Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 41: Lên Bờ Thật Tiêu Sái
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Số lượng tuyển thủ đã lên bờ đạt 987.864 người, chỉ còn lại 12.136 suất. Mong các tuyển thủ hãy cố gắng lên nhé.
Chỉ còn lại hơn mười nghìn suất!
Rất nhiều người chưa tìm thấy hòn đảo bắt đầu trở nên điên cuồng và tuyệt vọng. Vô số người khác cũng điên cuồng tìm kiếm hòn đảo, ngay cả những kẻ chuyên săn giết cao thủ trên biển cũng vội vàng quay trở lại.
Hòa Ngọc bình tĩnh khép cuốn sách lại, cẩn thận từng chút một cất cuốn sách đã đọc không biết bao nhiêu lần vào ba lô.
Cậu đưa tay đẩy gọng kính, giọng vừa khàn khàn vừa ung dung nói: "Được rồi, chắc là đã đến lúc lên bờ thôi."
Vừa nói xong, cậu liền đặt miếng cá khô xuống một bên.
Con cá lớn đổi hướng.
-- Hướng đó, chính là hướng của hòn đảo.
Điều này khiến toàn bộ khán giả đang xem trực tiếp, vốn tưởng rằng cậu sẽ không thể lên bờ, đều trợn tròn mắt kinh ngạc.
Mãi một lúc sau, mới có người ngạc nhiên lên tiếng:
"Mẹ nó chứ! Xác nhận, lúc trước đúng là Hòa Ngọc đã thấy hòn đảo rồi, cậu ta không lên bờ là vì muốn tìm thêm trang bị!"
"Năng lực chiến đấu có tám điểm, vãi chưởng, sao cậu ta dám làm vậy?"
Lần này, ngay cả những người phản đối Hòa Ngọc cũng phải im lặng, vẻ mặt phức tạp.
Đã thấy hòn đảo rồi mà còn không lên bờ, chỉ với tám điểm năng lực chiến đấu cũng dám xông pha ở vòng tuyển chọn, không, lúc trước cậu ta chỉ có năm điểm thôi.
Hơn nữa, cậu ta còn thành công vượt qua được.
Dù có coi thường cậu ta đến mấy, có cho rằng cậu ta may mắn đến mấy thì cũng phải thừa nhận – Hòa Ngọc, vô cùng can đảm.
Số lượng tuyển thủ đã lên bờ đạt 999.864 người, chỉ còn lại 136 suất. Mong các tuyển thủ hãy cố gắng lên nhé.
Chỉ còn lại một trăm ba mươi sáu người! Eugene bò lên đảo, quần áo rách nát tả tơi, toàn thân trông vô cùng chật vật, tư thế bò cũng thật đáng thương, tay bám đầy cát sỏi.
Sau khi vất vả bò lên bờ, gã nằm dài trên cát, thở ra một hơi thật sâu. Theo quy tắc trên hòn đảo, sau khi lên bờ không được phép chém giết.
Vậy nên Eugene rất yên tâm nằm đó, sau khi ổn định hơi thở, gã liền giơ thẳng ngón giữa lên trời: "Mẹ kiếp, suýt chút nữa là không kịp rồi!"
Như chợt nhớ ra điều gì đó, gã đưa tay lên sờ soạng cánh tay máy của mình, trong mắt lóe lên nụ cười giảo hoạt.
"He he he, nhưng vận may cũng không tồi lắm, chắc chắn không ai may mắn hơn mình rồi."
Khuôn mặt Eugene hiện rõ vẻ đắc ý khoa trương.
Là một cao thủ của hành tinh Cơ Giới, là một trong những tuyển thủ được yêu thích nhất, Eugene có quyền để đắc ý.
Nằm chán rồi, gã chuẩn bị đứng dậy tiến sâu vào hòn đảo.
Eugene đứng lên, phủi phủi bộ quần áo tơi tả, lẩm bẩm một câu: "Chỉ là hơi mất mặt một chút thôi, nhưng cũng không sao, ai lên bờ mà chẳng chật vật chứ, không ai có thể giữ được vẻ tiêu sái nữa."
Điều này đúng là như vậy, đã trải qua cuộc chiến với gió mưa trên biển, lại còn phải tự mình bò lên, không ai là không chật vật cả.
Eugene chuẩn bị xoay người lại.
"Ào ào --"
Trên biển, tiếng nước rẽ sóng do con cá lớn bơi nhanh vọng lại.
Eugene ngẩng đầu nhìn về phía đó, thấy một con cá lớn đang tiến đến gần. Con cá này còn to lớn hơn bất kỳ con cá nào khác gã từng thấy trước đây. Nếu gặp nó dưới biển, chỉ sợ ngay cả gã cũng sẽ gặp phiền phức.
Thế nhưng đây là trên hòn đảo.
Ngay lúc con cá lớn càng lúc càng hiện rõ, Eugene lại lần nữa giơ ngón giữa lên, khuôn mặt máy móc lại trở nên vô cùng sinh động và hoạt bát: "He he, ông đây đang ở trên đảo, mày ngon thì lên đây xem nào! Có bản lĩnh thì tới đây, có bản lĩnh thì lên bờ đi! Mày có bản lĩnh thì... mé?"
Ngón tay của gã vẫn còn dựng thẳng, mắt trợn tròn, không thể tin vào mắt mình nhìn về phía trước.
– Mẹ ơi, nó lên bờ thật.
Chỉ là không phải con cá lớn lên bờ, mà là người đang ngồi trên đầu con cá lớn lên bờ.
Cậu đứng dậy khỏi đầu cá lớn, sau đó dang rộng "đôi cánh" của mình, lướt xuống từ đỉnh đầu con cá. Toàn thân cậu sạch sẽ, thoải mái, tư thế bay lượn cũng vô cùng tiêu sái.
Chẳng ai là không chật vật ư?
-- Đúng là có người không chật vật thật kìa!
Eugene trừng mắt, há hốc mồm, không thể tin nổi nhìn người kia.
Người kia hạ xuống một tảng đá bên cạnh Eugene, thu đôi cánh lại, nhìn về phía biển sâu, tiêu sái vẫy vẫy tay --
"Ông bạn già, tạm biệt và hẹn gặp lại."
Eugene: "?" Mẹ nó chứ, thứ này là ai vậy?
Cá lớn: "?" Ai đây?