệt như ông ta. Bình luận cũng bỗng nhiên trở nên trống trải, như thể trong khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều bị kinh hãi đến nỗi không có bất cứ phản ứng gì.
Trên màn hình, nửa cái đầu của con cá lớn nổi trên mặt nước, và trên đầu nó có một người đang nằm, chính là Hòa Ngọc vừa “bị nuốt vào”.
Cậu cứ lặng lẽ nằm trên đầu cá, mắt híp lại, giống như cậu đã ở chỗ đó từ đầu vậy.
Phòng phát sóng trực tiếp vẫn còn, Hòa Ngọc vẫn chưa chết.
Một lúc lâu sau đó, giọng Diệp Khai Quân khàn đi:
“Tua lại… Xem lại xem chuyện gì vừa xảy ra…”
Phát sóng trực tiếp được tua lại, chiếu chậm lại từng khung hình.
Họ thấy rõ ràng chuyện gì đã xảy ra trong chớp mắt đó.
Cái miệng cá khổng lồ mở to, đớp về phía Hòa Ngọc. Cái mồm to như chậu máu này hoàn toàn có thể nuốt gọn Hòa Ngọc vào trong!
Trong chớp mắt khi nó đớp xuống, Hòa Ngọc đạp chân xuống, gương mặt gầy yếu tái nhợt tiến sát tới hàm trên của con cá lớn.
Sau đó, cậu nhanh chóng lộn mình trong nước, cơ thể mềm dẻo như không xương, dán chặt lên hàm trên của cá lớn, dùng một tư thế vô cùng xảo quyệt mà lộn người lại, lật mình lên trên lưng con cá lớn.
Động tác trôi chảy như lụa, giống như đang biểu diễn nghệ thuật chứ không phải đang tránh né một cú đớp chết chóc của cá lớn.
Cậu đang ở một vị trí rất tốt, con cá lớn không thể nhìn thấy đỉnh đầu mình. Thân thể cậu lại gầy yếu, cơ thể nhỏ bé của loài người rất khó khiến cho con cá lớn để ý.
Đương nhiên, e rằng con cá này cũng không ngờ sẽ có người dám nằm trên đỉnh đầu nó.
Nó dừng tại chỗ, như thể đang suy ngẫm xem tại sao bản thân vừa nuốt đồ ăn vào mà lại chẳng có cảm giác gì cả?
Vì đồ ăn quá nhỏ sao?
Trong mắt cá lớn lóe lên vẻ hoang mang, sau đó nó nhìn ra xung quanh, không ngửi thấy mùi đồ ăn, rồi nhắm mắt nổi lềnh bềnh trong nước.
Nó cứ thế để ánh sáng mặt trời chiếu lên đỉnh đầu mình, dáng vẻ lười biếng.
Phòng họp ở Trái Đất đang phát sóng trực tiếp trở nên rất yên tĩnh, nhưng bình luận đã bay đầy màn hình chỉ trong chớp mắt:
“Tua lại mà xem! Trời ạ, người này phản ứng thật nhanh!”
“Hơn nữa thân thể cậu ta rất dẻo dai, là siêu năng lực sao?”
“Cậu ta tên gì thế? Hay thật, cậu ta đã thành công thu hút sự chú ý của tôi, tôi muốn xem thử vận may của cậu ta có thể tốt tới mức nào!”
“May mắn +1”
“Tôi thấy thế này không thể gọi là may mắn được… từ việc thoát khỏi cây thủy sinh cho tới chạy trốn miệng cá lớn, tuyển thủ số 2333 vẫn là có chút năng lực…”
“Vậy cũng vô dụng, cậu ta còn đang ở trên đầu cá lớn chưa đi, lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện!”
…
Bình luận trên phát sóng trực tiếp vô cùng náo nhiệt. Vệ Gia Quốc nhảy dựng lên, ông ta có chút chờ mong nhìn màn hình.
Trịnh Khắc ở bên cạnh nhíu mày: “Sao cậu ta còn chưa nghĩ cách để rời đi?”
Diệp Khai Quân nói: “Đúng vậy, bây giờ cá lớn đang thả lỏng tinh thần, cậu ta không nhanh chóng rời đi, tới lúc cá lớn hoạt động trở lại thì không thể chạy thoát được!”
Trịnh Khắc thở dài: “Vẫn là quá ít kinh nghiệm!”
Trước kia Hòa Ngọc chỉ là ngôi sao tuyến mười tám, chưa hề trải qua huấn luyện đặc thù. Lúc nãy may mắn trốn thoát, sau này…
Ông ta không nói câu tiếp theo, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rõ.
Cho dù là bọn người Vệ Gia Quốc hay là công dân vũ trụ đang xem phòng phát sóng trực tiếp, họ đều nghi hoặc, vì sao Hòa Ngọc lại không nhân cơ hội này rời đi?
“Lá gan cậu ta lớn vậy sao?”
“Ha ha, đây là đi tìm chết mà? Cá lớn ở biển cũng không phải trò đùa!”
“Chẳng thú vị, tôi đi đây.”
“Tôi phải xem cậu ta chết như thế nào, lá gan người này lớn quá, chắc chắn lúc chết cũng khó coi lắm.”
Có điều…
Hòa Ngọc xem nội dung trên bình luận, khóe miệng không kìm được cong lên thành một nụ cười nhỏ tới mức khó có thể nhìn thấy được.