Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 30: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (30)
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hòa Ngọc ngủ hai ngày, còn cá lớn thì chỉ ngủ một ngày đã tỉnh lại.
Chưa từng có ai cho cá lớn uống thuốc viên sáu sao, vì thế, khán giả Liên Bang lần đầu tiên nhận ra...
Hóa ra thuốc viên sáu sao cũng có hiệu quả với thân hình khổng lồ của cá lớn.
Cá lớn đã tỉnh, nhưng Hòa Ngọc thì chưa.
Lúc tất cả mọi người đều lo lắng cho Hòa Ngọc, con cá lớn lại nổi lên mặt nước, nằm im bất động suốt cả một ngày trời.
Đôi mắt nó ngơ ngác, mờ mịt nhìn về phía trước, dùng phần não bộ hạn hẹp của mình cố gắng lý giải tình huống hiện tại, những sự việc vượt quá khả năng nhận thức.
Cá lớn không hiểu tại sao bản thân đột nhiên “khó chịu”, cũng không rõ vì sao lúc tưởng chừng sắp chết lại đột nhiên cảm thấy “ổn”. Nó chưa bao giờ trải qua những chuyện như thế này, hơn nữa chỉ số thông minh có hạn khiến nó khó lòng suy nghĩ thấu đáo.
Khi Hòa Ngọc mở mắt, cá lớn vẫy vẫy đầu, cái đuôi khẽ đập xuống mặt nước, đưa ra kết luận cho cả ngày “suy ngẫm” của nó.
Xuống nước.
Mỗi lần nó lặn xuống nước dường như đều gặp chuyện chẳng lành.
Lần trước là “ngứa”, ngày hôm qua là “đau đớn”, sau đó nó lại ngoi lên mặt nước, bản thân sắp chết rồi mà vẫn sống lại được!
Tổng kết lại: Xuống nước thì đau đớn, ở trên mặt nước thì hạnh phúc.
Trí não hữu hạn của cá lớn chỉ có thể hiểu thấu được vấn đề này. Cho nên, lúc Hòa Ngọc tỉnh lại, nó vui sướng quẫy đuôi, bơi về phía mặt trời đang lên.
Nó đã quyết định, sau này phải là một con cá chỉ bơi trên mặt nước!
Cá lớn bơi lội thoải mái, hiển nhiên tâm trạng nó đang rất tốt.
Cho dù là bất kỳ loài vật nào, sống sót sau tai nạn đều sẽ cảm thấy vui vẻ.
Hòa Ngọc mở mắt, cảm nhận con cá lớn dưới thân đang vui vẻ bơi lội, cậu khẽ nheo mắt. Ngay lập tức, những dòng bình luận hỗn loạn hiện ra trước mắt cậu.
“Cuối cùng cũng tỉnh rồi, hai ngày trời, thế mà chẳng có chuyện gì xảy ra, may mắn thật!”
“Cái tên đến từ hành tinh rác này vẫn chưa chết à?”
“Ôi chà... Người hành tinh rác này trông cũng khá đẹp trai đó chứ.”
“Vẫn còn sống ư? Rốt cuộc đến khi nào cậu ta mới chịu chết đây.”
“Dù sao cậu ta cũng có thể khiến đám người Vạn Nhân Trảm phải ở dưới biển, tên người hành tinh rác này cũng có tiền đồ đấy chứ.”
“Qua kênh bên cạnh xem Khắc Lý Hải kìa, anh ta vừa giết hai tuyển thủ dự thi của hành tinh rác, trong đó có một người cùng hành tinh rác với 2333 – một tên gà mờ bị một đao là chết ngay lập tức. Bên đó đang bình luận rôm rả lắm.”
“Chỗ nào, chỗ nào vậy? Tôi cũng phải qua xem!”
“Quả nhiên người hành tinh rác vẫn là người hành tinh rác, không phải ai cũng may mắn được như vậy.”
“Thật hy vọng Hòa Ngọc sẽ đụng độ Khắc Lý Hải.”
...
Tay phải Hòa Ngọc vươn ra, gõ nhẹ gọng kính xuống, tay trái đưa lên che mắt.
Ánh mặt trời chói chang, nhưng còn chói chang hơn cả là những dòng chữ kia.
Khắc Lý Hải? Người hành tinh rác? Một đao giết chết người Trái Đất?
“Ha ha.” Hòa Ngọc khẽ cười, tay trái buông xuống, chậm rãi ngồi dậy. Khoảnh khắc cậu ngồi thẳng, tay phải thuần thục đeo cặp kính không gọng lên.
“Cậu ta cười cái gì vậy?”
“Không biết nữa... Vui vì bản thân còn sống chăng?”
“Đúng là nên vui mừng, quá may mắn mà.”
“Có điều, vận may không phải lúc nào cũng tốt như vậy, rất nhanh thôi cậu ta sẽ không thể cười nổi nữa.”
“Thật là bó tay với mấy người, nếu ghét cậu ta thì biến đi. Ghét người ta mà cứ phải để ý, ngày nào cũng ngồi chồm hổm trong kênh trực tiếp của Hòa Ngọc để châm chọc mỉa mai. Thật không thể hiểu nổi.”
“Chúng tôi ở đây là để xem khi nào cái tên hành tinh rác này chết thôi!”
“Không hiểu sao tôi cảm thấy nụ cười của Hòa Ngọc làm tôi sởn cả da gà...”
“Đồng cảm! Nổi hết cả da gà!!”
...
Hòa Ngọc khẽ cười, dưới ánh mặt trời, gương mặt cậu tinh xảo, sáng lấp lánh.
Cho dù bị ghét bỏ, bị chế giễu, đám công dân Liên Bang cũng phải thừa nhận, giờ khắc này Hòa Ngọc rực rỡ đến mức họ không thể rời mắt.
Nhưng không ai nhận ra, sâu trong đáy mắt cậu chỉ toàn là sự lạnh lùng.
Rồi sẽ có một ngày, cậu sẽ cho những kẻ cao cao tại thượng này biết, bọn họ chẳng cao quý hơn những người thấp hèn như cậu là bao.
Kẻ mà bọn họ khinh thường, cuối cùng sẽ trở thành vị thần khiến bọn họ phải quỳ lạy.
Bọn họ sẽ dùng ánh mắt cuồng nhiệt, giọng điệu điên cuồng mà hò hét tên vị thần của mình.
Bọn họ sẽ biết, trước mặt thần, bản thân bọn họ và “người hành tinh rác” trong miệng bọn họ là như nhau.